[Jungkook/Ami] Cậu chủ đáng ghét...
Học đường…
Học đường…
#Đây là câu truyện mang yếu tố hơi tâm linh nhẹ, và có thể tác giả sẽ đưa 1,2 con ma vào để thêm phần sinh động, kịch tính. #những tình tiết trong truyện đều không có thật. #truyện là do trí tưởng tượng không có mục đích gì khác#quan trọng nè...mọi người hãy để đầu óc thả lỏng với tâm thế vui vẻ để đọc truyện nhé!!!Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Nội Dung Truyện : Nắm LấyTay EmCó nhữngthứ tình yêu như hóa thành sương khói mông lung, nhưng lại có những thứ luôntheo sát bên mình, trở thành một động lực to lớn cho bản thân. Truyện tình cảmkhông thể nói trước ai đúng, ai sai, cũng không thể vạch lối chỉ đường cho aibước đến, hay rẽ bên nào hoặc lùi lại nhưng dù thế nào đi nữa thì cũng là nhữngmảng ký ức không thể nào quên, làm ta day dứt không yên.Nếu đãlà duyên phận thì nhất định sẽ gặp lại nhau, dù trái đất có xoay vần hay chuyểndời. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cậu và cô cũng đã và đang nối tiếpnhững chặng đường đã qua, không phải là một đoạn tình dang dở. Truyện Nắm LấyTay Em là tiếng lòng thổn thức, là nỗi nhớ khôn nguôi, là chuyện tình dang dở.Bàntay em gầy guộc, Yeonie nắm vào chỉ thấy tay mình cũng chai theo những nốt chaisần của những ngón tay từng rất mềm mại của em. Đôi mắt em từ bao giờ đã là đôimắt gấu trúc. Yeonie nhớ, lần đầu tiên gặp mặt, ánh nhìn của đôi mắt ấy vô cùngtrong trẻo. Năm năm, thời gian đã nhuộm lên đó biết bao sự ưu phiền.Năm năm trước, một đêm tìnhngắn ngủi, khi tỉnh lại bên Yeonie chỉ là trống vắng....Yeonie say, gương mặtem không nhớ. Yeonie chỉ nhớ, dường như em đã khóc....Nước mắt em đọng trên mặtYeonie, làm Yeonie dịu đi cơn đau đớn trong con tim mình khi ấy. Yeonie rất ítkhi hôn phụ nữ, nhưng đã hôn em, đã không quên được vị nước mắt trên bờ môi runrẩy của em.ParkJiyeon 35 tuổi, thành đạt, có trong tay mọi thứ. Em 32 tuổi, không xinh đẹp, trầmlặng như một hồ nước yên tĩnh, sau lưng lại có một đứa trẻ lúc nào cũng níu lấyáo em, sợ sệt nhìn xung quanh bằng đôi mắt rợp buồn trong trẻo. Yeonie và emkhông chỉ ràng buộc với nhau vì con trẻ...Ngay khi chưa nhận ra con, chưa nhớđược em là cô gái một đêm tình ngắn ngủi, Yeonie đã tình nguyện gắn cuộc đờimình với những con người tình cờ gặp trên đường.Đọctruyện để cảm nhận được tình yêu của họ và chiêm nghiệm về cuộc sống bên mình. …
Chia tay nhưng..Một người cố dứt raNgười kia lại cố níu kéoLà cảm giác gì đây ...…
What would you do if I kissed you right now?…
" Giữa cảnh sát và tội phạm không thể có tình yêu, giữa chúng ta ... chỉ có thể là kẻ thù"Cô - một cảnh sát chuyên nghiệp trực thuộc Cục cảnh sát Trung Ương Anh - một tên tội phạm nguy hiểm của một tổ chức mà cô đang truy lùng.Tưởng rằng không có gì lay động cho đến khi cô gặp anh.…
chẳng còn gì trên đời này đáng giá để em có thể cảm thấy thật sự thích thú cảtrừ tôi...bên trong tiệm sách toàn mùi thuốc lá và cả tá độc dược được xếp lung tung trên kệ, em trở mình nằm ườn ra cái ghế tựa, biếng nhác cầm điếu thuốc, nhìn chằm chằm vào quyển sách cũ mèm đã bị gãy gáy đến mức từng trang bị rứt ra nhưng đã được chủ nhân của nó nâng niu dán lại. Em vẫn lơ đễnh chán đời chẵng để ý bất cứ điều chi kể cả khi khách đến em vẫn nằm ở cái ghế khu tính tiền...…
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…
20 năm trước, hai người thừa kế của hai trong ba tập đoàn lớn nhất cả nước bị gia tộc ép liên hôn. Vì đã có người mình yêu, cả hai quyết định bỏ trốn cùng người yêu đến một thị trấn nhỏ sống ẩn danh. Nhưng họ không biết rằng người họ yêu thực ra chính là vị hôn thê và vị hôn phu mà gia tộc đã sắp đặt.Hai năm sau, Ôn Dĩ An ra đời.Lớn lên ở thị trấn nhỏ, Ôn Dĩ An không có gì nổi bật, sống như một người bình thường suốt 18 năm, Ông Dĩ An đã nghĩ anh chính là điển hình cho một nhân vật phụ. Cho đến khi Ôn Dĩ An thi đỗ vào Đại học Thủ Đô, một trong những trường danh giá nhất cả nước.Tại đây, cuộc đời tưởng chừng bình thường của Ôn Dĩ An bắt đầu thay đổi: những tình huống trớ trêu liên tiếp xảy ra, nhiều hoa khôi xuất hiện quanh anh, và thân thế thật sự của Ôn Dĩ An dần được hé lộ.…
Tác giả: Kim OanhThể loại: Tản vănTôi viết cuốn sách này dành tặng cho các cô gáiMón quà Vanlentine dành tặng chính mình của các cô gái" THANH XUÂN CÒN GÌ ĐÂU NẾU THIẾU ĐI NHỮNG CUỒNG NHIỆT ĐIÊN RỒ..."Cuốn sách dành tặng những trái tim còn lẻ bóng, còn nhiều hoài nghi nhiều ngần ngại.Thanh xuân ngắn ngủi, SỢ GÌ KHÔNG YÊU Ngọt ngào hay đắng chát?Dịu mát hay gắt nồng?Bạn bỏ gì trong tách trà tình yêu của mình?Bạn biết không:Tách trà của ai đó có thể có vị ngọt ngào thơm nồng của mối tình đầu, của tuổi trẻ đầy bồng bột nhưng cũng đầy đam mê.Tách trà của ai đó có thể có vị đắng chát của hoài nghi, tổn thương và sợ hãi.Nhưng ít nhất họ đều dám yêu, dám cho đi đều can đảm để bước vào tình yêu, hết mình vì tình yêu và dẫu có thất bại cũng đừng ngại đứng dậy.Bạn có thể sợ hãi cái nắm tay của một ai đó bởi sợ rằng người một mai sẽ buông tay . Bạn có thể tổn thương vì một lần buông bỏ. Bạn cũng có thể luôn cho rằng hạnh phúc chỉ đến một lần, để vụt mất nghĩa là không có cơ hội tìm lại.Bạn có thể sợ rất nhiều thứ, hoài nghi rất nhiều thứ.Nhưng bạn biết không: bạn còn trẻ. Và nếu bạn không yêu, nghĩa là bạn đánh mất đi những đặc quyền điên rồ mà tuyệt vời nhất của tuổi trẻSợ gì không rung động.Sợ gì không mở lòng mình.Sợ gì không đón nhận một ai đó.Cô gái à, rồi sẽ đến một ngày, bạn sẽ lại được yêu, được nâng niu và mọi vết thương sẽ được chữa lành. Cô gái à, đừng cố chấp, đừng gạt bỏ mọi cơ hội đến với bạn. Đừng khó tính quá với chính bản thân và tr…
Giữa Rừng Cúc Phương, tồn tại một nơi không có tên trên bất kỳ bản đồ nào, nơi sự sống và cái chết giao thoa: Hồ Trắng.Đây không chỉ là một cái hồ, mà là Cội Linh - linh hồn nguyên sơ, trái tim nguyên thủy của rừng già. Dòng nước của nó là tinh khiết, là nơi linh hồn người chết tìm về để được tịnh hóa và buông bỏ mọi chấp niệm trần thế.Người Thủ Hộ là thực thể bán linh thể canh giữ nơi này. Nhưng sự tĩnh lặng và chu kỳ vĩnh hằng ấy đang bị đe dọa.Liệu Người Thủ Hộ có thể chiến thắng bóng tối đang lớn dần, bảo vệ nơi đã cưu mang anh, và tìm thấy sự giải thoát cho chính linh hồn cô độc của mình?Hãy bước vào Hồ Trắng, nơi mọi linh hồn đều tìm được sự yên nghỉ, nhưng Người Thủ Hộ thì không.Thể loại: Kỳ Ảo, Huyền Bí, Triết Lý.Tình trạng: Full…
Sau khi tang lễ kết thúc, mọi thứ chỉ còn lại tê và lãng.Noné.…
[Long Fic] TÌNH YÊU VÀ THÙ HẬNAu: Phớ Cưtê's Chap 1: Tạm biệt - Tuấn Khải à! Anh định qua Mĩ thật sao? Anh bỏ lại em ở đây ư? - Quỳnh Nhi đôi mắt long lanh nhìn Tuấn Khải như thể muốn níu gĩư anh ở lại. Nhưng Tuấn Khải vẫn gĩư nguyên vẻ mặt lạnh lùng, không chút rung động. Anh hất tay Quỳnh Nhi ra và nói:- Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi không hề yêu cô. Nếu không phải vì ba mẹ ép tôi đính hôn với cô thì không bao gìơ tôi yêu cô đâu. Bây gìơ ba mẹ tôi cũng li hôn rồi, tôi chẳng vịêc gì phải giả vờ yêu thương cô nữa.Quỳnh Nhi đứng lặng người. Cô không tin vào những gì Tuấn Khải nói. Lòng cô đau như cắt. Không gì có thể diễn tả tâm trạng của cô lúc này. Quỳnh Nhi là con gái của chủ tịch tập đòan Hanjun. Ngay từ nhỏ cô đã đựơc ba mẹ nuông chiều nhưng Quỳnh Nhi không hề kiêu căng, cô bé rất xinh đẹp, học giỏi lại con nhà giàu nên rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng cô chỉ yêu mình Tuấn Khải thôi. Quỳnh Nhi ngồi bịch xuống đất, khóc lóc thảm thiết. Tuấn Khải quay lưng bỏ đi khôn…
Bé Miku đáng yêu và bạn của cô í...…
tớ chỉ viết những gì tớ nghĩ ngay lúc này, chỉ viết để kỉ niệm cho cuộc đời đáng nâng niu và trân trọng của anh, nhưng nỗi buồn to lớn ấy tớ chẳng thể tả được bằng lời, cuối cùng chỉ mong anh "hạnh phúc"…
Những kỉ niệm là thứ duy nhất vẫn còn tồn tại, họ đã đi rồi, dù đã từng rất thân thiết cứ ngỡ như sẽ cùng nhau đi tiếp trên chặng đường sắp tới nhưng lại không còn nữa. Có luyến tiếc, hối hận tới mấy thì cũng chẳng thể quay lại khoảng thời gian còn bên nhau nữa. Dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể níu kéo chỉ còn cách buôn tay. Nếu cứ buồn mãi thì cũng chẳng được gì, thay vào đó hãy nhìn về phía trước và đi tiếp . Rồi bạn sẽ hạnh phúc chỉ là không có họ ở bên cạnh, bạn sẽ cảm thấy hối tiếc về những kí ức tươi đẹp ấy "giá như thời gian của thể quay lại khoảnh khắc ấy thì hai đứa có khi đã hạnh phúc". Nhưng đó không phải là sự kết thúc, đó là sự bắt đầu ! Dần dần bạn sẽ học cách chấp nhận và biết trân trọng hơn với những gì mình đang có.…
Học đi thôi…
Mười tuổi, nó chạy theo nhõng nhẽo với anh vòi vĩnh đòi mua cho bằng được cái điện thoại giống bạn giống bè._Baba ah~ Mua cho con đi mà~~Hai mươi tuổi, nó bám theo nũng nịu tuôn tràng mật ngọt nịnh hót để xin tiền anh._Anh đợp dzai~ Cho em tiền đi mà~~~Ba mươi tuổi, nó vừa về đến nhà đã hét ầm cả lên._ÔNG XÃ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Trải qua bao nhiêu năm. Một người đàn ông của cả đời nó. Vẫn là anh, vẫn chỉ anh, vẫn mình anh...…