Ánh sáng nơi biển sâu
Mộc An đã quen với việc sống lặng lẽ.Quen với những khoảng trống trong gia đình, quen với việc giấu cảm xúc sau những câu trả lời ngắn gọn và quen với việc chẳng ai thực sự nhìn thấy mình.Cô nghĩ rằng những năm tháng cấp ba của mình sẽ bình yên trôi qua như thế.Cho đến khi gặp cậu.Tạ Dương là kiểu người mà ai cũng yêu mến. Cậu hay cười, thích trêu chọc người khác và dường như luôn biết phải nói gì để khiến bầu không khí trở nên dễ chịu.Thế nhưng không ai biết rằng phía sau nụ cười ấy cũng là những vết thương chưa từng lành lại.Có lẽ vì từng đau nên cậu rất giỏi nhìn thấu nỗi đau của người khác.Ban đầu, Tạ Dương chỉ chú ý đến Mộc An vì nhìn thấy chính mình trong cô.Nhưng rồi chẳng biết từ lúc nào, cậu bắt đầu vô thức tìm kiếm bóng dáng cô giữa sân trường, bắt đầu để tâm đến từng cảm xúc nhỏ của cô, bắt đầu đau lòng vì những điều cô chưa từng kể.Đây là câu chuyện về tuổi trẻ, về những bí mật được chôn giấu, về những con người mang đầy vết xước đã vô tình trở thành ánh sáng của nhau.Bởi đôi khi, người hiểu bạn nhất không phải người hoàn hảo nhất.Mà là người đã từng đi qua bóng tối giống như bạn.…
