Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một lần quay đầu, ngàn đời lưu luyếnMột lần bỏ lỡ, vạn kiếp hối hậnCó lẽ, ngay từ lúc gặp mặt, đối với nàng, đối với hắn, là duyên, cũng là nghiệt...Ngày đó, một người quay đi, một người không giữ lại, một người đau lòng, một người thương tâm...…
Không ai có quyền chọn cho mình một thân thế, em cũng vậy, em không có quyền chọn cho mình con đường đi nhuộm đầy máu đỏ ... nhưng chính họ, chính họ ép em đi vào con đường không may này. Khinh bỉ, xem thường, mia mai vì là một cung chủ bóng đêm. Em đã quen rồi. Xin lỗi anh nhưng hạnh phúc đó, em không có. "Cô quá tàn độc rồi" "Tàn độc sao? Vì Tôi là một cung chủ bóng đêm "" Cô nên quay về nơi thuộc về mình "" Phải, Tôi chỉ mãi mãi thuộc về địa cung âm u lạnh lẽo, mãi mãi là một cung chủ bóng đêm tàn độc "" Cô gánh tỵ với hạnh phúc đó sao? "" Ganh tỵ? Thật cười nức. Hạnh phúc đó, Tôi không có "…
Một cuốn sách kì lạ ? bất ngờ xuyên vào thời cổ đại , 6 Sao của chúng ta phải làm Sao để sinh tồn khi họ chính là những công tử quyền quý chưa từng phải sống khổ cực ? Một vài cuộc gặp gỡ là nghiệt duyên hay chính là định mệnh ?Chốn cung đình mưu đấu toan tính , liệu có thực sự hay ho sung sướng ? Đã tâm niệm sẽ tranh xa chốn quyền lực , an ổn tìm đường trở về , nhưng rốt cuộc vẫn phải dính vào ? Nhất định phải trở về chính là mục tiêu quan trọng , nhưng liệu họ có đủ can đảm rời xa nơi này ? Thứ gì đã níu kéo họ lại ?A, tất cả cũng chỉ vì chữ tình mà thôi !…
"Cậu biết không, điều ước mà mình cầu nguyện vào giây phút cuối đời sẽ được thực hiện ở kiếp sau đấy." Em vốn chẳng tin tưởng lắm vào những thứ viển vông ấy, nhưng thời khắc này, với những âm thanh rối loạn của máy móc bên tai, bàn tay em đan chặt vào nhau, đôi mắt em nhắm nghiền và đôi môi em lẩm nhẩm lời ước của mình. Em đặt cược chút hi vọng cuối cùng của mình vào điều ước này. Em mang tất cả những lời yêu mà em hằng cất giấu gói gọn vào trong ấy. Em ước, mình sẽ gặp được người ấy, dù chỉ là trong khoảnh khắc. Tuy biết rằng nó sẽ chẳng thể trở thành hiện thực, nhưng em vẫn cố chấp níu vào tia hi vọng cuối cùng. Liệu có phép màu nào xảy ra không? ===================== +Tên khác: Just A Year+Couple: Tokoyami Fumikage x tôi (char x oc) +Không có couple phụ. +Nguyên tác: Boku no Hero Academia +Writer: Cáo +Chỉ đăng ở Wattpad. Cảm ơn vì đã đọc đến đây, mong cậu sẽ thích nó!…
"Cậu thương nó từ thời mặt mũi nó còn đen nhẻm vì tung tăng cùng bọn trẻ con trong làng nô đùa ngoài sân đình mấy mùa nắng chói chang. Yêu sao cái dáng tươi cười như cơn gió tàn dư của mùa xuân phả nhẹ lên cái khô nứt của mùa hạ. Thương nó vất vả lam lũ, thương nó bị thầy u mình đánh, thương nó vì bị người đời khinh rẻ, thương nó vì nó sống vô tư, thương nó vì nó là chính nó.- Phong Hào.- Này, Cậu hai Sơn sao lại tự dưng gọi tôi thế?- Tôi nhớ người thương nhà tôi thôi. Sao? Không được à?- Ừ thì cũng được...Đã mấy mùa trôi qua, cậu lại quên đi lý do cậu thương nó, đơn giản là vì chữ thương, vậy thôi.""Gã nhớ em, đứa nhỏ nhút nhát, bệnh tật. Chữ thương chữ nhớ ghép lại sao mà dài thế. Nhớ bát bánh đúc em nấu, nhớ con diều rách gã nhờ em vá lại, nhớ cái túi tiền thêu hoa bằng gấm mà em nâng niu, từ đó giúp gã nên duyên cùng em. Lại càng nhớ thêm những buổi chiều thu lộng gió, em và gã hẹn nhau ra đình ngắm sen, ngâm thơ rồi bị các bà, các cô trêu tới đỏ mặt tía tai.- An này, tin tôi em nhé. Cho tôi được em dựa vào vai một lần thôi, có được không?- Đừng tự nói những lời tổn thương bản thân mình nữa.Hai bàn tay cùng nắm chặt nhau, gã giờ này chẳng còn biết đang mơ hay thực. Nếu là mơ, xin ông trời cho gã được chết trong giấc mơ này. Nếu là thực, gã xin cảm tạ ông trời vì cho gã có được ngày hôm nay. - Minh Hiếu, cảm ơn vì anh là lý do khiến em tồn tại và cho em biết mình quan trọng với anh đến thế nào."…
|Hồi ức là để nhớ nhung, để hoài niệm, để tiếc nuối, hay chỉ là để khắc ghi?"Hồi ức" vừa níu giữ bước chân con người nhưng cũng vừa thúc đẩy họ tiến lên.Đây là tất cả "hồi ức" của em về anh.|-Truyện được viết bởi Lightbook Aki, ảnh được sử dụng toàn bộ là ảnh official hoặc do mình tự chụp trong game, chắc chắn sẽ có sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.-…
huheo chỉ có cậu và các husbando nhà haikyuu của cậu hoii đó[warning:ooc, lowercase]life is always simple but people make it complicated, hope u enjoy this momentall by nil#1 haikyuu#khuyến khích mọi người đọc từ chap "chuyện Kenma" trở đi nhé, tại mấy chap đầu mình viết còn hơi non, chưa được hay(◕‿◕✿)…
hội nghiện game bỗng nhiên bị hút vào và mắc kẹt trong trò chơi, và chỉ khi đánh bại trùm cuối họ mới được giải thoát. nhưng đoán xem, những người còn lại toàn là 'noobs'.wynn, 2019.…
Tôi và cậu là hai người khác biệt, từ bề ngoài đến tính cách. Cậu ngây thơ dễ gạt, cậu hoà đồng thân thiện, cậu vui vẻ hoạt bát.Tôi cẩn thận cảnh giác, tôi lãnh đạm xa cách, tôi trầm tư ít nói.Chúng ta khác nhau quá cậu nhỉ? Vậy mà cũng có thể yêu nhau được đấy. Nhưng tình yêu, một thứ xa vời quá, tôi vừa kịp nắm bắt nó, thì cậu đã buông tay mất rồi!Tình yêu chúng ta, nhẹ nhàng và mờ nhạt như một chiếc lá. Khi đã đến lúc, lá sẽ rời cành và tự do rơi xuống mặt đất. Không một sự níu kéo, không một chút lưu tình.Tình yêu chúng ta là một chiếc lá. Lá rơi, tình vỡ, cuối cùng vẫn là kết thúc.Kết thúc tất cả mọi thứ...~~~~~~~~~~~~~~~Fic: [Oneshot - ĐM] RơiAuthor: JP a.k.a JollieCategory: ngược, chắc là HE.Couple: Phạm Tuấn Anh (tôi) x Hoàng Minh Khang (cậu)Đây là tác phẩm Oneshot đam mỹ đầu tiên của ta, dù ngược nhưng mong mọi người ủng hộ <3Warn: Đừng đem nó đi đâu cả!…
VĂN ÁN:Izuku Midoriya có quá nhiều thứ để theo đuổi: lý tưởng của biểu tượng hòa bình, trách nhiệm của một Number One, những cuộc họp bất tận, những nhiệm vụ chẳng bao giờ dừng lại. Cậu chạy, cậu chiến đấu, cậu cứu người-mà quên rằng có một người vẫn luôn đứng phía sau chờ mình về.Ochako hiểu điều đó. Cô luôn hiểu. Cô luôn mỉm cười, luôn bảo "Không sao đâu, Deku-kun. Em ổn mà."Nhưng nụ cười ấy dần mờ. Sự chờ đợi kéo dài thành mỏi mệt. Và vào một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, Ochako nhận ra: trái tim cô không còn như cũ nữa.Cô quyết định rời đi trước khi bản thân bị chính sự hy sinh của mình bào mòn.Izuku níu kéo. Izuku van xin. Izuku hoảng loạn.Nhưng anh hùng cũng có những giây phút bất lực.Khi lời nói không giữ được cô lại... cậu đã chọn một cách khác.Một cách không còn liên quan đến ánh sáng.Một cách chỉ có "Deku" - phiên bản mà chỉ những ai nhìn quá lâu vào bóng tối mới có thể hiểu - mới dám làm.…
- Giới Thiệu: "Hức... hức... Mặc Mặc là đồ đáng ghét! Cậu dám bỏ tớ lại mà đi sao?" Tiểu An vừa mếu máo vừa ăn vạ, hai mắt đỏ hoe như chú thỏ con. Đôi bàn tay nhỏ xíu của nhóc tì cứng đầu bấu chặt lấy gấu áo bạn mình, dùng hết sức bình sinh để níu kéo, hệt như sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút thôi là "tri kỷ" sẽ biến mất hút.Trái ngược với cơn bão nước mắt của An An, Tiểu Mặc lại đứng đó như một pho tượng nhỏ, im hơi lặng tiếng đến lạ kỳ. Cái vẻ thờ ơ, lạnh lùng này của cậu nhóc khiến người ta chẳng tài nào nhận ra nổi cậu bạn vốn dĩ luôn hiếu động và nghịch ngợm thường ngày đâu nữa.…
-Takemichi là em trai của Izana ư???Sẽ như thế nào nếu người Takemichi gặp đầu tiên là Izana chứ không phải Mikey? Muốn biết thì đọc truyện đi rồi biết a~ Bảo đảm truyện sẽ từ từ hết phèn =))…
Tên truyện : Chị ơi anh yêu chịAuthor: XoănNhân vật : Jungkook ,Ami và một số nhân vật khácVăn Án : [Xoáy sâu trong vòng quay của một tình yêu cấm kị. Trải qua nhiều sóng gió như vậy....Ta vẫn yêu....Nhưng... Đôi tay em vẫn níu mà sao anh buông rồi? ][Em...mệt rồi, không níu nữa,không khóc nữa, không âm thầm chờ đợi một mình nữa ][Người ta nói cuối con đường chưa chắc đã là hạnh phúc_Nhưng chỉ cần có anh em nguyện rẽ lối đời mình đi tiếp để tạo hạnh phúc cho đôi ta]Xoăn : Mô tả deep thế thôi chứ chuyện cũng "dở hơi" không khác gì con lợn lười tác giả này đâu. Mong các các trai xinh, gái đẹp ủng hộ 😂😆😘…
REVIEW: đây là chuyện cực ngược, ngược cả dàn chính lẫn dàn phụ.Nhấn mạnh tình yêu này rất Toxic, đó là vừa yêu vừa hận. Cả hai không đến để chữa lành nhau, họ đến để dằn vặt nhau. Để cả đời này không thể quên được nhau. Truyện có LOGIC, về sau có H, diễn biến tâm lý nhân vật khá chậm rãi, ngược thân, ngược tâm nam nữ chính-phụ luôn nhé. #Độc tôn Hắc Bang X Truyền Nhân của Thiên Nguyệt Tộc Cô đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ tay cô đang nâng niu gương mặt xinh đẹp ấy. Người cô yêu rất đẹp, gương mặt hồng hào tràn đầy nhựa sống của thiếu niên. Phút chốc hôn lên đôi môi người, khoang miệng liền cảm nhận vị ngọt ngào thanh mát. Cô liền ôm cậu trong vòng tay mình như báu vật quý giá. Nhẹ nhàng chạm vào, từng nụ hôn đặt lên người cậu đều chứa theo nước mắt và mùi máu tanh đang lan ra từ miệng. "Vũ Nhiên, tôi yêu" âm thanh cô run rẩy vang lên như đang chịu đau đớn bị ăn mòn từ thứ gì đấy. Rất đau...đau đến muốn xé toạc tâm trí cô..Một giọng cười ngọt ngào của thiếu niên xen lẫn chút tạm âm khô khốc từ cổ họng, cơ thể mềm mại cuốn lấy người trước mặt, bàn tay chạm vào từng đường nét mị hoặc của người cậu yêu. "Thính Ly, không yêu"…
Mingyu nhận lấy lọ thuỷ tinh, mê muội mân mê. Chất lỏng màu cam trong suốt sóng sánh, phản chiếu những điểm sáng kỳ ảo như quyến rũ mời gọi."Người đó dù có ghét bỏ cậu bao nhiêu đi nữa, một khi đã uống vào, cũng sẽ tình nguyện trao cậu yêu thương."Lời thầm thì vang vọng giữa không gian u tĩnh như một đòn chí mạng bóp nát chút tỉnh táo cuối cùng Mingyu cố gắng níu giữ.Ích kỷ cũng được, hoang đường cũng được, cậu mặc cho men rượu phủ mờ tầm mắt.Miễn sao Yoon Jeonghan ở bên Kim Mingyu!~*~by Nov…
truyện tiểu thuyết đời đầu nên mong cái độc giả đón nhận nhé ui lém níu thấy hay thì share cho bb và mọi ngừi cùng đọc và ủng hộ tác giả nha iu các đọc giả nhìu lémmm🥰…