Ngược nắng, ngược gió
Ai rồi cũng sẽ từng yêu, từng đau, từng hạnh phúc, từng níu kéo, từng buông bỏ. Chỉ có một thứ duy nhất mà ta đừng bao giờ được phép nghĩ đến đó là đánh mất bản thân mình.…
Ai rồi cũng sẽ từng yêu, từng đau, từng hạnh phúc, từng níu kéo, từng buông bỏ. Chỉ có một thứ duy nhất mà ta đừng bao giờ được phép nghĩ đến đó là đánh mất bản thân mình.…
truyện sẽ có 2 nhân vật là fleur và vieugiới thiệu nhân vật Fleur (2008)Fleur là người luôn chọn cách im lặng.Bề ngoài, Fleur bình thường như bao học sinh khác-đi học, nói chuyện, cười đùa. Nhưng chỉ cần có Vieu xuất hiện, Fleur sẽ lập tức thay đổi.Né tránh.Không phải vì ghét, mà vì không dám đối diện với những gì đã từng có.Fleur là người nói lời kết thúc vào mùa đông năm trước.Cũng là người... chưa chắc đã quên.Vieu (2010)Vieu là người ở lại.Sau tất cả.Vieu không hỏi, không níu kéo, cũng không làm phiền Fleur nữa. Nhưng ánh mắt thì chưa từng rời đi.Vẫn nhìn theo.Vẫn nhớ.Vẫn lặng lẽ đứng ở nơi Fleur từng ở.Mọi người nghĩ Vieu đã buông.Chỉ có Vieu biết-mình vẫn còn ở lại trong câu chuyện đã kết thúc.Mối quan hệHọ từng là tất cả của nhau.Nhưng sau mùa đông năm trước-một người chọn rời đi,một người chọn ở lại.Và bây giờ, trong cùng một ngôi trường-một người luôn né,một người luôn nhìn theo.…
Nơi nâng niu những đứa con tinh thần của các bạn.…
Anh là ánh sáng hắt vào từ kẽ hở nhỏ của màn đêm bao quanh tôi, là dải trời xanh níu kéo chút sự sống của tôi. Nhưng cũng chỉ là thế mà thôi. Em là gì, tôi chưa từng tự hỏi bản thân. Em là Quế, bất kì danh xưng dán nhãn đều là để giới thiệu. Em tồn tại độc lập, quan trọng và đương nhiên. Tới nỗi, em đẩy tôi ra xa và tôi để quên em ở nơi nào đó mất rồi…
Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…
Hạnh Phúc Có Thật Sự Theo Bước Chân Em?Tác giả: PonzzzTình trạng: Chưa hoàn thành.Thể loại: Nhẹ nhàng, buồn, sủng, HE.Văn Án:Gia đình cô chẳng may vì tai nạn máy bay mà qua đời...Chỉ để lại mình cô trên cõi đời đầy giông ba này...Cô chập chững bước chân vào nhà trẻ mồ côi như bao bạn khác...Thế nhưng, bạn bè coi cô như một đứa xui xẻo, chẳng ai lại gần bên...Thời gian cứ thế trôi mặc cho ta có cố níu kéo...Nước mắt luôn đọng lại trên khóe mắt cô...Cho đến khi cô gặp được anh - người dắt cô bước ra một thế giới mới...Nơi cô lần đầu biết đến niềm vui và nỗi buồn mà tình yêu đem lại cho mình...Đâu mới là nơi cất giữ hạnh phúc thật sự của cô và anh?Liệu cô có đủ dũng khí để yêu anh?Liệu anh có đủ can đảm đế nắm chặt lấy tay cô?…
Mùa đông năm ấy, có một cô bé được nhìn thấy ánh dương.Năm 1 tuổi, cô theo mẹ rong ruổi khắp chợ đã được 6 tháng.20 tháng, cô được để ở nhà cho ông bà ngoại chăm.3 tuổi, một người yêu cô hơn cả con mình đã ra đi.4 tuổi, cô ghét một người vô cùng.5 tuổi, cô nghịch như một con khỉ nhỏ. Cô vẫn ghét người đó.6 tuổi, cô vào lớp 1. lại càng ghét người đó hơn.7 tuổi, một người yêu cô vô điều kiện đã bỏ cô ở lại.8 tuổi, cô vượt qua nỗi đau ấy và bước tiếp, lại hồn nhiên như bao đứa trẻ khác9 tuổi, nhà cô có tivi. Cô bị nghiện tivi.10 tuổi, cô vẫn thế, vẫn hồn nhiên, yêu đời.11 tuổi, cuộc sống vẫn bình yên trôi qua.12 tuổi, vẫn thế.13 tuổi, thêm một người yêu thương cô vô điều kiện đã không chiến thắng được thời gian.14 tuổi, cô gắng gượng để vượt qua nỗi đau ấy.15 tuổi, cô vào lớp 10 nhưng không như ý lắm16 tuổi, cô vẫn làm cán bộ lớp, vẫn là học sinh giỏi.17 tuổi, cô chuyển lớp, cố gắng hoà nhập, nhưng cảm thấy mình lạc lõng.18 tuổi, cô thi đại học và kết quả lại không như ý muốn. Cô thấy buồn, tuyệt vọng. 19 tuổi, cô sinh viên đại học với bao hoài bão mới. Cô kết được bạn rồi. Rất nhiều bạn20 tuổi, những người bạn ấy vẫn đồng hành cùng cô.21 tuổi, có những người bạn đã ra đi. Và cô không níu kéo22 tuổi, cô tốt nghiệp rồi. Bạn bè rất ít23 tuổi, cô đi làm rồi. Có đồng nghiệp rồi và bạn bè vẫn rất ít…
Một kể là vỏ chứa, luôn khát khao tình thương.Một kẻ mất đi cảm xúc, luôn mang chiếc mặt nạ cười.Một kẻ bị xiềng xích bởi cái bóng mang tên gia đình.Một kẻ sinh ra có mọi thứ, nhưng lại mất tất cả.Một kẻ bị lợi dụng, phản bội niềm tin.Một kẻ là gián điệp hai mang.Một kẻ bị cô lập, luôn khát khao được công nhận.----------------*Truyện có tham khảo từ nhiều truyện khác* - Đốm -…
việc đầu tiên tôi làm là nhìn em vào mỗi buổi sáng…
"Nói cái quái gì vậy hả?! Cậu thật sự rời đi như vậy sao!"Hoài Kha im lặng, nước mắt bắt đầu ứa ra. Dù đau đớn nhưng cậu vẫn tiếp tục bước đi."Rốt cục suốt 3 năm qua là cái thá gì hả! Má nó!"Vẫn là chất giọng khàn đặc đó. Nếu là lúc trước, Hoài Kha sẽ cảm thấy giọng nói đó thật dịu dàng, ấm áp. Nhưng ngay lúc này, đối mặt với hoàn cảnh trước mắt, giọng nói của Hoàng Minh lại trở nên da diết và đau đớn vô cùng. Suốt những 2 năm bên nhau, chỉ vì một sai lầm mà đã coi như mọi thứ như chưa từng tồn tại. Cơn mưa ngày một lớn hơn, giọt mưa nặng trĩu lăng trên mi mắt của cả hai người, lẫn với giọt nước mắt không ngừng tuôn ra. Có lẽ ông trời cũng ủng hộ việc rời xa của cả hai nên mới đổ cơn mưa giữa tiết trời mùa đông này.Hoàng Minh vẫn đứng tại đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng người con trai mình yêu nhất rời đi dưới những giọt mưa. Trái tim đau đớn vô cùng, đôi mắt khóc đến đỏ hoe. Cho dù ngay lúc này Hoàng Minh có cố gắng níu kéo cậu, mọi chuyện vẫn sẽ như vậy. Nó chính xác là "sự sắp đặt" mà ông trời dành tặng cho hai người.Cứ như vậy cho đến khi mọi thứ trở về như ban đầu, trở về cuộc sống mà cả hai từng sống. Mãi cho đến 4 năm sau cuộc chia tay....…
Ấn "bình chọn" để ủng hộ truyện cho Momo ná <3…
Tôi quay đầu gạt đj giọt nc mắt đag chảy dài trên mặt. Định lòng sẽ ko nhìn lạj mà tiếp tục bước khỏi nơi đây, nhưng như cs thứ j níu tôi lạj Hạ quyết tâm quay đầu nhìn lạj cùng hy vọng mong xanh.Trời ko phụ lòng tôi, a đứng đấy ngay sau tôi, nhìn tôi đầy đau khổ, hy vọng: - e vui,e,buồn,e giận,e khóc,e ra đj tất cả là vì a. Vậy e cs thể ở lạj vì a ko?!!?? Tôi bật khóc, cổ họng nghẹn ứ ko ns nổi một chữ. Tình yêu này của tôi và anh là chính đáng mà, chỉ là ... Thôi đành hẹn a một ngày nào đó gần thôi tôi sẽ cùng a đj hết chặng đường tình y này còn h....…
Câu chuyện kể về một người bị cả thế giới ruồng bỏ, trở thành nô lệ vì đồng tiền, nhưng lại là một huyền thoại trong game chiến tranh MMORPG phổ biến "Lục địa phép thuật". Đến khi cậu quyết định nói lời từ biệt với tài khoản game, cùng với quyết định bán tài khoản với mong muốn kiếm được một chút để bù đắp cho khoảng thời gian nỗ lực của mình, đã đem lại một kết quả không thể tưởng tượng nổi. Qua một loạt sự trùng hợp, tài khoản của cậu đã được bán với một cái giá trên trời: 3,1 tỷ won, nhưng chẳng vui mừng được lâu, cậu lại tiếp tục rơi vào tuyệt vọng khi để mất gần như tất cả số tiền vào tay bọn cho vay nặng lãi. Với kinh nghiệm trong việc kiếm tiền từ game, cậu đã đứng lên từ vực thẳm và quyết tâm tiến vào thời đại mới, trong một game thực tế ảo "Royal Road".Đây là câu chuyện về Lee Huyn (Weed) trên con đường trở thành một vị vua, chỉ với một trái tim yêu thương gia đình, khát khao mãnh liệt với tiền bạc, một tinh thần mạnh mẽ, cơ thể được rèn luyện không ngừng cùng sự chăm chỉ đáng kinh ngạc.…
Truyện kể về tình cảm đầy bất trắc của Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải.Nguồn: Song Vương (facebook)…
Tôi cứ nghĩ thanh xuân vốn dĩ không hề tồn tại. Thanh xuân hệt như một tiếng chuông vậy. Nó đã qua dẫu ta còn nghe như thể tiếng chuông vẫn còn đọng mãi. Không ai có thể níu giữ một tiếng chuông hay tìm lại một tiếng chuông. Hãy để cơn gió mang thanh âm ấy đi để tạo nên một bầu trời thanh xuân thật đẹpThật ra mình vẫn chưa ưng cái tên này lắm, mong các cậu có thể góp ý cho mình cả về tên lẫn ý tưởng nội dung. Chân thành cảm ơn!…
"Mắt bão" là khoảng lặng bình yên nhất trong một cơn lốc, chỉ cần đưa tay ra vào vành cơn bão là sẽ bị cuốn vào, xoáy trong sức gió dữ dội, mãnh liệt Nhìn những cuộc cãi nhau của bố mẹ. Hoặc ánh mắt cay nghiệt của dì và dượng. Những hình ảnh đấy lặp đi lặp lại hàng ngày, ghim sâu vào trong tâm trí bọn trẻ. Và chúng, là những đứa trẻ sống trong mắt bão.------------------------ Author: @GreenLiunius Cover: *nguồn bg: https://static.tumblr.com/894dc6a3d63cd399b37b740e8ed1bddf/te1eozk/4JGoj7air/tumblr_static_tumblr_static_4lj8k8hmslq8ggkc8c8s804cw_640.jpg* - Design by Green Liunius Truyện sẽ không được cập nhật thường xuyên. Cẩn thận trước khi nhảy hố. Những mẩu truyện xảy ra ở đây đều dựa trên những sự kiện có thật.…
Anh không níu, em không giữ, chúng mình buông lơi. Chỉ còn lại những kỉ niệm, những nỗi nhớ, những hối tiếc......Tái bút :Đây chỉ là những bài đăng trong một page nhỏ mình từng hoạt động. Bài viết không hay, cũng không quá đặc sắc. Mình muốn giữ nó lại để níu một chút kỉ niệm về một người mình đã vô tình đánh mất.…
Hồi ức như con dao hai lưỡi, một bên hạnh phúc, một bên đau khổ, dù cho thế nào đi nữa cũng đừng níu kéo, bất luận điều gì có xảy ra đừng nhắc tới quá khứ mà hãy tiến tới tương lai…
Cả thế giới gói gọn trong tầm mắt. Đợi một nhành hoa rơi, tôi níu giữ kí ức trở về.…