Ánh Dương không ở đằng Tây
Là thanh mai trúc mã thì sao chứ? Thời gian dài đến thế vẫn không đủ để níu giữ trái tim của anh.…
Là thanh mai trúc mã thì sao chứ? Thời gian dài đến thế vẫn không đủ để níu giữ trái tim của anh.…
Đêm đêm, nghe bản tình ca.Giường thơm, gối mới, tô hồng màu hoa.Anh ơi, một mảnh hồn ta.Ca lời son sắt, dâng trào mắt ai.•.ảnh bìa được tải từ pinterest.…
Liễu Nguyệt Đường vừa mới sinh ra đời đã bị mẹ cả nhẫn tâm vứt bỏ đến nơi điền trang hẻo lánh chịu khổ. Vào năm cập kê, đích tỷ của nàng chỉ vì một giấc mộng huyễn hoặc mà sợ hãi từ bỏ việc tiến cung tuyển tú, ngang nhiên cướp đoạt mối nhân duyên vốn thuộc về nàng, cùng vị hôn phu trao gửi đêm xuân một lần.Liễu Nguyệt Đường thuận thế mà làm, dứt khoát quyết định dấn thân vào cung đình, tự tay mưu tính cho chính mình một con đường sống quang minh xán lạn.Sau khi vào cung, nàng học cách giấu đi nanh vuốt, khổ luyện thuật phòng the phòng thê quyến rũ, dùng kế lạt mềm buộc chặt, lúc hờn dỗi lúc lại biết cách diễn kịch đáng thương, dốc hết mọi thủ đoạn tâm cơ mới có thể thành công chiếm giữ được một vị trí đặc biệt sâu trong thánh tâm của vị thiên tử, trở thành người nữ nhân nhận được sự sủng ái, thiên vị trắng trợn táo bạo độc tôn của đế vương.Hành trình vươn mình từ một cái chức Ngự nữ có vị phân thấp kém nhất cho đến ngôi vị bốn phi chí tôn quyền lực tối cao, con đường đầy rẫy chông gai ấy Liễu Nguyệt Đường tính ra gần như chỉ mất vỏn vẹn có hai năm trời đằng đẵng mà thôi.Người đời phiến diện nhìn vào ai nấy đều dèm pha, bảo rằng nàng tuy sở hữu dung mạo khuynh quốc khuynh thành tuyệt mỹ thật đấy, nhưng cái lòng dạ bản chất bên trong lại quá mức tâm cơ thâm trầm, nham hiểm, vì muốn tranh sủng hướng lên trên bò mà hoàn toàn không từ thủ đoạn tàn nhẫn độc ác. Thế nhưng duy chỉ có một mình Liễu Nguyệt Đường là tự am hiểu sâu sắc rõ nét nhất một hiện thực rành…
Hạnh phúc không phải là níu giữ người đó, trói buộc người đó, có người đó bên cạnh. Hạnh phúc không nhất thiết phải to lớn, chỉ cần một phần nhỏ thôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Hạnh phúc đơn giản chính là một lần trong đời, khắc vào tim người đó hình bóng của ta, mãi mãi không thể quên đoạn thời gian có ta bên cạnh.…
Lưu Ý :Hy vọng câu truyện này sẽ giúp các bạn thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu yêu quý bản dịch của mình, đừng quên ghé qua shop nhỏ của mình "Pinerance "trên tiktok ủng hộ mình để mình có thêm động lực 'đu' thêm nhiều bộ hay hơn nhé Đoàn Cẩn Chi cảm thấy vận may của mình quá tệ , năm ngoài vừa mổ ruột thừa năm nay lại đau răng .Đau răng tuy không nghiêm trọng nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy đau chết mất .Khi đau đến mức không chịu được cậu mới chịu nghe lời mẹ lết xác đến bệnh viện nhân dân số ba thành phố để chữa . Khi đến cậu cảm thấy đau khổ không tả nổi đến bệnh viện xong lại cảm thấy không nỡ rời xa . Lý do là bởi vì bác sĩ Dương Thác khám cho cậu quá đẹp trai , đẹp đến mức dù đeo khẩu trang cậu vẫn thấy cuốn hút .…
Anh ấy luôn là người chủ động với tôi trước ,là người luôn quan tâm tôi, là người luôn chịu đựng được tôi dù cho sự ngông cuồng và bướng bỉnh của tôi có lớn đến như thế nào đi chăng nữa. Nhưng chính vì những điều anh ấy làm cho tôi ,khiến tôi cảm thấy đó là điều hiển nhiên nên tôi đã không trân trọng anh ấy , cảm thấy anh ấy không thể sống thiếu tôi và sẽ không bao giờ để tôi đi.Và thế rồi tôi mất anh trong một lần ngông cuồng ngu dại tột cùng ,cùng với cái ý nghĩ rằng anh sẽ níu tôi lại như bao lần trước . Nhưng lần này khác rồi, không biết vì sức chịu đựng của anh đã đến giới hàng hay tình cảm của anh đã không còn đủ lớn để níu tôi ở lại. Lúc đó cái "tôi" của tôi quá lớn và thế là tôi buông tay tự trấn an bản thân là minh sẽ quên được anh và sẽ ổn khi không có anh .Nhưng thật sự chuỗi ngày mất anh là chuỗi ngày của sự thiếu thốn , đau lòng, và ân hận .Thiếu thốn đi một sự quan tâm thân thuộc, đau lòng vì không thể quên anh đi và ân hận vì đã đẩy anh ra xa.Khi kết thúc câu cuối cùng chúng tối nói với nhau là "sau này sẽ là bạn tốt " " đúng vậy sẽ là bạn tốt " .Bh tôi hối hận r ,tôi không muốn làm bạn tốt với anh , một người tôi còn thương.Tại sao tôi lại nhận ra muộn màng như vậy, nhận ra rằng anh chiếm vị trí quan trọng như vậy thế nào trong trái tim của tôi, nhận ra sự ngu dốt của mình vì đã để anh đi ,nhận ra mình đã vô tâm như thế nào với anh ấy.Nếu như được làm lại một lần nữa tôi sẽ trân trọng anh như anh đã từng trân trọng tôi. Nêu như được trở thành người ta đặc biệt của a…
Tác giả: Nấm Độc, Tuyệt Thế Ăn Chổi."Ta yêu ngươi Hạ Huyền. Bây giờ là vậy, sau này cũng vậy."Nguyên tác thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu, OOC thuộc về chúng tớ.Ai không thích cp này thì out, không tiễn.Vui lòng không KY, đục thuyền dưới mọi hình thức.OOC nặng.BÊN NÀY LÀ DIỄN BIẾN TIẾP THEO CỦA BÊN KIA :")…
Mỗi cung hoàng đạo là một câu chuyện. Một mảnh ghép tình yêu, thù hận, bi thương hay định mệnh.12 chòm sao - 12 số phận - 12 lát cắt cảm xúc.Người thì chọn phản bội. Người thì chọn yêu đến cùng. Người lại chỉ còn lại nỗi tiếc nuối giữa biển người xa lạ.Có thể là một nụ cười ngọt ngào, cũng có thể là một giọt lệ tan giữa đêm.Có thể là hồi kết bi thương, cũng có thể là một cái ôm níu giữ cả đời.…
Đây là câu chuyện nói về lúc nhóm PPGZ và RRBZ lên cấp Ba và những mối nguy hiểm mới đều xảy ra nhưng những tên quái vật ngoài hành tinh, chúa tể của bọn quái vật,........ Mời các bạn đón xem.…
mik nghĩ truyện ko hay nhưng mọi người đừng chê mình nhé,.....Đây là những con Animatronic lầy lội, bá đạo, dâm, bựa,.........…
Thanh xuân của phận nữ nhi như đóa hoa chóng nở, mau tàn. Chỉ mong trong khoảng thời gian đẹp nhất kia có ai nâng niu, trân trọng. Mãi cho đến khi qua hết xuân, hạ, thu, đông, khi mà tất cả chỉ còn lại tàn tro, ta mới biết thì ra thân phận này không ai muốn yêu thương...Hoa đã tàn! Tuyết cũng tan. Nhưng sao người không đến?…
Tên: [AllKuroko - ĐN KNB]Cảnh báo: Occ, Không theo mạch truyện chính.Tag: Fanfic, Đa dạng, Đa thể loại, Đoản, One-shot, Mẩu truyện ngắn.Mô tả ngắn gọn:Đây chỉ là nơi mình tùy ý sáng tác, viết đoản, one-shot hoặc bất cứ điều gì. Nhưng sẽ không triển khai một cốt truyện chính thức nào.Cảm ơn đã đọc.…
Nên níu lấy hay buông tay...…
🌼 Tác Giả Gốc : Mạt Trà Khúc Kỳ🍀 Editor: Vãn Phong, [L.A]_Omerto🍑 Chuyển Ver : Yennie💫 : Nội Dung ~ Một gia đình cùng nhau xuyên tới tương lai. Không phải là gia đình bình thường đâu nha, là gia đình hoàng thất chính hiệu. Aii... Thời đại và tư tưởng khác biệt, cả gia đình cũng biến hoá rõ rệt. Phụ hoàng ăn bám, mẫu hậu mạnh mẽ, thái tử ca ca nổi loạn, quản gia ẻo lả....Có một điều mà nàng không thể ngờ là vị thái phó kia cũng cùng xuyên qua... Và còn trở thành đồng học của nàng nữa.Ánh Hân: Thái phó, ta không biết làm đề này."Thanh Tùng ( thái phó): "Sau khi tan học thần sẽ phụ đạo thêm cho công chúa."Sau này...Bạn học A: "Lạy hồn, hôm nay tui nhìn thấy nam thần Thanh Tùng cột dây giày cho Ánh Hân, vả lại còn trong tư thế quỳ một chân dưới đất đấy."Bạn học B: "Không đời nào, nam thần Thanh Tùng trước nay vốn lạnh lùng cao ngạo, đúng kiểu thanh niên nghiêm túc, thậm chí hoa khôi của trường ở ngay bên cạnh mà cũng không thèm liếc mắt một cái, chỉ một lòng đọc sách thánh hiền thôi."Bạn học A: "Thiệt đó, nghe nói có người vô tình nhặt được điện thoại của nam thần, mấy người biết cậu ấy lưu tên Ánh Hân là gì không? "Tiểu công chúa" đó, má ơi!"_____________________…
Hừm.... Kể về thanh niên do chơi game và nhận được món đồ bí ẩn. Trong lúc khởi động món đồ thì thanh niên này ngủ quên mất vì đã phải thức vài hôm liên tục. Lần đầu viết thể loại này nên có thể tình tiết hơi chuối nhưng mà do có hứng nên viết thôi. Nên nếu thấy không hay thì có thể 'next' qua truyện khác. Thời gian ra truyện là tùy hứng nhưng chắc chắn là chỉ trong khoảg từ 1 đến 2 tuần thôi chứ không lâu hơn đâu nên đừng hỏi tại sao truyện này lâu ra nha. Cám ơn mọi người đã đọc truyện. Mọi người đọc chùa cũng được nhưng xin khuyến cáo là nếu đã đọc chùa rồi thì đọc trong im lặng chứ đừng có dùg tay để cmt trog khi không biết dùng tay để vote cho truyện, hiểu nhá, đừng để tác giả chửi.…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Tác Giả : Vưu Tứ TỷVăn Án :Liệt oanh trước của ta, nàng không tham dự kịpVinh quang ở sau này, chẳng thiếu bóng giai nhân.Cả thế giới phụ lòng nàng, vẫn còn có một Thẩm Nhuận, hắn sẽ không phụ nàng. Nam nhân này từng trải, quá tẫn thiên phàm, đã nhìn khắp lượt đèn hoa rực rỡ, nhìn trúng ai thì tâm như bàn thạch, không từ thủ đoạn. Cô nương nhỏ bé, tựa một đóa hoa mỏng manh, cần được nâng niu gìn giữ mới không bị tàn hại. Trước kia nàng nuôi trong bình hoa của kẻ khác, hắn muốn thưởng thức cũng phải nghĩ đủ cách mới có cớ đến cửa. Nay đã chuyển vào vườn hoa của hắn, cho nàng mưa móc, cho nàng đất mỡ màng, mặc nàng lớn lên theo ý, mà điều hắn mong cầu, chẳng qua chỉ là thời thời đều có thể nhìn thấy nàng mà thôi.…