lần cuối
gió và đường dài và mọi người đi bình thường han yujin tự dưng thấy ghét gió và đường dài và mọi người bình thường hay là bất cứ thứ gì mà có thể kết thúc…
gió và đường dài và mọi người đi bình thường han yujin tự dưng thấy ghét gió và đường dài và mọi người bình thường hay là bất cứ thứ gì mà có thể kết thúc…
PHÙNG XUÂN - BGTKẻ mà hắn chán ghét, lại chính là người thương khắc cốt ghi tâm tưởng đã chết nay sống lại.Phó Phùng Triều vẫn luôn căm hận Lương Cẩn, bởi vì Lương Cẩn, người mà hắn yêu nhất đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi hai mươi.Nhưng mãi về sau, hắn lại tìm thấy hình bóng của người thương năm nào trên chính con người Lương Cẩn. Trước năm hai mươi tuổi, Lương Cẩn vốn dĩ mang tên Lương Quyết, khi ấy cậu sống chẳng chút âu lo, tự do tự tại, từng dốc cạn tâm can cho một mối tình say đắm cuồng nhiệt.Nhưng sau cái chết của người anh sinh đôi vì cậu mà bỏ mạng, mọi thứ bỗng chốc vỡ nát.Cậu chọn cách để bản ngã của mình "chết" đi, chôn vùi con người thật, khoác lên mình cái tên cùng thân phận của anh trai để nhọc nhằn sống tiếp.Cậu cứ ngỡ chính mình cũng đã lãng quên đi quá khứ, cho đến khi bị sự hờ hững của Phó Phùng Triều cứa nát cõi lòng.Cho đến tận khi, người đàn ông ấy trong cơn say khướt khẽ nỉ non gọi tên cậu, Lương Quyết. Phó Phùng Triều chưa từng dám mơ Lương Quyết vẫn có thể quay về, người hắn yêu hóa ra vẫn đang sống trên cõi đời này, nhưng lại nhẫn tâm vứt bỏ hắn.Mười năm ròng rã dằn vặt đớn đau chỉ đổi lấy một câu đẫm lệ "Em là Lương Quyết" của người kia, bỗng chốc hóa thành một trò cười chua xót.Nỗi oán hận đan xen cùng sự khiếp sợ sẽ vuột mất người ấy thêm một lần nữa khiến hắn đau đớn đến xé nát tâm can --Vậy thì giam cầm người lại, trói buộc ở bên mình trọn một đời là được.1. Phó Phùng Triều x Lương Cẩn / Lương Quyết2. Công lạnh lùng, cao ngạo x T…
Lạc Nại Nại, kẻ phô trương nhất trường, cái gì cũng không sợ. Lạc Nại Nại, kẻ đánh nhau bị thương cũng chưa từng nhỏ một giọt lệ, lại vì một chàng trai mà rơi lệ lần nữa.Đó là loại cảm giác tuyệt vọng và bất lực đến mức nào, bạn cách người ấy rất gần, nhưng lại chỉ có thể yêu thầm người ấy, nguyện ý chắp tay dâng người ấy cho kẻ khác, chỉ vì muốn người ấy hạnh phúc...…
Tam giác là tác giam tác là đánh, giam là nhốt đánh nhốt là đốt nhánh đốt là thiêu, nhánh là cànhthiêu cành là thanh kiềuTHANK YOU EVERYBODY WELCOME TO THE XỞ THÚ TÌNK ÉI…
Tác giả: Thị Kim.Thể loại: Ngôn tình - Hiện đại - Hài vô đối. Cặp đôi: Yến Luật x Ôn Tửu. Văn án:Khi Yến tiên sinh bị đá lần thứ nhất, tuyệt đối không nghĩ tới mình còn có thể bị đá lần thứ haiGiải nghĩa tên truyện:Tình bất yếm trá: có nghĩa là không tiếc lừa dối, tung hỏa mù đánh lạc hướng đối phương để có được lợi thế chiến thắng trong tình yêu.…
Tác giả: Yên lặng cái nấm Văn án Làm Ashahina gia hàng xóm, Shibuya Yugumi tỏ vẻ không sao cả;Làm Ashahina gia đứa nhỏ lão sư, Shibuya Yugumi tỏ vẻ không sao cả;Làm Ashahina gia đứa nhỏ hàng xóm kiêm lão sư, Shibuya Yugumi tỏ vẻ...... Không sao cả.σ[ ° △ °|||]︴ đều không sao cả chuyện xưa còn như thế nào phát triển?Đúng vậy, đây là nhất bộ danh viết giả đứng đắn trung học toán học lão sư “Bị bắt” Gả vào triều nhật nại gia chua xót sử.Dùng ăn thỉnh chú ý:1, bút lực không đủ, nhân vật đã băng phôi, vô tình hắc;2, nam chủ là muốn, nam chủ là muốn, nam chủ là muốn, chuyện trọng yếu nói tam biến;3, quy tốc điền trong hầm, tuy rằng thật là rất chậm, nhưng thật sự thật là hội điền ! Không tin, đổ ngũ mao?╮[╯▽╰]╭Nội dung nhãn: Tình có chú ý vui mừng oan gia cô gái mạn Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Shibuya Yugumi ┃ phối hợp diễn: Brother Conflict nhất chúng ┃ cái khác:he, quýnh, Shimizu…
Mình biết tất cả các bạn đều đau lòng sau mất mát quá lớn. Mình chỉ viết fic này như một niềm hy vọng vào tương lai. Đến giờ mình vẫn chưa thể chấp nhận được tất cả. Mình viết với tất cả sự đau xót, mình mong rằng sẽ không ai gục ngã sau chuyện này.Vì không thể chấp nhận được rằng anh đã đi, mình viết Angel Still Here với một suy nghĩ rằng anh không hề rời xa chúng ta, anh vẫn ở đây và dõi theo chúng ta..Nếu các bạn vẫn còn quá đau lòng, xin click back..…
Trần Thy là học sinh lớp 10 trường cấp ba Lạc Viên. Năm năm tuổi, cha mẹ nói có việc quan trọng cần giải quyết, rồi rời đi không một lần quay lại. Từ đó, cô sống cùng Huỳnh Vân Lam - chủ một quán cà phê nhỏ, cũng là bạn thân của mẹ cô.Cuộc sống tưởng chừng bình lặng trôi qua cho đến đêm ở ngõ Sáu - nơi liên tiếp xảy ra những vụ mất tích bí ẩn. Từ đó, những "Ma vật" bắt đầu trỗi dậy, kết giới Đông Bắc vốn ngăn cách con người và yêu thú đã sớm rạn nứt. Quá khứ bị chôn vùi dưới những âm mưu gia tộc và tội ác của con người dần lộ diện.Yêu thú vốn sống song hành cùng nhân loại qua bao thời đại, chỉ là con người chưa từng hay biết. Khi hủy diệt không còn là kết thúc, một mầm sống mới sẽ vươn lên từ tro tàn.Năm ấy, trước khi rời đi, người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cô bé:"Dẫu hành trình phía trước thế nào cũng không được lùi bước. Số phận nghiệt ngã đến đâu cũng phải chiến đấu đến cùng.""Cha, mẹ cho con đi cùng với!"Cô bé gào khóc, chạy theo bóng lưng đang dần khuất." Cha mẹ sẽ sớm quay về, tới đó cả nhà ta sẽ đi công viên, bé Thy ở nhà phải ngoan đó biết không." Người phụ nữ dịu dàng quay lại như muốn dỗ dành cô bé, trong mắt đong đầy nỗi xót xa."Trần Thy, để cha mẹ con đi đi... họ sẽ sớm trở về." Huỳnh Vân Lam ôm chặt cô từ phía sau."Bạch Dung Vi, Trần Vũ, hai người cứ yên tâm." "Nhờ cô vậy..." Trần Vũ khẽ thở dài. Cánh cửa khép lại trong tiếng nức nở.Và kể từ đêm ấy, họ một đi không trở lại lần nào nữa.…
Lại nói câu chuyện Tấm Cám ngày xưa thực ra là một câu chuyện rất đau lòng....Nghe người ta nói Tấm trở về cung thành Hoàng Hậu, hiệu là Chân Ý. Em gái cùng cha khác mẹ rơi xuống hồ nước sôi nên qua đời, chỉ biết từ gian nhà cũ của Cám vọng lên tiếng thét của người mẹ xót thương con. Chẳng bao lâu người mẹ kế ấy cũng nhung nhớ con mà sinh bệnh qua đời.Nhưng thực ra chuyện là....***Chú ý truyện có những trích dẫn giống với nhiều trích dẫn khác***…
Trước khi mọi thứ sụp đổ, đôi mắt anh từng chứa cả một bầu trời sao. Nhưng giờ đây, khi ngẩng đầu nhìn lên màn đêm đen kịt, thứ phản chiếu trong đáy mắt ấy chỉ còn là một khoảng không sâu hoẵm chẳng thấy đáy. Anh vẫn cười, nụ cười dịu dàng quen thuộc ấy chưa từng biến mất, chỉ là nó đã nhuốm thêm chút bất lực và chua xót."Có lẽ ông trời không ưu ái anh, hoặc đơn giản là anh không đáng để người để mắt tới."Anh khẽ cười, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời im lặng rồi nhẹ giọng:"Không sao cả... anh quen rồi."WARNING KẾT SE LÀ KẾT SE Ai không thích thì lướt nhé.…
Tác giả: Nhân Sinh Giang NguyệtEdit:Dương Tử Nguyệt aka Yun Haku( Từ chương 1-chương 30) Phi Khanh Tiểu Lục (Từ chương 31-End)Nguồn Edit 30 chương và convert:https://vodanhsblog.wordpress.com/category/doi-mat-mau-xam-tro-hoan/Là một PotterHead mình quyết định edit hết quyển này. Chưa biết kết thúc như thế nào. Mong mọi người ủng hộ. p/s: Lần đầu edit, có chỗ nào sai xót mong mọi người góp ý để mình hoàn chỉnh hơn…
Sau vụ tai nạn, hắn nhìn thấy chính mình ở trên giường bệnhKhông phải nhìn thấy mình theo nghĩa bóng mà là nghĩa đen ...Hắn chết rồi... Hắn vừa hận vừa đau buồnHận vì mình quá ngu ngốcĐau buồn vì thương xót cho chính số phận mà mình gây ra cho bản thân...Hắn lại tỉnh dậy thêm một lần nữaNhư một phép màuKhung cảnh trước mắt chẳng phải thiên đường hay địa ngụcMà đó là lớp học, trên mặt bàn là cuốn sách có nhãn vở ghi "10A8"____Hắn trùng sinh rồi...trùng sinh về đầu năm cấp 3Hắn vừa nhẹ nhõm vừa bất lựcNhẹ nhõm vì biết rằng mình được sửa chữaBất lực vì phải gặp lại những điều "xui xẻo"…
Tuân Vô Hương chết ở mưa đêm trong ngôi miếu đổ nát.Hắn tựa vào thảo đôi thượng, trong tay nắm bắt bị máu tươi nhiễm hồng bình an khấu, nhìn phía rách nát phật tượng.Minh Nguyệt treo cao, hắn phủ phục ở phật tượng tiền ưng thuận cuối cùng một cái tâm nguyện.Lại trợn mắt, hắn lại thành nhất chích hấp hối lưu lạc cẩu.Lúc trước bị chủ tử mắng cẩu này nọ, nay đổ thực thành cẩu.Ngồi ở trước mặt hắn nữ nhân mặt mày thanh tuyệt, ánh mắt thương xót như thần tiên.Nàng cười thân thủ: "Thật đáng thương, muốn hay không theo ta đi?"Tuân Vô Hương nhớ tới trường sinh dưới tàng cây người kia ảnh, dùng hết toàn bộ khí lực phe phẩy cái đuôi đệ trảo.--Sở Tâm An làm một cái mộng.Trong mộng nàng là quyền thế ngập trời công chúa, lại bị huynh trưởng Sở Thần An phản bội vòng cấm, xuyên tim mà tử.Trước khi chết cuối cùng liếc mắt một cái, là có người hàm chứa lệ điểm hỏa.Người nọ có song xinh đẹp đến cực điểm cây vải mắt, cùng của nàng con chó nhỏ a di rất giống.…
-Nhân Vật: Công một người có vẻ ngoài ngây thơ nhưng thực chất rất mưu mô x Thụ một đội trưởng lực lượng đặc nhiệm điềm tĩnh.-Thể loại: Toàn văn giả tưởng, niên hạ, nuôi từ bé, bẻ thẳng thành cong, cường cường, HE.-Lưu ý: Nhân vật có sự phát triển và tương phản tính cách mạnh mẽ ở giai đoạn trước và sau.BẢN DỊCH KHÔNG ĐÚNG 100% VÀ CÒN THIẾU XÓT MONG MỌI NGƯỜI HOAN HỈ.KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không mang đi đâu.…
transficTác giả: @culinarydorks on AO3Couple: Shinomiya Kojirou x Yukihira Souma"Mực không chỉ là một loài động vậtMực là hiện thân của bản năng sâu thẳm nhất trong con người: khát khao mãnh liệt về một cuộc sống cô độc trong không gian bao la bát ngát của đại dương..."Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, sẽ có nhiều sai xót, vui lòng không mang đi đâu.…
Chúng ta...tốt hơn hết là đừng gặp nhau, tốt hơn hết là đừng vướng vào lưới tình yêu của nhau, chỉ toàn chua xót và cay đắng mà thôi...Sau cùng thì có Chúa cũng không thể cản được hai chữ tình yêu...Tôi yêu em...đứa trẻ ngốc nghếch của tôi.…
Tác Giả: RikaS2MYVăn án: Nó là đặc vụ số 1 Trung Quốc chuyên đi nằm vùng, còn cô là một tiến sỹ tâm lý học tội phạm xuất sắc của trường Đại học Harvard vừa mới quay về nước sau 10 năm. Cả 2 cùng nhau làm việc với 4 người nữa dưới cái tên là SII . Nhưng liệu việc cô quay về chỉ đơn giản là muốn làm việc ở quê hương mình? Chắc chắn là không. Cô trở về để tìm lại một người mà cô chưa từng thấy được mặt nhưng lại yêu trong suốt 16 năm dài. Trong quá trình hợp sức cùng nhau phá những vụ án khác nhau thì cô đã phát hiện ra một điều: Trái tim của một cô gái chịu nhiều thiếu xót, tuy rung động trước 2 người khác nhau nhưng họ lại có chung một nhịp timRaiting: PG-13Thể loại: Bách hợp, trinh thám, kinh dịSố chương: 71 chương + 1 ngoại truyệnPreview:"Manh~". Đới Manh chết lặng, lặng lẽ để cánh tay xuôi theo người, cho Mạc Hàn thỏa sức ôm mình. Mạc Hàn thấy vậy liền rúc đầu mình vào hõm cổ của Đới Manh ngay và trầm ấm lên tiếng-Manh~ Chúng ta hẹn hò đi.-"..."-Đới Manh, Chị yêu em!-"..."…
Tên truyện: Ranh giới giữa cạm bẫyTác giả: Túy Linh LâmThể loại: Countryhuman, giả tưởng, huyền ảoNhân vật: Việt Nam (chính), các countryhuman và những tổ chức lớn. Tag: AllVietNam, tình thân, tình bạn, yêu thầm, hận thù, phi chính trị/lịch sử, không có cp chính thức.Cảnh báo: không cho phép chuyển ver, reup dưới mọi hình thức, không đạo nhái, lấy cắp plot.Mô tả:Trân trọng sinh mệnh, yêu quý tự do, khao khát hoà bình, không sợ cường quyền cũng chẳng ngại nguy nan. Cậu ấy xem chúng sinh bình đẳng, cậu ấy không tiếc mạng sống che chở người khác. Một người như vậy, lại bị bọn họ kéo xuống vực sâu, áp bức tới đường cùng. Đến nỗi trong mắt hoang vu mờ mịt chỉ còn lại tro tàn. "Tất cả đều là các người nợ tôi, dựa vào cái gì muốn được tôi thương xót, dựa vào cái gì muốn tôi cảm kích?"."Nhân quả đã định, muốn thay đổi phải chịu 9 tần nghiệp quả mới được tái tạo lại. Từ nay về sau, mỗi một lay chuyển trái với quỷ đạo, sẽ phải tiếp nhận hình phạt gọt tẩy cốt tủy, xé rách linh hồn. Nhưng nếu thất bại, hồn phi phách tán, thiên đạo không độ. Như vậy, ngươi vẫn muốn trở lại chứ?"."Sống và chết chẳng qua là luân hồi của thể xác, lãng quên mới là khởi đầu của linh hồn tan biến."Rõ ràng nếu muốn, cậu có thể làm một giọt nước bình thường trong dòng sông dài lịch sử, không cần cố gắng thay đổi bất cứ điều gì để phải chịu nghiệp quả đau đớn. Nhưng mà, cậu không cam tâm. Những thứ thuộc về cậu cho dù trầm trọng như đá tản thì cũng phải là chính cậu đi đối mặt.…
Vừa kết thúc tiết học cuối cùng, Lý Chi với một dáng vẻ hào hứng lướt nhanh khỏi lớp học, mắt cô rảo nhìn về khu B trong ký túc xá trường. Nơi đó... có mối tình thứ 98 của cô. “Này, cậu có biết ở độ tuổi như chúng ta, thậm chí có người vẫn còn chưa có một mảnh tình vác vai. Thế mà cậu đã trải qua tận 97 lần bị đá...”, Hữu Tình nhìn cô với vẻ uất ức. Anh là bạn thân của Lý Chi từ hồi còn học tiểu học. Trải qua nhiều lần phải nửa đêm trở giấc, khoác vội áo đưa cô vào bệnh viện. Cậu cảm thấy thương xót bản thân hơn dù người bị đá không phải là mình. Lý Chi hậm hực, liết ngang Hữu Tình một cái, nhưng không vì vậy mà Hữu Tình chịu thua. Cậu đã sợ ngửi phải mùi sát trùng lắm rồi! “Lạy trời, lần này tớ sẽ không nhận được cuộc gọi nửa đêm của ai đó.”, rồi thở dài nghĩ về còn số 98 không ngừng xuất hiện trong đầu. Quả nhiên, đúng vào thời điểm khi mọi người đang còn cuộn tròn trong chăn, cảm nhận sự yên tĩnh khi về đêm để đánh một giấc ngon lành, thì điện thoại của Hữu Tình liên tục vang lên tiếng nhạc chuông chói tai mà cậu cài đặt riêng cho Lý Chi. “Lý Chi lại thất tình, Lý Chi lại thất tình rồi...” Cậu nhanh chóng bắt máy, bên kia đã vội trả lời, tiếng thút thít không ngừng vọng bên tai: “Tình à, dạ dày tớ không ổn...” Số trời sắp đặt, Hữu Tình tự nhắc nhở bản thân, kiếp sau có đầu thai, chắc chắn phải thi vào ngành y!…
Thể loại : nhất thụ đa công, xuyên không, bẻ thẳng thành công, dammy---"Này Nam Phụ, Chúng Tôi Kết Em Rồi Đấy"---Đây là tác phẩm đầu tay của tớ^^, có rất nhiều sai xót nên mong mọi người nhiệt tình bình luận chỉnh sửa để mình sửa lại nha^^…