[Transfic - Namjin] Pretty in Pink
tui ko biết wattpad vì sao lại xóa hết tên truyện đi ròi…
tui ko biết wattpad vì sao lại xóa hết tên truyện đi ròi…
Nhà Tucker phải đặt vé du lịch gói gia đình nhưng vé này ko thể hoàn trả nên Craig bắt buộc phải đi (mặc dù thằng nhóc có vẻ không tự nguyện lắm). Vấn đề là Craig lo lắng rằng Tweek sẽ hoảng hốt nếu không có mình nên cậu quyết định... để thằng em họ là Stan đóng giả làm mình trong vòng một tháng tới và chăm sóc Tweek. LƯU Ý: fic chủ yếu là về Steek (StanxTweek) hoặc ít nhất là vài chục chương đầu.…
"Yêu anh như kẻ mù khơi,Biết là vực thẳm vẫn rơi không ngừng."…
truyện hơi cờ ring nha mn…
Câu truyện xảy ra trong thời kháng chiến chống Mĩ (1973-1974)…
Cạnh nhau hay cạch nhau…
[Tabe/Tarley] Liệu pháp cái ômĐôi khi một cái ôm cũng có thể giúp bạn cáng đáng mọi việc đấy. Một cái ôm hỗ trợ cho mặt cảm xúc, tinh thần, trấn tĩnh bạn một chút khi mọi chuyện đang dần sụp đổ. Một cái ôm thôi, đôi khi cũng đã là tất cả những gì bạn đang cần ngay lúc này rồi.…
Giữa cơn mưa pha lẫn nắng, họ từng hứa sẽ gặp lại. Thanh xuân đã đi qua, tình yêu đã lạc mất, và khi định mệnh đưa họ về bên nhau lần nữa, điều duy nhất còn lại chỉ là khoảng lặng của một lời hẹn chưa bao giờ trọn vẹn.…
tay không chạm nhưng mắt luôn dõi theo. thật sự chẳng đòi hỏi gì cả, chỉ cần là được cạnh bên.…
"Có những vết mực theo thời gian sẽ nhạt đi, nhưng có những lần gặp gỡ lại càng lặng lẽ và đậm sâu."…
Anh không biết thật mà...…
Không phải auto focus. Mà là manual - phải tự điều chỉnh, tự chọn lấy…
jo woochan rất thích americano đá. hoặc là người pha chế nó.lowercase…
[tarley] không còn ai là tuổi mười bảy của ai.…
[tarley] sinh nhật mười tám kể chuyện đôi mươi.…
Annie là kiểu người trông tươi sáng, hoạt bát, luôn hòa đồng, nhưng lại rất hay kìm nén cảm xúc. Từ khi debut, cô bắt đầu thấy Woochan dần xa cách, ít tương tác hơn, không còn trò chuyện nhiều như trước. Bề ngoài vẫn là "chị em thân thiết", nhưng giữa hai người đã có một khoảng lặng kì lạ.…
khi youngseo phải tham gia vào liên trò chơi sinh tồn ở một thế giới khác, không thuộc về côđể tìm ra ngưỡng sống của mình.…
Đi trước cậu, là Tarzzan liên tục hôn gió, thả tim trên đầu với niềm hạnh phúc không thể làm giả hay bắt chước. Bailey thì ở đâu đó ngoài tầm mắt và tầm với của cậu, như thể chị đang ở một chiều không gian khác, như mọi khi. Không biết phải làm gì khác, phải bắt chước ai, Woochan chỉ cứng nhắc cúi chào, và như một thói quen khó bỏ, nhìn về phía sau, chờ đợi.…
7 ngày khiến hậu bối lee mất ăn mất ngủ.…
dù rằng đó là một lời nguyền mà họ phải gánh chịu trong kiếp này, nhưng họ vẫn cố gắng tồn tại chỉ để có thể ở bên cạnh nửa kia của đời mình.…