Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hmm,nói sao nhỉ? Nếu như Kaori còn sống,nhưng cuộc sống nó thay đổi vĩnh viễn vì đã đi ngược lại quy luật tự nhiên thì sao? Mình sẽ cho họ 1 thử thách, để xem họ sẽ làm gì. Sorry vì mình ko hiểu nhiều về âm nhạc nhưng mình sẽ hướng Kousei và Kaori theo hướng là những nhân vật chính trong phim hành động. Bộ này mình sẽ kết hợp với vài bộ anime khác mà mình thích nữa.Mong các bạn ủng hộ ạLet go…
Có những buổi chiều ta chợt thẫn thờ giữa dòng đời hối hả, lòng khẽ se lại vì một cơn gió lùa qua ngực áo, mang theo cả một khoảng trời ký ức. Cũng có lúc ta ngồi trong đám đông, cười nói mà tâm hồn lại như đang lạc về một miền nào xa lắc - nơi có những người đã từng rất thân thuộc, nhưng nay chẳng còn hiện diện. Đó là lúc chia ly gõ nhẹ lên vai ta, không báo trước, không ồn ào, nhưng đủ để khiến tim run run rẩy.Chia ly không phải luôn là lời tạm biệt trong nước mắt, cũng không cần tiếng nấc nghẹn ngào mới được gọi tên. Chia ly có thể đến rất khẽ, bằng một ánh nhìn ngoảnh lại lần cuối, một tin nhắn không ai trả lời, hay một chuyến xe rời đi trong lặng lẽ. Dù ở hình thức nào, thì chia ly cũng là một vết cắt - không trên da thịt, mà trong tâm hồn - một vết cắt chẳng nhìn thấy, nhưng luôn đau.Chia ly không của riêng ai. Nó là thứ cảm xúc mà ai sống đủ lâu cũng phải nếm trải. Trẻ con cũng biết đau khi phải rời xa một món đồ chơi yêu thích. Người lớn cũng ngồi bần thần hàng giờ vì một người đã không còn bên cạnh. Kẻ tha hương nhớ mẹ đến rơi nước mắt giữa phố xá đông người. Người già nhìn lên trần nhà lặng im, nhớ người bạn đời đã khuất bao mùa.Chia ly hiện diện ở mọi ngóc ngách đời sống: từ mái trường năm cuối, bức thư đầu tay, lời tỏ tình muộn màng, cho đến những chuyến xe không hẹn ngày về. Nó không phân biệt tuổi tác, tầng lớp hay thời đại. Bởi chia ly không phải là chuyện của thời điểm, mà là chuyện của con tim.Có những người đã từng ôm ta rất chặt, sau này chỉ lướt qua nhau như ch…
Tác giả: Lạc Đà Tên văn bản: Một Chút Ngọt NgàoMở bài: 10/6/2021 Thân bài: Chưa biết Kết bài: Chưa biết Note: the characters do not belong to the author. Please do not take the story elsewhere without the author's permission.…
Mỗi sự vật hiện diện trên đời, mỗi con người chúng ta gặp, quen biết đều là cái duyên. Cứ cho là như thế thì tôi gặp ai đó có phải cái duyên của tôi? Ai mà biết chứ, ai mà biết chứ!…
nếu lúc đó anh không ám ảnh một ngày em sẽ biến mấtvà nếu lúc đó em cho anh thấy anh luôn là người duy nhấtvà nếu lúc đó mà anh tin emmà anh tin emmà ta tin nhau.…
Tác giả gốc: birdcat.Summary: Hoặc có lẽ tất cả là bởi chiếc áo của đội tuyển quốc gia Argentina. Giữa ánh sáng lờ mờ, màu xanh ấy có thể bị lầm tưởng là sắc xanh mòng két trên chiếc áo khoác của Seijoh. Hoặc là màu xanh cô ban của Kitagawa Daiichi. Có lẽ đó chính là quỹ đạo bay của Oikawa, Hajime nghĩ-vĩnh viễn chuyển từ sắc xanh này sang một sắc xanh khác.Chuyện rằng Oikawa trở về Tokyo cho Thế vận hội. Chuyện rằng cũng đã khá lâu. Chuyện rằng cuộc hội ngộ thật hết sức lúng túng. Phần 4 của series【bắc : nam : đông : tây】Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang ra khỏi blog dưới mọi hình thức.…