chốn cô đơn.
nếu cậu có tâm sự,nhắn vào đây.tôi sẽ đọc hếtchào mừng cậu đến với chốn cô đơnamuorjenmayar.…
nếu cậu có tâm sự,nhắn vào đây.tôi sẽ đọc hếtchào mừng cậu đến với chốn cô đơnamuorjenmayar.…
Nếu một đóa hoa đủ kiên cường dù không được nâng niu nó vẫn sẽ sống và tô đượm lên màu sắc của chính mình tại một khoảng trời mà nó dụng tâm chiêm ngưỡng.....…
Couple : Kang Daniel x Ong Seong Wu, niên hạ công,1x1, gương vỡ lại lành.Rốt cuộc,sau tròn hai năm chia tay, em phải chấp nhận một sự thực là ta sẽ không gặp lại nhau trong vòng tròn duyên phận. Có duyên không phận, cuối cùng cũng không được bên nhau. Còn hết duyên, thì cơ bản là chẳng thể níu giữ nhau được nữa. Hóa ra, chúng ta không duyên cũng chẳng phận. Cuối cùng, dù em thương anh bao nhiêu, thương hơn cả chính bản thân em, thương mấy cũng là người dưng.…
Chuyện mang tính đồi trụy kinh dị và ám ảnh , không kém phần gây cấn…
Thể loại: học đường, he, ngược nhưng ngọt sauSố chương: 5 chương; fullTruyện kể lại câu chuyện ty đầy sóng gió nhưng cũng k kém phần lãng mạn.Cô và anh là bạn thân từ cấp 1, lúc nào cũng dính với nhau. Cô- Lục Vĩ Hà yêu anh từ lúc mới trưởng thành. Tuổi 16 đầy ao ước nhưng anh- Lâm Trọng Thành lại có những nỗi khổ của riêng mình mà k chấp nhận tình cảm của cô.~ Mong mọi người đọc truyện vv😘😘~~…
Chúng tôi tìm về đằng sau những khung sắt thơm mùi rỉ sét, co rúm trong tấm dẻ rách bị bước chân của người đời tàn nhẫn giẫm đạp, khốn cùng níu lấy hơi ấm giữa cơn mưa rào ngang qua vào một ngày đông giá.Ở giữa lòng thành phố, chúng tôi là những đứa trẻ bị bỏ rơi, hôn lên những tổn thương của nhau và chắp vá lại bằng thứ mà người khác thường gọi là phù du.-Nội dung, địa danh trong fic chỉ đều là giả tưởng.Fanfic chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, xin vui lòng không liên hệ với đời thực.…
Tag: niên thượng, tổng tài 35 tuổi Bác x thiếu niên dương quang ChiếnCao lãnh chi hoa vạn người kính nể trước nay chưa từng vướng bận chuyện tình cảm, khó hiểu lòng mình cứ ngỡ em ấy tốt với mình là lẽ đương nhiên. Trải qua ái ân tình trường, thấu hiểu nổi niềm tình si mới rõ từ lâu đã đem em đặt lên đầu quả tim mà nâng niu trân trọng.Đào hoa tiếu ý hiện hữu trong đôi mắt đa tình của thiếu niên, em thích một người có chút khó gần, có chút biệt nữu, có chút ngây ngô. Người đó lớn hơn em nhiều lắm nhưng không có biết yêu đương đâu. Như vậy cũng không sao em có thể ở bên cạnh từng ngày giúp người hiểu rõ chỉ là phải yêu lại em nhanh một chút nhé. Đau lòng nhiều lần em sợ mình sẽ bỏ cuộc mất."Ngày mai lại nói yêu em.""Như vậy…thật tốt"Fanfic dựa trên trí trưởng tượng, không áp dụng vào đời thật. Chào mừng cậu đến với thế giới Bác Chiến của mình.…
Một chiều mùa hạ tháng tám, năm 2045, trong lúc dọn dẹp phòng ngủ, con gái đưa cho tôi một bức thư cũ đã ngả màu vàng nhạt của thời gian.Con bé hỏi tôi: Mẹ, người trong bức thư này là ai? Tôi đưa tay đón lấy, tựa như thể nâng niu cả thanh xuân tươi trẻ của mình. Người đó là ai nhỉ? Phải rồi, đó là người tôi đã từng yêu. Tình yêu của chúng tôi nhen nhóm giữa tiết mù sương của nước Anh, nồng nhiệt tựa như nắng hè nước Ý, nhẹ nhàng tựa cánh hoa anh đào ở Seoul và rồi kết thúc dưới mùa thu Hà Nội.Người ấy từng là tất cả của tôi - Na Jaemin.…
Những lần đối thơ của tôi.-Writer: Ngân Rain và nhiều những người bạn được nhắc đến.Status: On-goingCopyright by Ngan Rain and orther writers. Please don't take away without permission from the authors.…
chưa viết bao giờ nên có hứng á…
Thanh xuân là một vở kịch không diễn tập trước bạn cứ diễn mà không quan tâm đến thứ tự lên sân khấu của bất kì ai---Thanh xuân của tôi là những ngày tháng không ngừng bỏ lỡ, không ngừng liều lĩnh cũng không ngừng tùy hứng nhưng tuyệt đối không biết nói câu hối hận…
-Hoài Ảnh Ảnh, cậu nói xem sau này chúng ta có gặp lại nhau không?- Hàn Lâm, cậu nói nhảm gì đấy? Tất nhiên là sẽ gặp lại rồi, tớ chỉ sợ cậu quên mất tớ thôi!_ Cô nũng nịu với anh_Đồ ngốc, sao tớ có thể quên cậu được chứ! Ảnh Ảnh, tớ thực sự rất......_ Anh xoa đầu cô, ấp úp- Này, này, đến xem họ ca hát vui quá kìa! Đi thôi ! Phải lần đấy, cô nghe anh nói hết tâm tình mình, cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn thì bây giờ đâu phải đau khổ! 7 năm trước, Anh là điều tuyệt vời nhất đời cô, nhưng mãi sau này, cô mới nhận ra điều ấy!…
Như cái title thì tôi muốn viết một câu truyện về Thiên Thần - theo một góc nhìn khác. Tôi đặc biệt tập trung miêu tả về "mối quan hệ" giữa một Thiên Thần mang giới tính Nam và Ngài (Chúa). Và từ từ, tôi không phản động tôn giáo hay gì đó đâu, không có gì cả, i do becuz i like :3 và đây có thể coi như truyện đồng tính nên các genius nào vào đây loạn xạ cả lên vì tưởng đây là truyện tình hường phần lãng mạn phát tởm ra như trong shoujo và các genius ghét, kì thị hay đơn giản không thích thì làm ơn tránh xa và đừng bước vào đây nữa, nhé.…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…
Vậy đấy, anh cứ tỏ vẻ chảnh chó trước mặt tôi đi, tình yêu của tôi bây giờ sẽ không thuộc về anh nữa.Đừng có nghĩ nghĩ ngợi tôi sẽ mãi là cái đuôi đi theo anh nữa. Chủ động như thế là quá đủ rồi.…
Idea: lkhdyy, ilynThể loại: SEFic chỉ là hư cấu, vui lòng không áp đặt lên người thật, không sử dụng những từ ngữ không văn minh! Nếu có chỗ nào sai sót cứ góp ý nhé!TRƯƠNG CỬU THÁI - LƯU TIỂU ĐÌNH (CửuĐình)• "Em rất thích Paris nhưng em lại không thích chúng ta vì Paris thì xa hoa còn chúng ta thì xa cách"…
"Liệu cậu có thể ở đây thêm một chút được không?" Nó cầm tay hắn, mắt đã hơi rưng rưng, nhưng vẫn cố không bật ra tiếng khóc. Nó không muốn hắn đi nhưng không biết cách mà níu lại.Nhưng, hắn chỉ cười rồi thì thầm vào tai nó:"Tớ đã luôn ở bên cậu rồi mà... kể từ khi..."…
Lời nói đầu:" cuộc sống vốn chẳng công bằng với bất cứ một ai cả , chúng ta phải học cách chấp nhận điều đó " , tôi , các bạn và tất cả mọi người cũng cần vậy. Đừng cố hy vọng vào những thứ viển vông trong cuộc sống, cũng đừng hy vọng vào những điều xa vời mà ta chẳng thể nào chạm tay đến. Sống với hiện thực bạn nhé!!!__ Cái gì không thể vứt bỏ... thì hãy trân trọng nó ____ Ký ức nào không thể lãng quên.... thì hãy nhớ lấy ____ Người nào không thể níu giữ.... thì hãy để họ ra đi ____ Những điều không thể thay đổi.... thì hãy chấp nhận nó ____ Con đường nào không thể tiếp tục.... thì hãy dừng lại __…