•woongmyong• không cần nhìn, vẫn hiểu được nhau
là về lew, về seop và về lewseop.vài mảnh tình ca vụng vặt tớ dành cho họ.…
là về lew, về seop và về lewseop.vài mảnh tình ca vụng vặt tớ dành cho họ.…
"Chàng hoàng tử bé nhỏ của tôi, chào mừng em đến với thế giới đêm khuya cùng những giấc mơ ngọt ngào. Nào, nói tôi nghe, đêm nay em muốn nghe câu chuyện gì?"Vui lòng không đem đi đâu khi chưa có sự cho phép.Rank cao nhất cho đến hiện tại (13/4): #20 kthxpjm…
fic phù hợp cho mấy chị, noona mê em bé Martin.Người ta nói, tình yêu của fan dành cho idol chỉ là ảo ảnh.Nhưng ảo ảnh cũng là thật, nếu tim ta từng run lên trong khoảnh khắc nhìn thấy ai đó.Có một nghiên cứu từng nói: não người không phân biệt được giữa ký ức và cảm xúc hiện tại, nghĩa là, mỗi lần nhớ lại, ta liền yêu thêm một lần nữa.Và có lẽ vì thế, chỉ cần nghĩ đến em, tim chị vẫn đập như hôm ấy, ngày ánh sáng sân khấu phản chiếu trong đôi mắt của Martin, chàng trai mười bảy tuổi.Chị đã nghĩ, đó chỉ là một cơn say nhất thời.Nhưng vào lần gặp thứ ba, khi thế giới hỗn loạn cuộn trào quanh mình, chính em đã kéo chị lại, nói bằng giọng trầm và run khẽ:"Chị không sao chứ?"Từ khoảnh khắc ấy, mọi lý thuyết về khoảng cách đều trở nên vô nghĩa.Vì đôi khi, người ta không cần chạm để trở nên gần, và cũng không cần hứa để thấy mình được yêu.Một chiếc móc tên, một tin nhắn nửa đêm, một giọng nói vụng về giữa hai ngôn ngữ,... nhỏ bé nhưng thật đến mức khiến ta tin rằng, có những sợi dây chỉ nhìn thấy bằng trái tim.Không phải tình yêu ồn ào, mà là tình yêu lặng lẽ, nơi một cậu bé học cách bảo vệ và một người lớn học lại cách tin vào điều kỳ diệu.…
luoi lam…
KAI × D.O.…
Đơn Giản Là "Chúng Ta".…
vài tấm tranh của sốp thôi…