You are the one
Dahmo Michaeng SaiDahMo (sometimes) 2yeon…
Dahmo Michaeng SaiDahMo (sometimes) 2yeon…
SE đầu tay êy, nóng hổiRude nè :- Bạn nghiền " ngôn tình " nam nữ, kì thị đồng tính v.v.... = click back.- Không war nha. - Góp ý, ý kiến vui lòng lịch sự.Okay mọi người đọc vui vẻ nha.…
đây là một fanfic về một hetaliamột cái fanfic mà thôi. Lần đầu viết có thiếu sót gì xin mọi người góp ý *cười* Mọi nhân vật trong này thuộc về tác giả Hidekazu Himaruya.…
hàng sưu tầm nhiều nguồn, chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi ra ngoài. Mục đích lưu trữ là chính…
Ngày đăng đầu tiên: 20/10.Những idea xàm xí mà tui nghĩ ra lúc 2h sáng =))))Bộ này tấu hề là chủ yếu, nhưng mà đôi lúc do thói quen nên tui cho chút chính trị vào, thông cảm.Mà hề nhưng không mất não nhé, khuyên các cưng lắp não trước khi đọc.Mọi thứ đều là hư cấu, xin vui lòng không xem là thật và không bắt chước.Không có ý định xúc phạm bất cứ ai, đất nước hay tổ chức nào.Chúc các cưng đọc truyện vui vẻ, không vui thì next giùm =)))Mà có thể otp ruột của tui là notp của mọi người, vui lòng không gạch đá.Có 1 số tag để trưng cho đẹp, có thể xem là thật hoặc không =)))))))))* Trailer:Một sáng đẹp trời ở trang viên, UN vừa mở rèm cửa phòng làm việc ra để đón nắng mai, đột nhiên có hai bóng dáng vụt qua, nhanh đến độ hắn không kịp nhìn rõ. Nhưng âm thanh vọng lại khiến nụ cười tươi trên môi UN đông cứng:- Con lợn tư bản kia, mày giấu xe tăng của bố đi đâu rồi! - Giọng nói này là của USSR, không lẫn đi đâu được.- Bạn hiền à, bạn thông minh lắm mà, đoán thử xem. - USA đang bận chạy trốn nhưng vẫn quay đầu lại nháy mắt trêu tức một cái.- Mả cha nhà mày!!! - Âm thanh xả súng khiến thái dương hắn giật giật."Nên đòi bao nhiêu tiền sửa chữa từ Russia đây nhỉ?" Máu tư bản trỗi lên trong đầu UN.Chưa để hắn kịp thở phào, thêm một người nữa xuất hiện góp vui.- Vợ ơi! Kệ con T-80 đó đi, mình lái Tiger cũng được! - Third Reich chạy theo hai người kia, quảng bá về xe tăng nhà mình với USSR.- Bố đéo thích!UN đưa tay lên vuốt mặt, robot an ninh đến báo cáo tình hình như mọi ngày:- Báo cáo: Toàn bộ đều điên.…
Một cái all min êyy.Rude nè :- Bạn nghiền " ngôn tình " nam nữ, kì thị đồng tính v.v.... = click back.- Không war nha. - Góp ý, ý kiến vui lòng lịch sự.Có rứa thì ghé bio nhen~~Okay mọi người đọc vui vẻ nhang.…
LỜI NGƯỜI NHẶT ĐƯỢC NHẬT KÝTôi là một trong số ít những người từng sống sót qua mùa đông trên đảo Lesbos - một mùa đông không có tuyết, nhưng dày đặc bóng tối và những tiếng gió không đến từ khí quyển.Câu chuyện này bắt đầu không phải bằng một tiếng hét, mà bằng một quyển sổ tay nhàu nát, được tìm thấy trong căn phòng số 305 của khách sạn Orphic Shore. Không có tên khách sạn trên Google. Không có địa chỉ cụ thể. Cũng chẳng ai ở Athens biết rõ cách đi đến đó.Chúng tôi - một nhóm khảo sát địa chất - đến đảo theo giấy phép của chính phủ Hy Lạp năm 2022. Mục tiêu là thăm dò tầng đá cổ dưới lòng đảo, sau khi có báo cáo về sóng từ trường bất thường. Vào đêm thứ hai, tôi lạc lối khỏi nhóm trong lúc mưa, tìm thấy căn khách sạn nằm chơ vơ trên sườn đá, ánh đèn vàng yếu ớt và không một ai bên trong.Phòng 305 mở cửa. Bên trong không có người. Không có hành lý. Chỉ có một quyển sổ tay đặt ngay ngắn trên bàn gỗ mục, bên cạnh một con dao cán xương đã rỉ máu.Trang đầu không ghi tên. Nhưng đến trang thứ ba, dòng chữ đầu tiên hiện ra:"Tôi là Nguyễn Quang Huy, 21 tuổi, đến từ Đà Nẵng. Đây là chuyến đi tôi không bao giờ nên thực hiện."Tôi đã đọc toàn bộ quyển nhật ký đó trong một lần ngồi xuyên đêm, trong căn phòng lạnh đến độ da tôi rướm máu chỉ vì cầm vào mép giường. Càng đọc, tôi càng không biết mình đang đọc một lời trăn trối, một bản ghi tâm thần, hay một mật mã mà thế giới không nên giải mã.Không ai tìm thấy Huy sau đó. Cũng không ai khẳng định được có tồn tại một người như vậy. Hộ chiếu,…
không thể loại. chỉ là một vài dòng của một con sâu say nhanh…
Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì các bạn bỏ qua cho mình nha. Thể loại truyện : đam mỹHai nam chính yêu nhau và đến với nhau có thể nói là rất định mệnh và hãy đọc truyện để xem thử là định mệnh đến cỡ nào nha.…
Đôi khi trong cuộc sống, ta đã quá quay cuồng trong guồng quay và để quên hoặc là cố tình quên lãng mình cũng có những khoảng lặng và một góc trống trong tim. Dù cuộc sống có thế nào đi chăng nữa thì vẫn có những phút giây trôi theo những bước chân vô định thảnh thơi của ta trên vùng tìm khoảng lặng trong đời. Truyện sẽ liên quan đến Vietnam và một số quốc gia, tôi sẽ dùng tên người của họ. Và câu truyện này sẽ liên quan đến những người bình thường, thuộc các quốc gia. Mọi nhân vật APH thuộc về tác giả Hidekaz Himaruya nhưng câu truyện này thuộc về tôi. Enjoy :)…
GIỚI THIỆU TÁC PHẨM NHẠC CỔ ĐIỂN…
Từ lớp băng vĩnh cửu bị đóng kín hàng chục nghìn năm, một dạng sống cổ đại được giải phóng. Xenon không xuất hiện như thảm họa tức thì, mà lan ra chậm rãi, âm thầm, tái cấu trúc sinh học của mọi thứ nó chạm vào. Những kẻ nhiễm không chết hẳn. Họ thay đổi. Cơ thể thích nghi, hành vi tiến hóa, bản năng săn mồi trỗi dậy theo một trật tự mới.Chúng di chuyển theo bầy. Biết kiên nhẫn. Biết hy sinh cá thể yếu. Mỗi bầy tồn tại quanh một con đầu đàn - kẻ không được chọn, mà được tạo ra thông qua giết chóc. Sức mạnh, trí khôn và quyền thống trị của nó là kết quả của một quá trình chọn lọc tàn bạo, nơi đồng loại trở thành bậc thang tiến hóa.Nhưng thế giới hậu tận thế không chỉ bị định hình bởi Xenon. Khi mọi cấu trúc xã hội sụp đổ, con người còn sống sót bộc lộ những mặt tối chưa từng được phép tồn tại. Lòng tin trở thành gánh nặng. Sự tử tế là rủi ro. Và bạo lực dần được hợp thức hóa như một bản năng sinh tồn.Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi hay hy vọng. Đây là một chuỗi những ngày sống sót làm xói mòn tâm trí, nơi ranh giới giữa con người và sinh vật bị nhiễm ngày càng khó phân biệt. Khi virus tiếp tục biến đổi, khi những con đầu đàn trở nên thông minh hơn, hung hãn hơn, câu hỏi duy nhất còn lại không phải là làm sao để tồn tại - mà là điều gì sẽ còn sót lại khi sự sống buộc phải thích nghi với bóng tối.(Câu chuyện này không có nhân vật chính chỉ có bạn và tôi cố gắng để tiếp tục sống)…