Tình yêu và sự thù hận !
Tớ lần đầu viết truyện mong mọi người ủng hộ nhá!Đọc xong m.n cho tớ xin lời nhận xét nha. Tớ chân thành cảm ơn những bạn để lại lời bình.hihi…
Tớ lần đầu viết truyện mong mọi người ủng hộ nhá!Đọc xong m.n cho tớ xin lời nhận xét nha. Tớ chân thành cảm ơn những bạn để lại lời bình.hihi…
Như tên truyện đã có…
" Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là cái duyên cái số."Năm lớp 11, Lâm Vũ gặp được một chàng trai vừa lạ vừa quen, bóng hình ấy tựa như luôn ở sâu trong tiềm thức vô tình bị cất gọn vào một góc nhỏ để phủ bụi như vậy. Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói, mỗi hành động của hai người sau này đều là từng chút từng chút một gỡ bỏ từng lớp vải trắng che phủ đi quá khứ, đi sâu vào trong hồi ức, lồng ghép lại để tìm thấy một chút hơi quen thuộc đã đánh mất từ lâu.Kẻ tham luyến hồi ức, vì một thoáng ngắn ngủi mà cố níu lấy rồi tiến lên.Người lại quên mất nhưng vẫn lưu lại một góc trân trọng nhất dành cho một thuở ngây thơ.Thanh xuân như pháo hoa giữa đêm hè, rực rỡ, nồng nhiệt, đẹp đẽ nhưng chóng qua, thứ khiến người ta lưu luyến nhất ở sau này là sự ngây thơ, nhiệt huyết tuổi trẻ ngày ấy chẳng trở lại được.Tóm tắt: Duyên trời ở đấy, chạy đâu cũng không thoát.Tag: đam mỹ, học đường, HE.NVC: Dịu dàng, sống nội tâm Duy An công & Dễ tính, có chút lười biếng Lâm Vũ thụ.5/9/2023 - Bắt đầu hành trình mới: 1/11/2024…
"Hướng Dương Nở Muộn" là câu chuyện ngôn tình buồn xoay quanh Diệp Khinh Dương, cô gái bán hoa dịu dàng nhưng mang trong mình căn bệnh hen suyễn. Từ thời niên thiếu, cô đã gắn bó với Giang Hành Dực, một chàng trai lạnh lùng, mồ côi mẹ, lớn lên trong sự cô độc và nguyên tắc. Tình bạn của họ dần nở hoa thành tình yêu, cho đến khi một tai nạn khiến Hành Dực mất trí nhớ... chỉ quên riêng cô. Cô cố gắng níu giữ anh, từng bước nhẹ nhàng đưa anh trở về những ký ức cũ. Nhưng khi nụ cười anh vừa có chút rung động thì cũng là lúc cô dần cạn sức. Giữa những đóa hướng dương rực rỡ, tình yêu ấy nở muộn... và cũng tàn trong lặng lẽ.Tác giả: tui chui nìÝ tưởng nguyên tác: của chính tui, hong lấy cảm hứng từ bất kỳ tác phẩm nào khác.…
Tác giả: hoatrongdemĐam mỹ, gương vỡ lại lành, hiện đạiCp chính : Hàn Thanh (công) , Thái khánh An tóm tắt truyện : yêu nhau 365 ngày để hạnh phúc để hy vọng đến tương lai để rồi lấy đó làm sợi dây níu kéo suốt 3650 ngày đêm trong đau khổ.…
Thể Loại: Tình Cảm, Phiêu Lưu ...Câu chuyện nói về atama và kiaria một đôi thanh mai trúc mã. Một biến cố đã xảy ra và nhiều điều thú vị đã xảy ra sau đó...…
Hoá ra yêu một người lại là chuyện đau lòng đến vậy. Một người yêu, người kia hờ hững. Kẻ đứng ngoài rốt cục cũng chỉ nhận tổn thương. Anh đã rời đi, em không níu giữ, lời hứa có sâu đậm đến mấy nhất định rồi cũng sẽ quên. Chúng ta đã yêu cuồng nhiệt, không còn gì phải ân hận. Yêu điên cuồng, ngây dại, ai cũng từng trải qua. Tình yêu đó nhất định sâu đậm, dù cho có chịu bao nhiêu tổn thương vẫn không rời bỏ. Đến khi tưởng chừng đã đến cuối cùng, lại một lời nói rời xa nhau. Vậy là xa mãi mãi. Yêu....…
Khi đọc cuốn sách ''Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ'' của Nguyễn Nhật Ánh, tôi đã rất thích thú vì sự mộc mạc, ngây ngô được thể hiện qua từng câu chữ của ông trong cuốn sách. Và đôi lúc tôi cũng tự muốn mình cũng có thể viết một cuốn sách nói về tuổi thơ tuyệt vời của bản thân. Nó vừa quen vừa lạ với mọi người, nhưng đó mới chính là tuổi thơ mà ngày nay tôi tìm hoài không thấy. Tôi muốn níu kéo tuổi thơ ở lại trước khi quá muộn, trước khi tôi không còn có thể nhớ được chuyện gì để kể mọi người nghe…
Thể loại: HE, H, boy x boy, nhất công nhất thụ, bá đạo cường công, lạnh lùng công hiện đại, ngạo kiều thụ, ngược tâm, sinh tử văn...Không mang ra ngoài dưới mọi hình thức.Summary:Mỗi lần makeup cho anh, mặt đối mặt. Tôi thật sự muốn hét lên:- Kim Taehyung, tôi yêu anh...- Hai chúng ta ở hai thế giới song song...- Tôi sẽ là người đi, anh cứ lo cho sự nghiệp.Từng là mối tình đẹp, không phô trương, nhẹ nhàng và ấm áp phía sau sân khấu nhưng vì dư luận, sự nghiệp của nhau đã chia cắt đôi bàn tay đang níu lấy nhau.Au: Hy❄️#49 - dammei❄️ # 24 - hiendai…
Hướng dương luôn hướng đến nắng, hướng đến nơi có ánh sáng rực rỡ nhất.Nhưng giờ đây, hướng dương ấy không còn hướng đến nắng nữa mà nó lặng lẽ cúi mặt xuống dần trốn đi cái ánh nắng vốn không thuộc về nó. Ánh nắng kia cũng thế, cũng không còn nhìn thấy bông hướng dương luôn hướng về phía mình. Hai thứ đó đại diện cho hai con người, vốn hướng về nhau nhưng không bền lâu. Tình yêu ấy rực rỡ như nắng nhưng nhanh phai theo thời gian. Tự hỏi hướng dương đó sẽ làm gì khi ánh nắng của nó biến mất? tự hỏi nó sẽ suy nghĩ như nào? và làm gì...? Khi nắng không còn, hướng dương có còn lý do để ngẩng đầu?Còn ánh nắng ấy nó sẽ đi về đâu? nó sẽ ẩn dật hay âm thầm mà theo dõi bông hướng dương mà nó từng nâng niu yêu mến?…
"Anh không thích những cô gái đó ve vãn, vậy thì hẹn hò với tôi đi. ""Tại sao? ""Hmm... Chỉ là tôi muốn diễn kịch chút thôi! ".....…
Chạy được một đoạn thì Triết Hân gặp Dật Vỹ đang đứng nhìn ra cửa sổ một cách xa xăm. Thấy cô, Dật Vỹ toan bỏ đi thì cô níu tay anh lại-"Anh Dật Vỹ anh phải đi thật sao?"Cô nói-"Đúng"-"Em không muốn xa anh."-"Không thể".-"Em yêu anh."-"Không thể." Nói xong cậu bỏ đi.Triết Hân bật khóc rồi hét to lên sau bóng lưng cậu -"Nhất định là có thể ".…
đừng khiến tôi yêu anh thêm lần nữa tôi xin anh đó pjm à…
---LẦN CUỐI GẶP LẠI CẬU> Một cậu học sinh lớp 12 tự tử vì bị phản bội... rồi bất ngờ tỉnh dậy ở tuổi 12 - mang theo toàn bộ ký ức của cái chết mình.Huy từng yêu đơn phương Vy - người con gái chọn bạn thân của cậu thay vì cậu. Một hiểu lầm độc ác khiến cả lớp quay lưng, bạn thân phản bội, và người cậu yêu cầu xin cậu đừng phá hoại "chuyện tình đẹp" của họ. Cậu tự tử.Nhưng sau cái chết, Huy được trao cơ hội thứ hai: hồi sinh ở năm lớp 6, với tất cả ký ức cũ còn nguyên vẹn.Tưởng rằng chỉ có mình thay đổi định mệnh. Nhưng rồi Huy nhận ra: có người khác cũng quay về, cũng nhớ tất cả - và có thể còn nguy hiểm hơn chính cái chết.---> "Nếu được sống lại một lần nữa... cậu sẽ chọn buông tay hay cố níu giữ những điều từng khiến mình đau đến muốn chết?"…
Tình cảm thuở thiếu thời mấy ai đi được đến hạnh phúc, ấy vậy mà vẫn có những kẻ khờ mãi trầm luân ngây ngốc vào mà tự mình đa tình, dẫu cho chỉ là đơn phương, dẫu cho kẻ tiến người lùi, dẫu cho có thế nào, họ vẫn muốn níu giữ người trong tim. Đây là câu chuyện tình cảm học đường nhẹ nhàng giữa những nhân vật chính của chúng ta. Mỗi người họ có thể có "bạch nguyệt quang" của mình, và cũng có thể là "chu sa chí" của người khác. Chỉ có hai sự lựa chọn, quay đầu, hoặc bước tiếp.…
Không phải tầng không xanh thẳm cao vợi Không phải mây trời lững lờ xa títMà là một cơn mưa.Cơn mưa năm đó dịu dàng chạm lên tóc em, nâng niu từng tấc da thịt nơi em, gột rửa đi cái oi bức cuối hạ, chân thật đến nỗi cả đời này không sao quên được năm đó từng tồn tại một mối tình thầm lặng nhưng để lại dư âm lâu dài đến thế. ____Tag: Gia Nhậm, OOC, thanh xuân vườn trường, học sinh x thầy giáo thực tập, một chút hiện thực, chưa xác định SE hay HE.…
TRUYỆN NGẮN- Viết về những chuyện tình thoáng qua. Như những cơn mưa rào, nhưng thấm ướt bờ mi mí mắt, những bước chân nhẹ bước đi trên cát nhưng in dấu đậm sâu, như mảnh thiên thạch xẹt ngang qua bầu trời nhưng vụt sáng đẹp đẽ mang tên sao băng, những giọt nước mắt nhỏ bé rơi xuống nền đất ấm áp vô cùng. Chúng ta như những ngọn đèn vụt sáng qua thời gian của nhau nhưng chưa bao giờ leo loét mờ nhòa.Cả vạn người đi cùng nhau một quãng đường dài, nhưng nhạt nhòa cũng không bằng một kẻ lướt qua ta đem lại nhiều dấu ấn sâu sắc tựa như hình xăm trong lồng ngực.Tác giả Mặc Diệc…
Xem r bt ><…