Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trên đỉnh ngọn núi, ngắm nhìn thế giới, dang rộng đôi tay, hòa với bầu trời, cảm nhận cơn gió, lắng nghe tiếng chim.Từng là một kẻ lụy tình điên cuồng, giờ đây lại vô cảm thích đơn độc, không dây vào tình yêu, cuộc sống sẽ không đau khổ.Từng là những kẻ nhẫn tâm chà đạp tình cảm, nay lại cố níu giữ sợi dây mong manh ấy, tưởng chừng như có thể, nhưng nó đã đứt lìa từ lâu.---------------------------------------------------------------------------Nhất thụ đa công, hiện đại, ngược…
Ác Ma Bá Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt Ngào là truyện ngôn tình nói về bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cánh cửa. Cô là con của một nhà giàu có, hưởng sự cưng chiều của ba mẹ, cô còn được sự nâng niu, chăm sóc của người đàn ông tuấn tú. *** " Anh, nếu như anh không thích Thiến Nhi mà thích cái Lục Không Cách đó, em sẽ không nói gì nữa nhưng xin anh không cần tùy tiện tìm một cái lý do như vậy. Giang Thiến Nhi sắc mặt trắng bệnh, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết. Giang Triết xoay người thở dài một hơi " Anh có thể nào để cho em thống khổ?" Anh nói xong rốt cuộc giơ lên cước bộ, châm rãi đi ra ngoài. " Không." Giang Thiến Nhi nhào tới, chợt ôm lấy Giang Triết. " Anh, cầu xin anh, không cần đi." Giang Triết thân thể hơi chấn động một chút, rũ mắt xuống, trong mắt thật sâu là đau đớn. Anh cắn răng, rốt cuộc dùng sức đẩy tay Giang Thiến Nhi ra. " Đã muộn, hảo hảo ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, đem những chuyện này quên đi, anh vẫn sẽ là một người anh yêu thương em." *** Liệu Giang Thiến Nhi có tìm được hạnh phúc của đời mình hay vẫn mãi hướng nhìn người đó đi cùng người con gái khác? Chuyện tình của họ được khắc họa ngày càng đẹp và trong sáng ở những chương sau khiến bạn đọc cảm thấy thú vị. Bên cạnh đó, truyện online hay - Phượng Hí Đông Cung và Chị Yên Lăng Bị Ăn Đi! mang lại cho bạn đọc những trải nghiệm độc đáo về tình yêu mới lạ mà bạn đọc có thể điểm qua.…
Tôi đã tưởng tượng cảnh gặp lại giữa tôi và anh ấy rất nhiều lần, trong đủ mọi tình huống. Nhưng không ngờ, chúng tôi lại chạm mặt nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt như thế này.…
Review: [FANFIC]Tên: Mộng phi yến / DelphiniumsTác giả: Be Quiet Số chương: 45 chương (hoàn)Hiện đại + Cổ trang (đa phần là cổ trang); xuyên không, huyền huyễn, có sủng có ngược ( sủng hay ngược tùy bạn cảm nhận), cường công mỹ thụ ( khúc cuối cường công cường thụ), OE ( hoặc HE tùy bạn cảm nhận) *haha*P/s: tiểu nữ là một người thích hoa ah~ 🌸 Đếm xem tiêủ nữ viết bao nhiêu loài hoa trong đây nào *yêu thương nhắm cơ*…
Sara Crewe mới lên bảy. Cô bé được cha đưa đi học tại một trường nữ tư thục. Cha Sara sở hữu gia sản kếch xù, ông mua cho cô những quần áo đẹp nhất, những vật dụng và đồ trang trí lộng lẫy nhất, đồng thời dặn dò cô giáo "hãy cho nó bất kỳ thứ gì nó muốn". Thế là Sara trở thành "học sinh bày tủ kính" - một công chúa nhỏ ở trường.Nhưng rồi, một biến cố trọng đại xảy ra. Cha Sara qua đời, tài sản của ông hoàn toàn tiêu tán, Sara trở thành đứa trẻ côi cút và hoàn toàn trắng tay. Cô bé bỗng rơi vào cảnh lao dịch, chạy việc vặt ở trường, bị ghẻ lạnh và bị ngược đãi.Tuy vậy, "Công chúa nhỏ" không đơn thuần là câu chuyện về một tiểu thư thất thế hay sự thất thường của số phận. Chẳng phải ngẫu nhiên tác phẩm trở thành kinh điển, được dịch ra nhiều thứ tiếng, được chuyển thể phim truyền hình, phim điện ảnh và nhạc kịch, được đông đảo công chúng nói chung và trẻ em nói riêng đón nhận tha thiết. Cuốn sách quý báu này đã tinh tế ngợi ca sự trong trẻo và can đảm của hồn, trước tất cả nghiệt ngã của dòng đời, bằng niềm tin kiên định rằng ở hiền luôn luôn gặp lành, cho dù mọi thứ nhiều khi trông không phải vậy. BỞI VÀNG THẬT CÓ KHI NÀO SỢ LỬA?…
Mười năm thanh xuân, Hồ Đặng Đăng Khôi nâng niu Gia Ngọc Huỳnh Châu như một đóa hoa trà trong lồng kính. Anh bao bọc cô bằng một tình yêu tuyệt đối, nhưng cũng chính sự che chở ấy đã vô tình tước đi của cô quyền được va chạm. Năm 17 tuổi, trước áp lực trưởng thành, Khôi rời bỏ Châu vì lầm tưởng sự dịu dàng của cô là yếu đuối, anh chọn Nhật Hạ - một nhành xương rồng kiêu hãnh - để tìm kiếm sự đồng điệu về sức mạnh.Nhưng Khôi không hiểu rằng, hoa trà vốn không yếu, nó chỉ nở chậm và bền bỉ.Khi Khôi rời đi, Trần Hạo xuất hiện. Hạo không thay Châu đối đầu với bão tố, cậu chỉ đứng bên cạnh nhìn cô tự mọc ra những chiếc gai để bảo vệ chính mình mà vẫn giữ trọn hương sắc thanh tao.Khôi đã bẻ gãy cánh của Châu rồi lại trách cô không biết bay. Còn Hạo, cậu ấy chỉ cho Châu thấy rằng: Sự dịu dàng chính là bầu trời của cô ấy.Bốn con người, bốn cách định nghĩa về sự sinh tồn. Một câu chuyện về việc học cách yêu không phải bằng cách thay đổi đối phương, mà là trân trọng cách họ nở hoa giữa cuộc đời.…
Tôi tên là Liên, một đứa con gái nghèo mạt sát sống trong thôn Thanh Quan, quanh năm chăm chỉ với nghề hái sen. Tôi vốn nghĩ cuộc đời này của mình chỉ có thể quanh quẩn trong vũng bùn lầy, bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, hiếu thảo săn sóc cho gia đình. Nào ngờ trời cao còn thương xót tác hợp cho tôi một mối lương duyên.Nhưng cuộc đời của tôi cũng từ đó bước sang một ngã rẽ khác, khi bên cạnh tôi là hai mối nghiệt duyên tiền kiếp do ông trời tạo ra. Để rồi cả ba người chúng tôi đều bị một sợi tơ duyên quẩn quanh, nối tiếp đau khổ này tới đau khổ khác, cuối cùng chẳng ai có được hạnh phúc thật sự....Tôi đưa mắt nhìn Minh Vũ nhưng chỉ được giây lát đã vội thu lại, bao lời giấu kín trong lòng cũng thật khó khăn để thốt ra thành lời."Mợ, đừng quên mợ là vợ của tôi, tôi chỉ còn lại một mình mợ là người nhà thôi." Khánh Hoàng kéo vạt áo tôi, chỉ bằng một cái níu tay tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ vô hình đeo bám trên vai và tâm trí cậu suốt những ngày qua.Tôi xoay lưng, trìu mến nhìn cậu chẳng rời: "Em cũng chỉ còn mỗi cậu là người nhà."Nghĩ lại, dù có là ai thì tôi và cậu vẫn là phu thê, đầu ấp tay gối cả kiếp người. Nói bỏ e là tôi không nhẫn tâm đến mức ngoảnh mặt làm ngơ. "Lạc Liên, ta cũng chỉ có nàng là người thân duy nhất. Nàng... đành lòng bỏ lại ta sao?" Minh Vũ lên tiếng, những lời này khiến cho tim tôi vô thức đau nhói, nụ cười trên môi cũng không còn ra hình thù gì nữa.…
Dữ Liệu Trái TimEm là ánh sáng mềm,Soi vào lòng tối đêm.Lời em như dịu êm,Gọi tim cô thức thèm.Một giấc mơ thần tiên,Cô nguyện chẳng muốn quên.Bàn tay nắm chặt nhau,Tựa vai giữa muôn màu.Thế giới này hư ảo,Nhưng tình cô thật sâu.Em cười như nắng thấu,Rọi sáng đời cô lâu.Gió lạnh về đâu đây,Bóng hình em nhạt phai.Cô níu từng tháng ngày,Sợ em xa tầm tay.Thế giới này đổi thay,Sao tình em lung lay?Mắt em giờ lạ xa,Tim cô đau vỡ òa.Mọi ký ức đã nhòa,Chỉ còn sóng dữ xô.Cô cố giữ lấy em,Nhưng bàn tay trống rỗng.Tên em trên mã lặng,Tim cô lạnh hơn băng.Màn hình xanh vô tận,Xóa tan giấc mơ hồng.Cô gọi tên em mãi,Chỉ vọng tiếng trống không.Đêm nay cô vẫn mơ,Bàn tay siết không rời.Dù thế gian lạc lối,Tình cô vẫn chẳng vơi.Một tình yêu ảo ảnh,Nhưng vĩnh viễn không phai.…
Một người phụ nữ yêu hết lòng, hi sinh tất cả cho người mình yêu. Nhưng cô không hề biết người chồng mà cô một mực tin tưởng yêu thương vì ham danh lợi, sau khi có sự nghiệp anh ta lại có người mới. Lúc cô biết mình mang thai thì cũng là lúc cô biết chồng mình phản bội mình, đau lòng nhưng cô không muốn bỏ qua cho người đàn ông tệ bạc, cô níu kéo anh bằng mọi cách vì con , còn hù dọa anh sẽ nói cho cô nhân tình kia biết, để cô gái kia buông tha anh ..........Và rồi..... Sợ tình nhân phát hiện sẽ anh hưởng đến sự nghiệp , người chồng tệ bạc này còn mất nhân tính ra tay sát hại người vợ đã hi sinh cùng mình trải qua ngày tháng cơ hàn cùng sinh mệnh bé bỏng trong bụng ......…
HỒI ỨC MƯỜI LĂM NĂM THANH XUÂNTác giả : Lam DyTình trạng : Đang load...Thể loại : Hiện đại - HE - Ngược tâm nhẹSố chương : Đang cập nhật ...Giới thiệu : Cô quen anh từ năm cô 12 tuổi. Cô thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi chỉ mới là những cô nhóc, cậu nhóc. Tình yêu những tưởng là bồng bột, nhưng không ngờ nó lại ở trong tim cô lâu như vậy.Mười lăm năm thanh xuân, không phải là quá dài, cũng không hề ngắn cho một tình yêu đơn phương.Bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu thời gian cô dành ra để theo sau anh, âm thầm giúp đỡ, âm thầm làm việc cho anh.Đổi lại là một ánh nhìn chán ghét, một cái phẩy tay xua đuổi và những lời chê trách đau thương.Liệu cô có nên tiếp tục hay không? Hay nên buông tay để bản thân được thanh thản?Truyện có những tình tiết ngược tâm nhẹ, kính mong các bạn sẽ cố gắng đọc và cho ta những lời nhận xét chân thành nhất. Xin cảm ơn.Trích đoạn:"Này cô, cô làm ơn đến nhà và lấy đống rác rưởi mà cô vẫn hay gửi đến cho tôi đi? Sách á? Hay lại đồ handmade này nọ? Cô nghĩ tôi có thời gian để coi những thứ đó à? Mau đến đem chúng về, đừng để bẩn nhà tôi. Còn nữa. Nếu cô còn một lần nữa đụng tới vợ chưa cưới của tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô"Anh dùng ánh mắt khinh miệt nhất để nhìn Tô Phương. Cô gái bên cạnh anh nũng nịu:"Anh, mình đi thôi, đừng lãng phí thời gian với con ả này." Đoạn quay sang Tô Phương sỉ vả: " Mày đúng là không biết xấu hổ mà, bám theo chồng tao lâu như vậy mà không chịu buông. Mặt dày, gái điếm, vô liêm sỉ."Tô Phương đứng như trời trồng tại chỗ. Hốc mắ…
Ngày hôm qua là quá khứ, hôm nay là hiện tại và ngày mai là tương lai. Vậy hãy để quá khứ đúng chỗ của nó chứ đừng níu kéo nó về tương lai. Sống đừng mãi chìm đắm quá khứ dù tốt đẹp hay đau buồn mà phải nhìn vào tương lai mà vươn lên. Và hãy cố gắng hết mình ở hiện tại, nó sẽ bù đắp ở tương lai, để rồi trở thành một phần tốt đẹp của quá khứ. Và rồi khi ta nhìn lại chặng đường đã qua sẽ mỉm cười chứ không phải lau những giọt nước mắt ân hận...…
Lôi Lạc Dương ngoài thân phận đứng đầu giới chính khách ở thành phố S thì anh còn mang thân phận chủ nhân của bang Hắc Ưng. Một người có một tướng mạo anh tuấn, giàu có nhất thế giới, là mẫu người đàng ông lý tưởng nhất của mọi phụ nữ nhưng lại không thích ai ngoài cô. Người ngoài đồn anh là kẻ lãnh khốc vô tình nhưng anh đối với cô chính là sự nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Chỉ cần là thứ cô muốn anh cũng không tiếc mạng sống mà tặng cho côLam Nhược Hy là sinh viên năm ba của một trường đại học danh tiếng, trời sinh cô có một vẻ đẹp thiên sứ. Cô thông minh hoạt bát nhưng lại sợ máu. Cô cố tạo một vỏ bọc khi ở gần người thân (đặt biệt là mẹ kế và em gái).…
Gió là thứ không ở lại. Nhưng năm ấy , nó dừng lại vì một người .Chúng tôi từng nghĩ cuộc sống này nhàm chán - trôi qua những ngày tháng cũ kỹ , qua những lớp học ,những cái tên , những nụ cười thoát chốc. Không gắn bó , không dừng lại ,không để tim lạc nhịp vì bất cứ điều gì .Nhưng năm đó ... khi gió lướt qua cậu - nó không muốn tiếp tục hành trình nữa.Nó dừng chân. Nhẹ như cái chạm. Nhưng sâu như một cơn say tuổi trẻ.…
Phải chăng khi một trong hai người không còn tình yêu thì không nên níu kéo.Tôi chuẩn bị trước thôi, khi chia tay không nên quá vô tình. Như việc ghi trước giấy phép cho một hôm nổi hứng trốn học nào đó. Hì hì...…