The Sea Chose Us
Truyện này là oc x canon mọi thứ trong truyện này không liên quan đến mạch chính trong phim hay truyện chính thức Đây là truyện về oc của tui với nhân vật one piece.Hoan hỉ vui vẻ nha…
Truyện này là oc x canon mọi thứ trong truyện này không liên quan đến mạch chính trong phim hay truyện chính thức Đây là truyện về oc của tui với nhân vật one piece.Hoan hỉ vui vẻ nha…
Tên gốc: all浩:余情惘惘Tác giả: 南有残朔 (Nam Hữu Tàn Sóc)Ủng hộ tác giả tại: https://www.ihuaben.com/book/8870580.htmlLƯU Ý:1. Đây là bản QT (Quick Trans), tức là bản dịch thô chứ không phải bản edit.2. Mình chỉ edit lại tên nhân vật và địa danh cho dễ đọc.3. Đăng tải nhằm mục đích lưu trữ cá nhân, vui lòng không mang đi đâu.…
"anh bách là số một, em yêu bách""huhuuu sao anh bách chưa trả lời tin nhắn em"…
Hoàng Nhật Minh miêu tả ấn tượng của anh ấy về tôi trên trang cá nhân Instagram của anh như thế này:"Lần đầu tiên anh được gặp một cô gái kì lạ nhưng thú vị như em, anh cứ tưởng lời tỏ tình của gái chuyên Văn nó sẽ văn thơ và lãng mạn lắm, nhưng không. Em đứng trước mặt anh và thay vì tỏ tình thì em chửi anh là thằng thủ khoa redflag, thậm chí còn chốt hạ câu: "Em không muốn mập mờ với cờ đỏ như anh đâu, yêu em đi!"…
- Lại đây tôi kể cậu nghe chuyện một thằng FA lâu năm chỉ cho các cậu cách cua crush đầy nghệ thuật :))) hahaaaa#ngungdocchua #voteandfollow- @-_B_A_H_-…
Trong một vài lớp học hẳn sẽ có một vài thành phần nổi bật và lớp của Tuyết Mai cũng vậy. Ví cái lớp 11a3 là "lớp kịch" của khối cũng không sai vì lớp này không có tháng nào yên ổn cả, hết chuyện gây gổ của đám con trai thì lại đến chuyện bóc phốt cùa hội con gái hay xích mích trong lớp nhưng dù sao lớp này khá đoàn kết, bảo vệ nhau. Mai Đăng Khôi hẳn là gương mạt quá quen thuộc với học sinh trong trường với lịch sử tình trường dài hơn cả cuộc đời và tính cách đểu cáng của nó nên chẳng lại khi cô bạn lớp phó học tập Đỗ Tuyết Mai ghét Khôi như ghét, mà" oan gia ngõ hẹp" là hai đứa này là thanh mai trúc mã từ lúc nghịch dây rốn trong bụng mẹ. Hãy xem cô bạn thanh mai Bùi Tuyết Mai lanh chanh, tẻn tẻn và cậu bạn trúc mã Mai Đăng Khôi redflag, xảo quyệt ai trị ai nhé!…
Ume-ingHusbando của toi là Draco Malfoy, Harry Potter nhaCouple thì sẽ luôn trung thành với thuyền DraHar và HarDraNếu trúng Notp của bạn, click backHàng nhà làm nha các cậu đừng lo…
ĐÂY là nơi mình đăng tải lên những dòng tâm sự của EXID hay thậm chí là cả tình cảm của Leggo và của mình nữa. EXID là 1 cái tên không thể thay thế trong cuộc sống của mình, tình yêu của mình dành cho EXID mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có 50 năm nữa qua đi.Đối với mình EXID là 1 nhóm nhạc huyền thoạiMình yêu họ vì họ cho mình cảm xúc mà mình không bao giờ nghĩ sẽ được trải qua. Họ xinh đẹp, họ hết sức tài năng, luôn HÀI HƯỚC và tấm lòng tuyệt vời. Họ cho mình những tràng cười xái cả mồm, đau cả bụng( tin mình đi xem show của EXID bạn không cười muốn bò mới lạ đó), thậm chí là cả những giọt nước mắt.EXID tôi yêu bạn rất nhiều…
mỗi chap là mỗi mẩu chuyện khác nhau nhế kph truyện liền đâu !"em" là các m đấy các m 🤘🏻🤘🏻 các m hãy tưởng tượng đó là mình hâhha…
Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời đều để lại dấu chân không thể xóa nhòa... Có thể là những mẩu vụn vặt của bản thân, có thể là câu chuyện của một ai đó ở ngay bên cạnh. Trong cuộc đời này, vẫn đang mải miết đi tìm Mr. Right, do vậy trước khi gặp được anh ấy, bạn sẽ phải gặp rất nhiều người không đúng. Tôi thích viết những câu chuyện về phụ nữ, về những mạnh mẽ, hi sinh, gai góc và những yếu mềm. Tôi thích kể những câu chuyện của hiện đại, nơi mà phụ nữ với học thức, bản lĩnh, tài chính và sự xinh đẹp của mình đối mặt với những bất công của thế giới ngoài kia, nơi mà những cô gái ấy sẵn sàng vứt bỏ những bất hạnh mà không cần phải chịu đựng, sẵn sàng ngẩng cao đầu không dựa dẫm vào đàn ông. Vậy nên, đừng hỏi tại sao có những câu chuyện kết thúc rất dở hơi, ẩm ương mà chả ai bắt gặp. Chỉ là những cô gái như thế, biết mình cần gì. Những cô gái như thế, biết rằng mình sống vì gì, bỏ ngoài tai mặc những gièm pha của xã hội. Những cô gái như thế, đáng được trân trọng, và được hạnh phúc...phải không? Và, bạn có thể tìm được một chút gì đó của bản thân, trong mỗi câu chuyện ^^, tôi tin là thế(((o(*゚▽゚*)o))) Tôi cho rằng những mạnh mẽ của mình, có thể viết ra thành cảm hứng. Tôi cho rằng những yếu mềm của mình, cũng chính là thứ giúp chúng ta trong bóng tối trở nên mạnh mẽ hơn. Và bạn có vui không, nếu như tôi viết ra những vụn vặt của bản thân?( *`ω')…
Tác giả : ODDstarTranslator : Hướng Dương 4 mắt (là tui nà ~)Mô tả : Một ai đó đã từng nói : Có thể ở một vũ trụ song song nào đó. . . Chúng ta có thể bên nhau. . . Và hạnh phúc mãi mãi. Đôi lời người dịch : Ừm, chả là dạo này tui đang có hứng dịch truyện á, nên mấy người có thể thấy tui khá thường xuyên, còn nếu thấy chap ra không còn nhiều nữa thì lúc đó tui đang lười đó, tiến độ truyện sẽ rất chậm nên mn thông cảm nha :))))Tui chỉ muốn nói vậy thôi, và truyện dịch chui chưa có sự cho phép của tác giả nên mn LÀM ƠN đừng mang ra ngoài. Chúc mn có trải nghiệm đọc truyện thiệt thoải mái và vui vẻ, nếu có chỗ nào tui dịch chưa ổn thì mn cứ cmt nha, tui rất hoan nghênh nhưng xin hãy lịch sự và nhẹ nhàng. Cảm ơn nhiều !…
bối cảnh học đường, hiểu lầm thư tình, mập mờ, quen xong gương vỡ lại lành, boy thể thao bị đồn redflag x boy học bá đơ đơ mà simp ngầm."Chúng ta không chia tay vì hết yêu. Mà vì cách yêu của anh làm em nghĩ mình chưa từng được chọn.""Em đã chọn anh mỗi ngày. Anh chỉ không nhìn thấy thôi."…
Ian Blackwood có bố mẹ là người Hàn Quốc, nhưng vì nợ nần chồng chất mà phải trốn sang Mỹ. Nhưng cuộc sống bên đó cũng không khá hơn là bao. Bố cậu khởi nghiệp không thành công. Rồi dần dần trở thành một con nghiện. Đến cả nhà cũng không có, gia đình sống lang bạt, nay đây mai đó, không gắn bó lâu dài với bất cứ nơi nào. Đối với cậu, "nhà" là một khái niệm hoàn toàn xa xỉ.Năm 7 tuổi, bố mẹ cậu tự tử. Bỏ lại cậu một mình ở cái khu ổ chuột cũ kỹ phía Đông Brooklyn. Năm 8 tuổi lại bị bắt trở về Hàn Quốc. Cậu được đưa đến Lazarus. Nơi này, cậu gặp Han Seojun.Han Seojun mồ côi cha mẹ, bị cha nuôi bạo hành. Năm 8 tuổi, cậu bỏ nhà đi và được người của Lazarus đưa về trụ sở.Hai người trở nên thân thiết, rồi bắt đầu dần dần nảy sinh tình cảm.…
Tuổi thơ là một thứ gì đó rất khó quên. Nhiều người còn ước mình chỉ mãi sống trong thời thơ ấu. Nhưng có những người thì không, họ luôn muốn thoát khỏi cái kí ức thời thơ ấu đấy. Lâm Nhi là một cô gái đơn thuần, cô ấy đơn thuần đến mức không biết đáp trả lại những kẻ luôn hãm hại mình. Lâm Nhi đã phải trải qua một tuổi thơ rất tồi tệ. Nó thậm chí còn là một bóng ma tâm lý đối với cô. Hàng ngày, Lâm Nhi vẫn phải dùng đến thuốc ngủ để có thể ngủ được. Một cô gái chẳng biết "giận" đời là gì nhưng lại phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách. Còn Quân Vũ là chàng trai ao ước của mọi cô gái. Anh hầu như có tất cả nhưng có vẻ đường tình duyên của Quân Vũ hơi lận đận. Một người được coi là "mẫu bạn trai lí tưởng" như vậy mà còn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai. Cũng không hẳn là chưa có mảnh tình vắt vai mà là đối với Vũ khi chưa tìm được "real love" thì tất cả những mối quan hệ tình cảm trước đó cũng chỉ được coi là "bạn bè thân thiết quá mức". Cả hai người như hai bức tường. Quá đối lập nhau. Nhưng không hiểu sao? Giữa dòng đời tấp nập họ lại tìm thấy đối phương. Tất cả các tình tiết sẽ được bật mí trong truyện. Mời các bạn đón chờ!…
Suy…
Một câu chuyện happyyyyyyy…
⚠️ Dừng cập nhật đến khi truyện hoàn / kết truyện HE ⚠️Tên gốc: 麟浩:三千浮沉梦Tác giả: 小某 (Tiểu Mỗ)Link: https://www.ihuaben.com/book/11344735.htmlTóm tắt: Nguyên danh 《 dưỡng hổ chung vì hoạn 》Hoắc Vũ Hạo dưỡng Đường Vũ Lân mười chín năm, hắn yêu quý hắn, cổ vũ hắn, hắn biết Đường Vũ Lân không có cha mẹ, kia chính mình đó là Đường Vũ Lân phụ thân. Mười chín năm qua hắn trả giá chính mình làm tỷ phu có thể làm hết thảy.Nhưng làm hắn không nghĩ tới chính là, kia nhìn như ngoan ngoãn nhãi con đã sớm đối hắn ôm xấu xa ý tưởng.-Chúng ta ái, là ngàn năm sông dài trung đã định vận mệnh..:.LƯU Ý:1. Đây là bản QT (Quick Trans), tức là bản dịch thô chứ không phải bản edit.2. Mình chỉ edit lại tên nhân vật và địa danh cho dễ đọc.3. Đăng tải nhằm mục đích lưu trữ cá nhân, vui lòng không mang đi đâu.…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
Đóa hồng xanh, món quà đặc biệt của cậu, rơi xuống thềm tuyết trắng mềm dịu, nằm ngoan trên cây đàn piano - nơi chôm giấu bao kỷ niệm ngọt ngào của chúng tôi từng vang lên. Hôm giáng sinh năm ấy, tôi nghĩ mình sẽ từ bỏ mối tình đã kéo dài bao năm, đặt lại tình cảm ấy lại trên cây đàn... nơi đóa hồng xanh đọng lại. Trong giữa đêm giá lạnh, tôi vương vấn quay lại nơi ấy. Quay lại, để nhìn một lần cuối, nhìn thấy cây đàn và đóa hồng... Và trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng xuất hiện. Sau tất cả, chúng tôi tìm thấy nhau trong cái lạnh giá của đêm giáng sinh. Có lẽ, đóa hồng xanh ấy vẫn chưa thực sự rơi xuống nhưng cũng không chắc...…
Đăng cho tới khi nào chán thì thôi :V…