[Đoản Văn][HunBaek] Ngân Liên
Nhẹ nhàng và buồn...…
Nhẹ nhàng và buồn...…
" Em đem lòng mình trao hết nơi anh nên xin anh nâng niu. Em mong rằng anh hiểu được lòng em để tụi mình còn yêu nhau lâu dài."…
năm ấy, có một xuân bách vẫn luôn hướng về phía thành công.…
Không ai có quyền chọn cho mình một thân thế, em cũng vậy, em không có quyền chọn cho mình con đường đi nhuộm đầy máu đỏ ... nhưng chính họ, chính họ ép em đi vào con đường không may này. Khinh bỉ, xem thường, mia mai vì là một cung chủ bóng đêm. Em đã quen rồi. Xin lỗi anh nhưng hạnh phúc đó, em không có. "Cô quá tàn độc rồi" "Tàn độc sao? Vì Tôi là một cung chủ bóng đêm "" Cô nên quay về nơi thuộc về mình "" Phải, Tôi chỉ mãi mãi thuộc về địa cung âm u lạnh lẽo, mãi mãi là một cung chủ bóng đêm tàn độc "" Cô gánh tỵ với hạnh phúc đó sao? "" Ganh tỵ? Thật cười nức. Hạnh phúc đó, Tôi không có "…
Đây là do tôi tưởng tượng ra.Cảm ơn vì mn đã đọc💗…
Thể loại:bách hợpTóm tắt:Cố Dư vốn là nhà thiết kế hàng đầu của một tiệm thời trang cao cấp đặt may theo yêu cầu. Không ngờ chỉ vì đọc một quyển tiểu thuyết ABO chưa hoàn thành mà bị xuyên sách, lại còn xuyên thành một nữ phụ phản diện dạng Alpha ngụy O - kẻ vì ngược đãi nữ chính mà cuối cùng bị nữ chính hành cho sống không bằng chết!Nhìn thấy nữ chính Hắc Nguyệt Quang - Tô Nguyệt bước ra từ mưa, lạnh lùng như băng, Cố Dư lập tức sụp đổ tinh thần!Vì để cầu sống, Cố Dư chấp nhận nguy cơ OOC (thoát vai), âm thầm quan tâm nữ chính, thiết kế cho cô ấy những bộ váy dạ hội độc nhất vô nhị, dịu dàng ôm đùi nữ chính, tặng tài nguyên, giúp nữ chính trở thành ảnh hậu bá đạo. Rõ ràng mọi thứ vốn thuộc về cô, vậy mà không ngờ... "tiểu tổ tông trà xanh" mà cô nâng niu trong lòng bàn tay lại là Alpha ngụy O?!Tình tiết không phải như vậy chứ?! Cố Dư vốn tưởng mình không còn sống được bao lâu, cam chịu chờ chết, thì Tô Nguyệt lại mang theo pheromone rượu vang đỏ đậm đặc đè cô xuống, nói:"Chuẩn bị bị tôi đánh dấu đi..."…
đưa kim hyukkyu về thanh xuân?…
• Thanh xuân có níu lại được không ? Một lần thôi để những tháng năm rực rỡ đó sống mãi trong trái tim này 🌸• Tuổi trẻ hãy sống thật hết mình với những hoài bão, mộng mơ, đừng do dự việc mình muốn làm, để sau này hoài niệm lại không phải hối tiếc 🍃…
Giá như, làm gì có giá như…
Một ngày thường của đôi gà bông sau khi giải nghệ.…
ryu minseok biết rằng kim hyukkyu không thể từ chối bất cứ điều gì khi em nũng nịu.…
Cô- Song Tử xuyên không rồi. Không những thế cô xuyên vào cuốn truyện cô đọc trước khi về nhà. Rồi sao, rồi cô đã xuyên vào nhân vật nữ phụ cùng tên với cô - Ngọc Song Tử. Có lộn không, cô xuyên vào ai không xuyên lại đi xuyên vào nhân vật chua ngoa, đanh đá, kiêu ngạo, dâm đãng, lẳng lơ như thế chứ. Thiên a! Không công bằng, thật bất côngMình lần đầu tiên viết truyện này nên mong mọi người thông cảm…
Khi xuân đến, hoa sẽ lại nở, chim sẽ lại hót và gió sẽ nổi lên như một lẽ thường tình.Thế mà cớ sao cậu trai trẻ ấy lại không thể nào ngắm nhìn vẻ đẹp hữu tình ấy trực tiếp? Bởi vì cậu ấy đã chấp nhận khép đôi mi của mình lại ở tuổi mười hai.Có lẽ hình bóng cậu ấy còn nhớ được chỉ là những hình ảnh mơ màng chẳng thể nhìn rõ. Có lẽ hình ảnh mà cậu ấy thấy được ở chàng trai mình thương là một đứa trẻ mười hai tuổi lúc nào cũng nghịch ngợm.Ngày đó, khi mùa xuân đến, dẫu cho cuộc đời có ra sao, cả hai người họ vẫn níu giữ lấy bàn tay của nhau mà vững vàng vượt qua mọi nghịch cảnh. Không nhìn thấy, ừ thì sao chứ? Chỉ cần cậu ấy được ôm và được yêu lấy chàng trai mình thương là đủ rồi.-------------------------------------------Author: Jiyuna MeIdea: Một chút cảm hứng từ bài "Nhất lộ sinh hoa" Lưu ý: _ Truyện thuộc couple [ BlazeBoi ], nếu là NOTP xin đừng động vào._ Tuyến nhân vật thuộc về Monsta / Animonsta_ Truyện chỉ đăng độc quyền trên Wattpad, không bế đi đâu khi chưa có sự chấp thuận.…
Truyện ngắn Tác giả: Tiểu Tứ Minh Tâm Cửu duyên ♡ duyên phận - gặp nhau - quen biết - tương ngộ - nên duyên - chia ly - đứt đoạn tơ duyên - vấn vương hồng trần - ly biệt. Kiếp người - như đợi chờ - như lưu luyến - như trông mong - như mộng tưởng - như sầu nhớ - như tương tư - như ảo ảnh - như vương vấn - như tương phùng.Cửu kiếp duyên ♡ Say tình - say mộng - say niềm vui mới - lạc lối giữa đêm đen - lạc đường trong khoảnh khắc - lạc bước se duyên - nguyện cầu tìm duyên nợ - nguyện ước chẳng muốn chia xa - nguyện muôn kiếp chẳng quay đầu. Khúc nhạc vương sầu nhớ - lại chẳng thể quay trở về để làm lại kiếp sai lầm..♡♡♡Đan đứng quay lưng về phía Nhân, khoảng cách chỉ là hơn mười bước chân. Đan như có linh cảm bởi điều gì đó, cô quay đầu lại một chút, ánh mắt chạm nhau. Trong ánh mắt đó dường như chỉ còn sự trống không. Không còn dịu dàng, không còn tình yêu, cũng không có thù hận hay là thất vọng oán trách..Nhân không lên tiếng gọi, cũng như không nói điều gì để níu lại hình bóng Đan. Tất cả như một cuộn phim ngắn quay quanh trong đầu Nhân trong suốt những ngày qua. Đan nở nụ cười, Đan gọi tên Nhân như đã luôn thân thuộc như thế.. Bóng người nhỏ xinh trong chiếc váy màu xanh dương của biển cả, mái tóc nâu ngang lưng được thắt đơn giản. Đan vẫn đặc biệt cùng xinh đẹp đứng giữa nhiều người xung quanh..Khoảnh khắc đó, Nhân đưa tay ra như muốn níu lại điều gì đó.. Cũng trong khoảnh khắc đó, Đan quay đầu dứt khoát bước đi thoát khỏi tầm mắt của Nhân..…
Cậu ấy là vì tinh tú sáng nhất, là ước mơ ấp ủ của tôi nhưng rồi lại phải cất vào một góc nhỏ trong tim.Cre bìa truyện: Mộng Thư----------"Chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau chứ?"…
Những mẫu đoản văn.…
Có những cuộc đời quá bất công với người trong cuộc...Có những tình yêu không cách nào níu giữ...Và có những kết cục rất đỗi bi thương...…
Giá như, làm gì có giá như…
bầu trời thứ mười lăm khép lại, gửi nắng xuân cho ngày xanh thứ mười sáu.…
... là chuỗi dài bi kịch của người đàn bà đương thưng chừng tuổi xuân, đã dấn chơn bước theo cái phận làm dâu.Lứa mười tám nàng đẹp người cùng trọn duyên, phải vì lẽ tình mới dứt áo theo chồng ăn ở nơi xứ xa, mặt trâu mày ngựa hòng cho cái bụng thiên hạ để trót đổi lấy cái tiếng dâu hiền dâu thảo. Đã mang trong mình cái hòn máu cam chịu, thì dẫu cho có phải lăn lộn với tiếng đời nghiệt ngã, nàng cũng một lòng dạ chịu thương. Hở mình ra, thì anh chồng dòm ngó. Sẩy một bận, thì mẹ chồng khắc nghiệt, còn em chồng miệng lưỡi chua ngoa, rập rình cho dễ mới thôi. Có giữ cách mấy, thì cái con người thời nào thương vợ như cái bọc niu trong tay, cũng du đọa theo mấy thói trần đời, chẳng màng tình cảnh vợ tôi mà hết lòng cưng nựng điếm xanh điếm đỏ. Ngẫm thay cái phận mình thê lương quá chăng, nàng quyết gieo mình ở nơi xứ xa, chớ bận nào cũng không còn mặt mũi về thưa lạt nói sẽ với tổ tiên quê nhà, thì thôi đành cái số mình nó đen như định vậy, thì mình cam thay, biết ai mà trông vào cho họ thương mình. Đời mình nó như bọt bèo trôi sông, thiếu thạt thì cạo tới đắng, thừa quá chi thì chà đạp cho vừa. ----------------------------------------------------------Tác phẩm: Gió cuốn mây bồngTên cũ: Gió lặng thu đông, Tôi làm dâuTác giả: ChâuThể loại: thuần ViệtBìa design by me…