hurt
uống cà phê đi nè anh mua cho bé đó là cô ấy thích uống không phải em…
uống cà phê đi nè anh mua cho bé đó là cô ấy thích uống không phải em…
Là hy vọng xã hội sẽ có cái nhìn khác về người đồng tính?Là khát vọng được sống thật với con người của mình?Hay đơn giản chỉ là mong muốn được chấp nhận và ở bên cạnh người mình yêu?Kỳ thị, cô lập, những ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm, tàn nhẫn đẩy họ vào đường cùng, bắt họ phải lựa chọn... Muốn đến được với nhau khó vậy sao?Là thần tượng nhưng họ cũng là con người mà...Kỳ tích có xảy ra?Chúa có nhìn thấy những nỗi đau mà họ phải trải qua mà động lòng và ban cho họ một chút phép màu hay không?…
Truyện riêng mình cô…
em xuất hiện như một phép màu tô đậm lên cuộc đời anh. Nhưng cớ sao em lại tự tiện bước vào rồi lại rời đi mà không nói lời nào hả em. Nhưng một lần nữa em lại xuất hiện, em lại cứu vớt anh từ vực thẳm đi lên. Em là ai mà để anh lại nhớ nhung như thế? Trái tim anh không còn gì để cứa vào nữa rồi. Nỗi đâu gì anh cũng trải chỉ riêng nỗi mất em là anh sợ.…
Sana and Jin <3…
Lâm Nhã Nghiên nói : " Chấp niệm của em quá lớn rồi , nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh , em sẽ phát điên mất thôi "Mỗi người đều có một quan niệm của riêng mình , quan niệm của Lâm Nhã Nghiên chính là Kim Tại Hưởng , Lâm Nhã Nghiên quá cố chấp , cố chấp đến nỗi biến thành chấp niệm . Mà chấp niệm này làm tổn thương người khác , tổn thương chính mình .Kim Tại Hưởng nói :''Người đàn bà ấy chết rồi thì tốt , nào , chúng ta đi uống một li chúc mừng''Khi đã thấm say , anh đột nhiên lại hỏi:''Có phải tôi vừa mất một thứ gì đó rất quan trọng không ?'' "Đúng, anh đã đánh mất một kẻ ngốc nghếch duy nhất trên thế giới này chỉ vì anh là Kim Tại Hưởng mà yêu anh"…
Tác Giả : Nguyễn Thu PhươngGiới thiệu : Tôi tên Thùy Linh từ nhỏ mẹ mất nên tôi hay bị bố đánh đập đến trường thì bị bạn học bắt nạt 1 hôm có 1 cô bạn đưa tôi 1 cuốn truyện để đọc khi ngủ thiếp đi tỉnh dậy tôi đã xuyên vào nhân vật Thùy Lan cô công chúa có tính cách ngang ngựơc , tôi muốn thay đổu số phận bi thảm của TL nhưng lại không như mình mong muốn.. Cho đến khi gặp anh ấy...…
Mộc An đã quen với việc sống lặng lẽ.Quen với những khoảng trống trong gia đình, quen với việc giấu cảm xúc sau những câu trả lời ngắn gọn và quen với việc chẳng ai thực sự nhìn thấy mình.Cô nghĩ rằng những năm tháng cấp ba của mình sẽ bình yên trôi qua như thế.Cho đến khi gặp cậu.Tạ Dương là kiểu người mà ai cũng yêu mến. Cậu hay cười, thích trêu chọc người khác và dường như luôn biết phải nói gì để khiến bầu không khí trở nên dễ chịu.Thế nhưng không ai biết rằng phía sau nụ cười ấy cũng là những vết thương chưa từng lành lại.Có lẽ vì từng đau nên cậu rất giỏi nhìn thấu nỗi đau của người khác.Ban đầu, Tạ Dương chỉ chú ý đến Mộc An vì nhìn thấy chính mình trong cô.Nhưng rồi chẳng biết từ lúc nào, cậu bắt đầu vô thức tìm kiếm bóng dáng cô giữa sân trường, bắt đầu để tâm đến từng cảm xúc nhỏ của cô, bắt đầu đau lòng vì những điều cô chưa từng kể.Đây là câu chuyện về tuổi trẻ, về những bí mật được chôn giấu, về những con người mang đầy vết xước đã vô tình trở thành ánh sáng của nhau.Bởi đôi khi, người hiểu bạn nhất không phải người hoàn hảo nhất.Mà là người đã từng đi qua bóng tối giống như bạn.…
"Ước muốn của bà là gì?" Dương hỏi tôiTôi lặng người suy nghĩ, đưa mắt ngước nhìn vùng đỏ rực nơi chân trời, những cánh chim bay ngang cất tiếng kêu làm không gian càng trở nên tĩnh mịch yên bình. Tôi chống tay, ngã về sau, ngước lên nhìn bầu trời có chút hiu quạnh."Tui muốn trở thành hòn đá"Dương quay đầu lại, mở to mắt mà ngạc nhiên"Sao lại muốn trở thành hòn đá""Vì nếu là hòn đá, tui có thể nằm một chỗ, mặc cho cuộc sống biến đổi như nào, tui vẫn nằm một chỗ mà không bị ảnh hưởng. Tui cũng không bị tổn thương, không bị người đời chỉ trích, không nhận nhiều nỗi đau. Chỉ đơn giản là ở nơi góc đó, an yên tĩnh lặng nhìn dòng người"Giá như em có thể hoá thành cơn gió, bay đến nơi thật sự dành cho em.Giá như em có thể làm hòn đá, an yên tĩnh lặng ở đó mặc kệ sự đời.Giá như em có thể trở về năm xưa, vô ưu vô lo cùng viên kẹo socola vỏ bọc màu hồng.Giá như...Hai chữ "giá như" tuy nhẹ nhưng là cả nỗi lòng của em.Sau mọi điều, em chỉ muốn đi đến một nơi "an yên" - nơi chỉ dành cho em.…
hehe…
ko bt mô tả sao ati cấm vào…
Dahmin couple…
Bài hát cuối cùng (last song) (MonGa)…
Là một vài mẩu truyện nhỏ.Đắng cay mặn ngọt dù cũng có.Mong ủng hộ. <3…
Cô gái dthw theo đủi chàng trai mà bao nhiu cô gái theo đủi mà hk đc…
Tác giả : là me nè~Quan trọng : có thịt ✔nội dung : đại khái như tựa á .số chương : tầm 30 là được , tôi còn nhiều hố chưa lấp lắm á .…