[kkeomchiz] anh ơi
hỏng bíc có ai tò mò là mèo phô mai với mèo đen chung sống với nhau như nào hong?disclaimer:imagination! out of charecter!…
hỏng bíc có ai tò mò là mèo phô mai với mèo đen chung sống với nhau như nào hong?disclaimer:imagination! out of charecter!…
"Yes, I do."Câu nói tưởng chừng như mở ra cánh cửa của một thế giới hôn nhân đẹp đẽ, nào ngờ bây giờ lại giống như bản án trớ trêu mà Lee Minho phải ngồi nghe mỗi ngày trong vai trò chuyên viên tư vấn tâm lý hôn nhân.Và cặp đôi ngồi đối diện trước mặt anh hôm nay, là Hwang Hyunjin và Lee Yongbok, cặp vợ chồng trẻ đang chuẩn bị ly hôn, nhưng lại không thể hoàn toàn rời nhau vì những ràng buộc còn tồn đọng.…
"Thích thầm anh lâu như vậy bao giờ mới được yêu?"*LƯU ÝTất cả tình tiết chỉ là trí tưởng tượng của tác giả…
Mối tình ngang trái của hai con người ở hai địa vị khác nhau, phân biệt giai cấp giàu nghèo quá rõ rệt. Nhưng họ vẫn luôn chiến đấu vì bản thân, vì đối phương và vì cả hai người. Nhưng mà thế giới này khắc nghiệt quá, tình yêu của họ, niềm tin của họ có đủ lớn để họ có thể vượt qua được và nắm tay nhau cùng nhau trải qua mọi khó khăn và cùng nhau đi đến cuối đời không? Điều đó phải phụ thuộc vào hai người họ.…
slice of life | fluff | found family | romcom | slowburnAnxin là một thần tượng theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo, chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp âm nhạc. Trong từ điển của cậu, couple là khái niệm không hề tồn tại.Thế nhưng đời không như là mơ. Chỉ vì một đoạn video tương tác trên truyền hình, Anxin vô tình bị đẩy lên làm nhân vật chính của chiếc thuyền Geonxin.Điều đáng sợ hơn: chiếc thuyền này cứ "real" một cách khó hiểu.Anxin, với mục tiêu bảo vệ hình tượng, đã quyết định hành động. Cậu sẽ xào couple để phân tán sự chú ý của fandom, cứu vãn sự nghiệp của đời mình.…
Nếu biết tiếp tục yêu nhau, người kia chắc chắn sẽ chết, bạn sẽ chọn lựa thế nào?Nếu ông trời cho bạn cơ hội làm lại, bạn có dám tiếp tục thử lại cảm giác mất người mình yêu lần thứ hai?…
Bạn đã bao giờ băn khoăn về suy nghĩ bên trong của nhân vật - thứ mà phim khó có thể truyền tải được trọn vẹn chưa?Nếu như Cỏ - Xoăn gần như nghĩ gì nói đấy, choảng nhau tơi bời vừa đấm vừa xoa nguyên phim thì Gốm - Cháo hiếm khi thể hiện suy nghĩ của mình về đối phương một cách trực tiếp khiến người xem phải tua đi tua lại để soi biểu cảm của anh chị. Và có lẽ vì lý do này (kết hợp với việc thiếu đất diễn so với tiêu chuẩn của fan và sự cute khó quên) đã tiếp thêm động lực cho mình viết fanfic này. Vì muốn thể hiện nội dung dưới nhiều góc nhìn nên pov trong câu chuyện sẽ được thay đổi liên tục, mình sẽ cố gắng để giọng văn từ tốn không gây khó khăn cho bạn đọc nhưng nếu có gì thắc mắc thì hãy comment nha. Mình thấy thể loại truyện này trên Wattpad VN có vẻ không phổ biến lắm, hy vọng mọi người sẽ hưởng ứng làn gió mới này. Mình là một tay bút amateur, vậy nên rất mong nhận được sự thông cảm khi ra chap muộn cũng như sự đánh giá và góp ý của mọi người để cải thiện kỹ năng nhé.…
Bắt đầu: 21/11/2021Kết thúc: 03/04/2022Tất cả ảnh được lấy trên PinterestTaegi Instagram category…
"Em chỉ là một thằng designer quèn, ngày ăn mì gói, đêm chạy deadline, thường xuyên khóc trước màn hình máy tính và khao khát được nghe câu nói "Xuất file đi em" thôi mà!"…
Chu Tử Thư không ngờ Ôn Khách Hành lại lấy mạng mình ra đánh cược, đổi mạng cho hắn. Trong đầu hắn chậm chạp vang lên những câu nói của Ôn Khách Hành, thì ra, chúng từ lâu đã ăn sâu vào tâm trí hắn, chỉ là hắn ngu ngốc, chậm chạp không hiểu ra. Đến khi hắn quay lại, người kia đã không còn một tia sinh cơ nằm trong vòng tay mình, yên ắng đến lạ thường. Không phải như vậy, hắn muốn Ôn Khách Hành ồn ào, muốn y dùng đôi mắt ủy khuất nhìn mình, muốn y làm nũng với mình như một đứa trẻ, hay chỉ đơn giản là muốn y mở mắt nhìn mình, trêu ghẹo gọi mình là A Nhứ...Lão Ôn, chỉ cần đệ tỉnh dậy, ta nguyện làm tất thảy...…
Tác giả thấy quá ít fic Lan Chúc, không đủ đọc nên góp thêm chút để sau này có cái gặm nhấm…
Sips and Sentences - nơi mỗi ly rượu đều có câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều có một ngụm rượu của riêng mình.--------------------Tất cả nhân vật, bối cảnh và tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng.Mọi sự trùng hợp với người thật, sự kiện thật chỉ là ngẫu nhiên.Câu chuyện không mang ý công kích, ám chỉ hay mô phỏng bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào -tất cả chỉ là cảm xúc, và đôi khi, là những điều mà tác giả mong được cảm nhận.…
Chỉ là một câu chuyện ngắn liên quan đếm tai nạn thời gian đầu tiên trên Alusnite…
Một bác sĩ Cung Tuấn hiền lành, tận tâmMột chủ tịch Trương Triết Hạn mất trí nhớ nhưng đẹp trai, ga lăng, dịu dàngMột chuyện tình tự nhiên và nhẹ nhàngMất trí nhớ, sau lấy lại trí nhớ hóa sói Trương Triết Hạn X Bác sĩ ngoại khoa hàng đầu Cung TuấnABO!! Hạn Tuấn!! Đừng nhầm nhéÀ, còn có thể có sinh tử văn nha!!!Xin lỗi các bạn đã đọc mấy chương truyện của mình trước, mình đã sửa thành ABO để truyện thêm kịch tính, thay vì cốt truyện dàn trải và buồn tẻ, nhàm chán như trước.Truyện độc lập, giả tưởng, ở thế giới song song, không liên quan đến bất kỳ tổ chức chính trị thực tế nào.…
"cảm ơn bạn ming cún bự đã donate cho mình nhé, yêu bạn nhiều"texfic - socmed au, oocgenre: romcommain couple: meanie (mingyu x wonwoo)side couple: seoksoo (seokmin x joshua), junhao (junhui x minghao), cheolhan (seungcheol x jeonghan)…
"MEGA SMP: THỰC TẠI LỖI CODE"➡ Một thế giới tưởng như server Minecraft, nhưng ẩn sau là vòng lặp game sinh tồn - kinh dị - vô hạn, nơi người chơi không thể đăng xuất và bị kéo sâu vào những tầng thực tại đầy bug, quái vật, bí ẩn và... cả tình cảm.×Tác giả: Chu Tử Văn (Tôi)×Bìa truyện: Chu Tử Văn (Tôi)×Ngày sáng tác: 24/6/2025×Thể loại: Kinh dị vô hạn lưu, kịch tính, pha lẫn yếu tố hài hước, tuyến tình cảm không rõ (Nhưng có hint với vài người), mainly focus on Kresh.×Các nhân vật có mặt trong truyện: Lộc Zutaki, Ghast, Bigshark, Kira, Kuro. Siro, Bon, T. Kisa, Kijay.---Văn án> "Lỗi kết nối. Vui lòng thử lại sau 5 giây..."5... 4... 3... 2... 1...Kresh nhấn enter lần thứ tư."Vẫn không vô được server? Alo? Anh Siro ơi? Ghast ơi? Mọi người đâu rồi? Server đang bảo trì hả?"Điện thoại để trên bàn anh rung liên tục. Nhóm Discord "MEGA SMP 2025" nháy tin nhắn liên hồi:[Kuro]: "Mọi người có thấy cái server nó bị giật giật không? Tui vừa spawn xong thì bị kéo vào một cái chỗ đen sì... không thấy một cái gì luôn."[Bigshark]: "Tui thì nghe thấy tiếng ai cười. Nhưng server chẳng có bóng ai?"Kresh nhíu mày. Mắt vẫn dán vào màn hình máy tính. Đột nhiên, cửa sổ game Minecraft hiện lên một giao diện mới chưa từng thấy:> [KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ SINH TỒN VĨNH CỬU] [NGƯỜI CHƠI: KRESH] [BẮT ĐẦU TRÒ CHƠI]"Ủa? Gì dậy? Admin troll à?"…
Ánh đèn sân khấu là một thứ rất kì diệu.Đằng trước sáng lấp lánh, đằng sau tối om. Người ta kiêu hãnh đứng bên dưới nó, hưởng thụ cảm giác của một vì tinh tú sáng lòa. Lui về một chút, trong bóng tối kia lại chẳng ai biết là có những thứ gì.…
• Tên fic: Soulmate: Sweet Love* Disclaimer : Nhân vật trong fic thuộc về chính họ, còn nội dung, tính cách nhân vật là do tác giả quyết định.* Author: gomchao_mylove.* Genre: tình cảm, hài * Rating: K+* Tình trạng : Đang viết* Casting:Xin chào các bạn, tôi tên là Chu Ga Eul sinh viên năm nhất trường đại học Shinwa.Tôi là 1 nữ sinh bình thường như bao nữ sinh khác. Sở thích của tôi là đọc truyện tranh, cuộc sống của tôi nhiều niềm vui ít nỗi buồn.Còn tính cách thì ... cởi mở, dễ gần, rất hay cười Gia cảnh : Kô giàu kô nghèo, thuộc dạng khá giả.Tôi có 1 cô bạn rất thân tên là Geam Jan Di.Tính tình: Tuy có đôi lúc nóng nảy nhưng là người nhiệt tình hay giúp đỡ. Bề ngoài trông cô ấy rất cứng cỏi nhưng bên trong thì là người dễ bị tổn thương. Là người bạn tốt nhất của tôi.ShinWa là ngôi trường dành riêng cho những người giàu có.Ngôi trường này phân ra làm 2 dãy, 1 dãy VIP dành cho các đại thiếu gia và các đường kim tiểu thư học, còn dãy thứ 2 thì dành cho con cái của ...…
ghét của nào trời trao của đóthích anh rồi trời giấu ở đâu đâytextfic - socmed augenre: romcommain couple: cheolhan (seungcheol & jeonghan)side couple: seoksoo (seokmin & joshua), meanie (mingyu & wonwoo), junhao (jun & minghao)…
Một con người bị cha mẹ hắt hủi từ nhỏ nhờ có người đó mà một lần lại được sống. Yêu người không hối hận nguyện tất cả hi sinh chỉ mong đổi lại một cái quay đầu liếc mắt. Vì người mà nguyện làm một món hàng trao đổi không oán than người có hiểu. Nhưng khi tất cả đã quá xa liệu ai còn giữ tay lại? Không níu người lại, buông tay ta trôi tất cả sự yên bình lại trở về nơi đây. Người đi đường không chướng ngại còn ta về cầu Nại Hà đợi ai?(Lần đầu mình viết truyện có gì các bạn góp ý cho mình nha)…