Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Hoàng thượng ! Thiếp xin bái kiến Người lần cuối rồi tu ẩn trăm kiếp. Mong rằng không gặp lại, vì biết Người cho đến khi hoa dược ngừng lớn vẫn không khỏi căm ghét tì thiếp. Nếu chàng đã quyết định rời bỏ thiếp thì thiếp cũng không níu giữ. Chỉ mong cầu chàng sống một đời vui vẻ."…
" Chỉ khi em rời bỏ tôi , tôi mới nhận ra . Tôi là một thằng tồi tệ. Tôi không có quyền cầu xin . Hay níu giữ em lại . Tôi không có quyền đó. " - Đến cuối cùng người chịu đâu khổ là em . Tôi thật sự xin lỗi em ____________Tên truyện : Xin Lỗi Em, Người Tôi Yêu Thể loại : S.ETình trạng truyện : hoàn thành…
Hai con người, hai cá thể khác nhau nhưng suy nghĩ lại giống nhau đến mức khiến họ rời xa nhau. Nếu một trong hai người có một người chủ động níu thì sợi dây có được hàn gắn lại.…
Bóng đá? Cô quả thật có từng chơi.. Chơi rất giỏi, nhưng rồi vì cái tai nạn năm ấy đã khiến cho một kẻ với ước mơ cháy bỏng kia bị vùi dập dưới chiếc xe tải...-Truyện có thể OOC và cốt truyện lệch quỹ đạo.Khởi bút: 15/2/2023…
"Những ngày hè năm ấy thật đẹp, tâm trạng vô cùng vui vẻ, tràn đầy nhiệt huyết và hoài bão, cứ tưởng do có làn gió nhẹ thổi qua tán lá, có chút nắng hạ còn vương nên rạng ngời đến thế, mãi đến sau này nhìn lại mới biết, thử làm ta nhớ nhung nhất lại là kỉ niệm, là thứ nhiệt huyết của tuổi trẻ, là khí phái thanh xuân, thứ mà cả quãng đời còn lại cũng không thể níu được lần nữa ..."Cre: Tsuyoi Kokoro( FB)…
Gặp được anh, một cô gái chưa từng trải qua mùi vị tình yêu như bị chìm đắm.Nhưng cô không biết rằng tình yêu mà cô luôn mong đợi lại chỉ là một cái hố sâu không đáy.Ngọt ngào hay đau khổ?Níu kéo hay buông bỏ?Giấc mơ hay sự thật?…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Nguồn: alanfoxbt4cGồm: 85 chươngGiới thiệu:Vân Phiên Phiên xuyên vào tiểu thuyết, biến thành cô cung nữ mờ nhạt trong phông nền.Hệ thống bắt cô chinh phục bạo quân, trở thành mối tình đầu khó quên của chàng ta.Bạo quân Tiêu Trường Uyên tính tình độc ác nham hiểm, hung hãn, lạnh nhạt tàn nhẫn. Chàng ta thống nhất giang sơn, giết chóc bừa phứa, tiếng oán than của chúng dân dậy đất.Hai người cùng rơi xuống vực sâu, Tiêu Trường Uyên vỡ đầu chảy máu, mất đi ký ức."...Cô gái, cô là ai?"Trong nguyên tác, cả Tiêu Trường Uyên và cô cung nữ đều mất trí nhớ, hai người kết làm anh em, chung sống ba năm ở làng họ Giang, tình cảm nhạt nhòa như nước lặng. Vân Phiên Phiên quyết định nhóm một mồi lửa to vào dòng nước lặng ấy, làm nó cháy lên, sôi trào tình yêu.Vân Phiên Phiên cắn đôi môi anh đào đỏ tươi ướt át, cặp mắt hạnh ngân ngấn nước, nũng nịu nói:"Phu quân, thiếp là vợ chàng đây, chàng không nhận ra thiếp ư?"Vị vua trẻ tuổi có gương mặt điển trai lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặt.Cặp mắt đen đặc như mực nhìn cô đăm đăm hồi lâu, cuối cùng chàng ta gọi cô bằng chất giọng khàn khàn."...Nương tử."Vân Phiên Phiên sai bạo quân cấy cày làm ruộng nấu cơm giặt giũ, sống cuộc đời sung sướng thỏa mãn.Mãi tới một đêm mưa nào đó, mọi chuyện bại lộ, mặt Vân Phiên Phiên trắng bệch: "Tôi xin lỗi, tôi gạt huynh đó, tôi không phải là vợ huynh..."Tiêu Trường Uyên cắn lên đôi môi đỏ của cô, má ấp môi kề với cô. Mắt chàng tăm tối, giọng chàng khàn khàn."Nương tử, nếu đã gạt, thì phải gạt trẫm cho trót..."…
Ngụy Bảo Đình xuyên vào một quyển ngôn tình cổ trang ngọt sủng, xuyên vào nữ phụ độc ác, làm nền cho nữ chính, diện mạo xinh đẹp lại thiện lương, cuối cùng bị giết chết một cách tàn nhẫn.Nàng gặp được nhân vật phản diện lớn nhất trong sách - tương lai sẽ trở thanh một kẻ tàn nhẫn thô bạo, gặp người giết người, đại thái giám, Tạ Chi Châu.Mà lúc này, hắn thảm hại quỳ trên mặt đất, trên người mặc bộ xiêm y rách nát dơ bẩn, đôi giày vải còn thủng một lỗ to, lộ ra ngón chân đang đỏ bừng vì bị lạnh, từng roi một quất lên người hắn, hắn lại không rên dù chỉ một tiếng.Bởi vì đồng cảm trước cảnh ngộ của hắn, nàng đem đại vai ác, hiện tại là một tiểu thái giám mang về trong cung.Sau này -Khôi phục tiền triều, trở thành tân đế, là đề vương tàn bạo vô tình trong miệng người đời.Hắn tự mình đem nàng ôm đến trên long tọa, thành kính quỳ gối trước mặt nàng, để cặp chân trắng nõn đạp lên vai mình, đáy mặt không che dấu được sủng ái cũng âm u."Điện hạ, chỉ cần là ngài muốn, ta đều đem đến cho ngài."Giai đoạn trước là tiểu thái giám ốm yếu, hậu kỳ là đế vương âm lãnh cùng cố chấp x giai đoạn trước là tiểu công chưa thiện lương, hậu kỳ là bảo vật được nâng niu bảo vệ trong lòng bàn tay.Nam chính thân thể hoàn hảo, hậu kỳ sẽ có giải thíchMột câu tóm tắt: Đế vương ốm yêu được sủng hàng ngày…
Số chương: 50Văn án:Kiếp trước, Đường Uyển Tâm bị mẹ kế lừa lên tầng gác mái, bà ta nhẫn tâm phóng hỏa, cứ như vậy cô bị lửa lớn thiêu sống mà chết. Lục Phong Châu vì cứu cô, nữa đời còn lại sống trong thân thể tàn tật, thành điên thành ma, ngày mà mẹ kế của cô chết, hắn đứng trên toà nhà cao trăm tầng, thả người nhảy xuống.Mà cô lại hoá thành một u hồn, tận mắt nhìn thấy hắn từng bước dấn thân vào vực sâu, nhưng chỉ có thể bất lực mà không thể ngăn cản.Trọng sinh trở lại, mẹ kế còn chưa bước chân vào cửa của Đường gia, thiếu niên cố chấp kia vẫn còn bình an, hết thảy mọi chuyện còn có thể cứu vãn, cô thề, đời này sẽ không dẫm lên vết xe đỗ lần thứ hai.Trong hẻm nhỏ, thiếu niên cố chấp đè Đường Uyển Tâm lên tường, cười cợt nhả: "Ngoan, gọi một tiếng 'ca ca' thì tôi sẽ thả cậu ra."Đường Uyển Tâm sờ đầu hắn, mềm mại nói: "Ca ca, ngoan..."Lục Phong Châu: "..."Cmn, hắn vừa bị trêu chọc sao?Lục Phong Châu là nhân vật nổi tiếng của trường cấp 3, thiếu gia hào môn, tính cách ngang ngược càn rỡ, chỉ cần là thứ hắn không thuận mắt, thì tất nhiên sẽ được giải quyết bằng nắm đấm.Mãi cho đến khi...Bên người cậu ấm học Lục xuất hiện thêm 1 thiếu nữ nũng nịu, luôn dùng giọng nói mềm mại gọi hắn: "...Lục Phong Châu..."Lục Phong Châu vẫy vẫy tay: " Đừng gọi nữa, Mạng đều cho em còn chưa đủ sao?"Đám bạn xấu của hắn: " Lục Phong Châu, cậu có chút liêm sỉ đi được không?"Lục Phong Châu: "Liêm sỉ là cái rắm."Không có em, đời này đều là địa ngục trần gian.[ Thiếu niên…
Nhìn tiêu đề ngược vậy thôi chứ là AllTake đấy, cả ABO nữa nhưng sẽ xuất hiện hơi muộn...Nội dung kể về: Khi mà bé Take quyết định sống một đời àn nhàn, cưới vợ sinh con thì bỗng nghẻo và bị dính lại với 1 con thần rồi isekai sang 1 vòng đời mới,Hãy gọi đây là phần Ova của mạch truyện chính vì nó ếu có gì ngoài DraMa và TấU hỀ.…