Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
7,350 Truyện
tổng tài chiều vợ  / kth /

tổng tài chiều vợ / kth /

85 20 7

có thể cùng anh đi hết quãng đường còn lại là điều đáng mong chờ nhất đối với em...…

Biển Không Giữ Người

Biển Không Giữ Người

3 0 1

Biển Không Giữ Người • Thể loại: Bách hợp, lãng mạn, tự do, kết buồn (SE) • Tác giả: Kim Ngan • Bối cảnh: Uy Hải, Trung Quốc - thành phố biển xinh đẹp, tự do1. Tóm Tắt Nhân Vật • Lâm Thục Vĩ (Top) - 23 tuổi • Thân phận: Sinh viên Y khoa đang học thạc sĩ tại một trường đại học y danh tiếng. • Ngoại hình & Tính cách: Như một "tảng băng di động" - trầm lặng, lạnh lùng, luôn mang dáng vẻ mệt mỏi và kiệt sức vì những áp lực đè nặng. • Hoàn cảnh: Bố mẹ ly hôn từ năm cô 10 tuổi, không lâu sau bố mất. Cô lớn lên trong tình thương và sự nâng niu của bà nội. Quyết tâm theo đuổi ngành Y của Thục Vĩ bắt nguồn từ tâm nguyện chữa bệnh cứu người và ước mong lớn nhất là chăm sóc, bảo vệ người bà kính yêu. • Hồ Thanh Nguyệt (Bot) - 21 tuổi • Thân phận: Sinh viên năm 3 Trường Đại học Nghệ thuật, có niềm đam mê mãnh liệt với bộ môn lướt sóng. • Ngoại hình & Tính cách: Rạng rỡ như ánh mặt trời - hoạt bát, ngọt ngào, tràn đầy năng lượng và yêu thích sự tự do. • Hoàn cảnh: Tiểu thư "lá ngọc cành vàng", gia đình kinh doanh bất động sản giàu có tại Bắc Kinh. Dù sống trong nhung lụa, Thanh Nguyệt không thích sự gò bó mà luôn khao khát vượt ra khỏi khuôn mẫu để tự do sống theo cách mình muốn.2. Cốt Truyện ChínhKhởi đầu - Hai thế giới đối lập: Giữa thành phố biển Uy Hải, một Lâm Thục Vĩ kiệt quệ vì gánh nặng quá khứ và học tập tình cờ gặp gỡ Hồ Thanh Nguyệt - cô gái tự do như ngọn sóng biển ngoài khơi.…

Ký thác thời gian cùng ký ức

Ký thác thời gian cùng ký ức

27 0 5

Bốn người chúng tôi đã ở đó, mà thực ra thiếu một chỉ còn ba, mở vài lon bia, Vĩnh viễn chẳng thể có một trận say mèm bằng thứ chất lỏng chứa cồn đem theo mùi hăng hắc ấy.Năm hai mươi ba tuổi, tỉnh cũng như say. Tôi dừng lại khi cảm thấy hai má dần nóng lên, tưởng chừng sắp trào ra khỏi khóe mắt, khóe miệng, đôi bàn tay, mái tóc... những cảm xúc không thể nói thành lời, dù của họ hay chỉ mỗi tôi mà thôi. Dù tiếc nuối, điên cuồng hay đẹp đẽ, thì rất nhiều năm sau, mớ kí ức cũn cỡn cũng chẳng đủ để níu giữ một điều gì cả. Hồi ấy tôi cũng loay hoay chật vật với cuộc đời hỗn độn của mình lắm. Nhưng tôi khóc nhè không dấu diếm và thậm chí còn chẳng đánh son khi chụp hình. Đến mãi mãi mai sau mong tôi vẫn sẽ giữ nguyên sự thiếu trưởng thành lúc đó :"mình chẳng biết hạnh phúc là gì, mình thấy vui là được.". Dù có yêu nhau hay không, vẫn được coi như một văn bản đẹp đẽ trong cuộc đời này mà nhỉ,thật tử tế lẫn chân thành.…

Công Chúa Nhỏ (A Little Princess)

Công Chúa Nhỏ (A Little Princess)

37 2 1

Sara Crewe mới lên bảy. Cô bé được cha đưa đi học tại một trường nữ tư thục. Cha Sara sở hữu gia sản kếch xù, ông mua cho cô những quần áo đẹp nhất, những vật dụng và đồ trang trí lộng lẫy nhất, đồng thời dặn dò cô giáo "hãy cho nó bất kỳ thứ gì nó muốn". Thế là Sara trở thành "học sinh bày tủ kính" - một công chúa nhỏ ở trường.Nhưng rồi, một biến cố trọng đại xảy ra. Cha Sara qua đời, tài sản của ông hoàn toàn tiêu tán, Sara trở thành đứa trẻ côi cút và hoàn toàn trắng tay. Cô bé bỗng rơi vào cảnh lao dịch, chạy việc vặt ở trường, bị ghẻ lạnh và bị ngược đãi.Tuy vậy, "Công chúa nhỏ" không đơn thuần là câu chuyện về một tiểu thư thất thế hay sự thất thường của số phận. Chẳng phải ngẫu nhiên tác phẩm trở thành kinh điển, được dịch ra nhiều thứ tiếng, được chuyển thể phim truyền hình, phim điện ảnh và nhạc kịch, được đông đảo công chúng nói chung và trẻ em nói riêng đón nhận tha thiết. Cuốn sách quý báu này đã tinh tế ngợi ca sự trong trẻo và can đảm của hồn, trước tất cả nghiệt ngã của dòng đời, bằng niềm tin kiên định rằng ở hiền luôn luôn gặp lành, cho dù mọi thứ nhiều khi trông không phải vậy. BỞI VÀNG THẬT CÓ KHI NÀO SỢ LỬA?…

0609 × Có một thứ gọi là...

0609 × Có một thứ gọi là...

1,885 85 4

Ngày mà mây trắng vẫn ngẩn ngơ , tôi đưa tay , cố níu thứ gì đó trong khoảng không vô định , nhớ em .…

Ngoại Lệ Là Em

Ngoại Lệ Là Em

1 0 1

Tác phẩm: Ngoại Lệ Là Em Tác giả: T.NgânThể loại: Trùm Trường x học bá , sủng , chiều chuộng , yêu thương, top nũng nịu , boylove…

Ngôi nhà nhỏ của Yoonmin

Ngôi nhà nhỏ của Yoonmin

236 22 11

Đây là nơi con au xàm xí, nghĩ được gì thì viết đó hì hì:))…

Hướng đến một thế giới mới

Hướng đến một thế giới mới

3 0 1

Số phận của con người như hoa rơi dưới đất.Ai sẽ tự nguyện cúi mình nâng niu chúng chứ?…

Duyên Nguyện

Duyên Nguyện

454 9 11

Đã bao giờ bạn níu kéo một tình yêu dù biết là không thể??? Níu kéo không có nghĩa là mình hèn kém đi xin tình cảm của người ta. Mà đó làm tất cả khi mọi chuyện chưa là quá muộn. Ôm chặt lấy người ấy và làm họ hiểu mình yêu họ nhiều đến nhường nào. Hệt như Trần Trịnh Nguyên - một tổng tài đầy quyền năng đã níu kéo Lê Na - một cô em giả danh nhưng khiến anh yêu bằng cả trái tim. Anh đã làm hết sức mình để không bao giờ hối hận...Ngồi hẳn dậy, tháo bỏ cuộn băng đang quấn trên đầu và dây thuốc chằng chịt ở tay, Trịnh Nguyên khẽ lau đi những giọt nước mắt trên má cô. không nhịn được mà trút tiếng thở dài, rồi kéo cô vào lồng ngực:- Em muốn để anh một mình đối mặt với con đường phía trước thật sao?Anh đột nhiên suy sụp tinh thần, đặt cằm lên đôi vai nhỏ của cô, dáng vẻ không còn chút nào khí lực. Rồi anh siết lại, ôm chặt hơn. cho tới giờ Lê Na chưa từng thấy 1 Trịnh Nguyên mệt mỏi như vậy. Hệt như chú cá LeO mải chơi mà mắc cạn, không biết đường về. Vừa cố vùng vẫy vừa hoảng sợ.…

Huyết Liên

Huyết Liên

84 13 4

Tôi tên là Liên, một đứa con gái nghèo mạt sát sống trong thôn Thanh Quan, quanh năm chăm chỉ với nghề hái sen. Tôi vốn nghĩ cuộc đời này của mình chỉ có thể quanh quẩn trong vũng bùn lầy, bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, hiếu thảo săn sóc cho gia đình. Nào ngờ trời cao còn thương xót tác hợp cho tôi một mối lương duyên.Nhưng cuộc đời của tôi cũng từ đó bước sang một ngã rẽ khác, khi bên cạnh tôi là hai mối nghiệt duyên tiền kiếp do ông trời tạo ra. Để rồi cả ba người chúng tôi đều bị một sợi tơ duyên quẩn quanh, nối tiếp đau khổ này tới đau khổ khác, cuối cùng chẳng ai có được hạnh phúc thật sự....Tôi đưa mắt nhìn Minh Vũ nhưng chỉ được giây lát đã vội thu lại, bao lời giấu kín trong lòng cũng thật khó khăn để thốt ra thành lời."Mợ, đừng quên mợ là vợ của tôi, tôi chỉ còn lại một mình mợ là người nhà thôi." Khánh Hoàng kéo vạt áo tôi, chỉ bằng một cái níu tay tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ vô hình đeo bám trên vai và tâm trí cậu suốt những ngày qua.Tôi xoay lưng, trìu mến nhìn cậu chẳng rời: "Em cũng chỉ còn mỗi cậu là người nhà."Nghĩ lại, dù có là ai thì tôi và cậu vẫn là phu thê, đầu ấp tay gối cả kiếp người. Nói bỏ e là tôi không nhẫn tâm đến mức ngoảnh mặt làm ngơ. "Lạc Liên, ta cũng chỉ có nàng là người thân duy nhất. Nàng... đành lòng bỏ lại ta sao?" Minh Vũ lên tiếng, những lời này khiến cho tim tôi vô thức đau nhói, nụ cười trên môi cũng không còn ra hình thù gì nữa.…