[seonghoon] nũng nịu
textfic, lowercase, slice of life tg: syouknh…
textfic, lowercase, slice of life tg: syouknh…
Cp: Lee "Faker" Sanghyeok x Jeong "Chovy" Jihoon"lee sanghyeok, anh à, sao lại làm vậy với em? anh đã hứa rồi mà?""xin lỗi em, thật xin lỗi"tuổi 17 thiên tài đường giữa trẻ tuổi xuất thân từ lò đào tạo T1 bị bán đến đội tuyển JDG tại một đất nước xa lạ, 17 tuổi nơi đất khác quê người không bạn bè, không người thân cậu bé 17 tuổi đã từng được vị Quỷ Vương Bất Tử bồi dưỡng, nâng niu trong vòng tay nay phải tự mình đối đầu với cơn sóng thần khổng lồ, dữ dội muốn dìm chết em."jihoon em đừng giận anh sanghyeok""bởi vì anh ấy cũng không muốn bán em, chỉ là lực bất tòng tâm, anh sanghyeok không muốn hại em, những gì anh ấy làm đều có lý do và đều vì muốn tốt cho em, vì anh ấy yêu em"…
Tác giả: Úc sắc thiển thườngconverter: Thantieuhodosource: tangthuvienớn tuổi thặng nữ xuyên thủng Tây duLấy quặng sắt, bạn rượu hán.Khai công ty, làm lão bản.Dẫn theo Ba Tiêu động toàn thể nhân viên làm giàu làm giàu bôn thường thường bậc trung.Chúng ta mục tiêu là:Thượng được phòng, hạ được phòng bếpKhai được nổi xe thể thao, trụ được nổi căn nhà lớnCàng đấu quá Tiểu Tam, đánh thắng được lưu manhNội dung nhãn: Tứ đại danh xuyên qua thời khôngTìm tòi mấu chốt tự: Diễn viên: Thiết Phiến ┃ phối hợp diễn: Ngưu Ma Vương, Tôn Ngộ Không, Hoa Quang ┃ cái khác:…
rồi em đi, vội vã như cơn bão càn quét sau hè, lòng anh tan hoang. happy new year, happy birthday.…
Lý Tổng luôn mặt lạnh với mọi thứ xung quanh, chỉ riêng một ngoại lệ khiến cho Lý Tổng có nét dịu dàng…
Real life, ATSH 2025…
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Và rồi qua bốn mùa, ta sẽ lại yêu nhau𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗:Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của mình. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của mình đều là hành động phải lên án.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, tình yêu của cả một đời.𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu.𝕾𝖚𝖒𝖒𝖆𝖗𝖞:Biết nhau lâu như vậy, yêu nhau lâu đến thế, có giây phút nào nhàm chán hay không?…
"Anh biết. Ánh mắt này không thuộc về anh. Nó có thể trao cho bất kỳ ai, trong một vai diễn, trong một khoảnh khắc. Nhưng cho phép anh, chỉ thêm một chút thôi, được giả vờ tin nó là thật."Và thế là anh lại để ánh mắt ấy bao bọc mình, lần nữa, như một người nghiện thứ ảo tưởng ngọt ngào mà anh biết sẽ chẳng bao giờ thật sự thuộc về mình.-"Ánh mắt chạm nhau, là nụ hôn thuần khiết của tâm hồn, không mang theo dục vọng."Thái Lê Minh Hiếu không thể hiểu được, tại sao câu nói đó cứ ở trong đầu mình mãi. Có lẽ bởi vì mỗi khi bắt gặp ánh mắt của, tim Hiếu đã loạn nhịp, cổ họng khô khốc, toàn thân căng thẳng như vừa phạm một tội lỗi ngọt ngào. Cái đó gọi là nụ hôn của tâm hồn sao?…
Nếu kiếp nhân sinh là một giấc mộng, ta nguyện chìm trong mộng với giấc ngủ say. Trong mộng, ta thấy đớn đau, thấy tuyệt vọng, thấy bản thân mình chìm trong tội lỗi và trốn chạy. Ai đang tay kéo ta khỏi mộng. Để ta biết, mộng chính là người ta đã yêu, đã níu kéo, đã không thể nắm giữ.Mộng chỉ là mây tan.…
• Thanh xuân có níu lại được không ? Một lần thôi để những tháng năm rực rỡ đó sống mãi trong trái tim này 🌸• Tuổi trẻ hãy sống thật hết mình với những hoài bão, mộng mơ, đừng do dự việc mình muốn làm, để sau này hoài niệm lại không phải hối tiếc 🍃…
TÊN TRUYỆN: Lỡ một lời.(Cự Giải - Song Tử)TÁC GIẢ: KanataTHỂ LOẠI: lãng mạn, buồn,...ĐỘ DÀI: 3 chap.TÌNH TRẠNG: Đã hoàn thành.Summary:Một lời nói khiến anh và em khó xử.Một lời nói khiến anh và em xa cách.Một lời nói khiến chúng ta mãi tách rời.Anh hỗi hận vì đã không giữ một lời hơn vì đã lỡ một lời: "Anh thích em!"Nhân vật: (tất cả 14t)*Chính*(nó) Phương Ân _ Một cô nàng Song Tử ít nói, trầm lặng nhưng với bạn thân lại vô cùng nhiệt tình, nhõng nhẽo, đáng yêu như một đứa con nít, cũng là một cô gái dễ cảm động, hiền lành nhưng luôn cự tuyệt với tình yêu."Tình yêu của anh khiến em mệt mỏi...Đừng làm phiền em nữa được không, Khôi?"(hắn) Hoàng Khôi _ Một chàng Cự Giải đào hoa nhưng lại si tình đem tình yêu đầu tiên của mình đặt vào cô nàng Song Tử tuyệt tình rồi một mình hứng trọn nỗi đau."Ân, anh xin lỗi, xin em đừng rời bỏ anh..."*Phụ*Ngọc Lam _ Một nàng Ma Kết lạnh lùng nhưng luôn là người cố gắng vì tình bạn."Buông tay trước khi quá muộn. Đừng để ngay cả tình bạn cậu cũng muốn đánh mất."Hồng Thúy _ Một cô gái Ma Kết nghiêm túc nhưng trong sáng đơn thuần cũng vì tình thương mà hết lòng bảo vệ."Ngừng lại thôi, Khôi! Dừng lại đi, đừng níu kéo nữa...Em chịu đau đến vậy là đủ rôi, chị xin em."(Ngọc Lam, Hồng Thúy, Phương Ân là bạn thân. Hoàng Khôi là em họ của Hồng Thúy.)…
Tác giả:Ông Chủ Phố Xì DầuThể loại:Ngôn TìnhNguồn:Tâm Vũ Nguyệt LâuThể loại: hiện đại, ngôn tìnhBản convert: Tiểu TuyềnEditor: Tiểu NgạnNgười sống phía trên lầu của cô nuôi một con mèo.Người sống dưới lầu của anh lại trồng đầy một vườn hoa cỏ.Mèo của anh luôn phá vườn hoa nhỏ của cô.Chính vì vậy thế anh đặt một chậu hoa trước cửa nhà cô làm bồi thường.Cô hỏi anh, có phải cố ý sai mèo làm vậy không?Anh nói, đúng nha. Chính vì muốn có một lần gặp gỡ khó quên…
Lá thứ tay được bưu điện gửi đi vào lúc 23:00…
khóc ướt cả hai vai.…
viết để chữa lành một tâm hồn nứt toác…
Tác giả: ZirconiumBản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup, không chuyển ver.…
ngã tư đườngnơi níu lấy hình bóng cậucouple: wooseungz ( !vihends, fakedeft mentioned )…
Cô- Song Tử xuyên không rồi. Không những thế cô xuyên vào cuốn truyện cô đọc trước khi về nhà. Rồi sao, rồi cô đã xuyên vào nhân vật nữ phụ cùng tên với cô - Ngọc Song Tử. Có lộn không, cô xuyên vào ai không xuyên lại đi xuyên vào nhân vật chua ngoa, đanh đá, kiêu ngạo, dâm đãng, lẳng lơ như thế chứ. Thiên a! Không công bằng, thật bất côngMình lần đầu tiên viết truyện này nên mong mọi người thông cảm…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
Tình đơn phương thật sự rất đẹp nhưng quả thực nó cũng rất đau đớn như những mảnh vỡ pha lê vậy.Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó rất đẹp, những mảnh vỡ pha lê trong suốt, lung linh và thậm chí cả người trong cuộc cũng thế nhưng chỉ họ mới biết cảm giác đau đớn khi mà chạm tay vào từng mảnh vỡ, dù biết bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn ngốc nghếch nhặt từng mảnh một rồi nâng niu chúng. Đến khi ta đã vứt bỏ chúng thì tay ta vẫn còn những vết thương như để nhắc ta rằng không nên cố nâng niu một thứ đã làm ta tổn thương một lần nào nữa.…