Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đặng Nguyên Vũ đơn phương bạn cùng bàn của mình 3 năm cấp 3, và chừng ấy năm Nguyễn Minh Khôi cũng hướng về cậu theo cách tương tự, chỉ là.. họ bỏ lỡ nhau mất rồi..pairing: Kim Mingyu x Jeon Wonwoo| ooc, lowercase, bad words | có xuất hiện vài couple phụ khác (chỉ là điểm xuyến, không focus nhiều)…
Thuyền chèo Focalors và FurinaAi notp xin hãy bỏ quaBìa ảnh lụm đc ở bên Pinterest, sẽ sớm tìm ảnh khác tự làm cho vào___________________________________Warning⚠️: Có thể fic và nhân vật OOC, ko đúng nguyên tác của Fu và Fo…
"Không thể không yêu" _________- Couple : Off Jumpol x Gun Atthaphan.- Vui lòng không đem hình tượng nhân vật trong truyện áp dụng vào đời thực. - Cameo : Taynew, SingtoKrist, Oabnithi.…
warning ⛔️: boyxboy, ooc, lúc textfic lúc văn xuôi, lowercase, văng tục dự là hơi nhiều :)cp: binsung, banginho, seungin, hyunlix focus hl nhiều hơn cp khácxin đừng mang tác phẩm của mình đi đâu ạ🫶🏻…
chúng sinh bình đẳng, tao thượng đế______• focus vào doogem• khum nhận gạch đá xây nhà• k đủ 30 anh trai⚠️ text fic + văn xuôilowercaseviết tắt + teencode (khi nhắn tin/post mxh)người thật việc giả…
"Từ ánh nhìn đầu tiên tôi đã nhận ra em.Như thể đôi ta vẫn luôn vẫy (đuôi) gọi nhau"Duongrhy version.---Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả. Tác phẩm gốc: [Kookmin] Chuyện tình Hwayang thuộc về @mochiarmy. Vui lòng không mang đi đâu.…
những câu chuyện ối dời ơi chốn văn phòng của 31 cái mỏ hỗn !!?• focus vào doogem• viết cho vui, nào không vui thì ở ẩn• k nhận góp ý toxic, k thích click out mình không ép bạn đọc fic của mình⚠️ texfic + văn xuôiviết tắt, teencode (khi nhắn tin/post mxh)lowercasengười thật việc giả…
"ngày mai gặp lại."Bốn chữ đơn giản thôi nhưng phải đợi tận 6 năm mới có ngày mai.warning: mọi nhân vật tình huống trong fic đều là hư cấu, thoả mục đích delulu otp là chính. just focus on milklove.cảm ơn vì đã ủng hộ 🙇…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…