Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yn từng yêu thầm Jimin 1 người luôn coi các cô gái như qua đường . Năm lớp 10 cô thích Jimin .Nhưng Jimin ko thích cô lại cùng các bậnnnm sỉ nhục cô . Từ đó cô quyết định thay đổi lên Seoul học tình cờ lại học chung trường vs Jimin . Mọi chuyện bắt đầu từ đây.…
warning: lowercase, occchia tay không phải vì hết yêu, mà vì không thể ở lại. bốn năm trước, jaeyun rời đi mà không nói lời từ biệt tử tế, để lại anh một mình giữa seoul lạnh ngắt. bốn năm sau, khi trở lại, em chọn cách giấu nỗi nhớ vào đáy mắt và giả vờ không còn yêu nữa - chỉ để anh có thể sống một đời nhẹ tênh, không phải quay đầu vì một người mãi mãi không chắc chắn sẽ ở lại.nhưng anh chưa từng quên.anh tìm lại em, không để bắt đầu lại, mà chỉ để hỏi một câu cuối cùng:"liệu có khi nào, em cũng từng đau lòng giống anh?"…
Trong Lam Tinh năm 3027, cái gọi là văn minh nhân loại đã đạt đến đỉnh cao huy hoàng. Đường phố tràn ngập những phi hành khí lấp lánh ánh neon, những tòa cao ốc chọc trời sừng sững xuyên mây, và tri thức kỹ thuật hiện đại cuồn cuộn như thủy triều. Con người sống trong một kỷ nguyên an nhàn, hưởng thụ. Cho đến khi, một ngày nọ, những vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời xanh ngắt, mở ra những cánh cổng tối tăm mà thế nhân gọi là "Không Chi". Từ đó, những sinh vật kỳ dị, quái vật gớm ghiếc ào ạt trút xuống, reo rắc tai ương khắp mọi ngóc ngách của Lam Tinh. Đại tai biến ập đến, đẩy nhân loại vào bờ vực diệt vong.Nhưng cũng chính trong lúc tuyệt vọng nhất, ý chí sinh tồn đã thôi thúc con người, kích hoạt những tiềm năng sâu thẳm nhất. Năng lực thức tỉnh! Từ cấp độ thấp kém F cho đến SSS huyền thoại, vô số chủng loại năng lực được khai phá, biến đổi vô vàn phàm nhân thành những chiến binh dũng mãnh, những pháp sư hủy diệt, những người gánh vác hy vọng cuối cùng của giống loài.…
Au : QuýtChuyện về 1 cô gái có ước mơ làm idol , quyết tâm từ Busan lên Seoul để thực hiện mong muốn của mình . Chuyện đầu tay của Quýt nên dở thì mọi người thông cảm T^T…
Khaotung từng hỏi Louis rằng: "Như vậy ổn thật sao?"Nói thật, Louis chẳng muốn đề cập đến vấn đề này chút nào. Nhưng cậu ấy biết, nếu mình im lặng, mọi chuyện sẽ còn phức tạp thêm nữa: "Ừm, ổn mà. Bọn tao thật sự chẳng có gì cả.""Hừmmmm... Được rồi, tùy mày vậy." Khaotung nhún vai, rời khỏi chỗ ngồi, có vẻ như cậu chàng đã quyết định từ bỏ việc truy vấn. Nhưng chẳng hiểu sao, cõi lòng Louis vẫn có gì đó bồn chồn."Này." Quả nhiên, dự đoán của Louis chẳng trật đi đâu cả. "Mày muốn thử không?""Hả? Thử gì?" Câu nói lấp lửng của Khaotung khiến Louis chẳng biết đâu mà lường."Đương nhiên là lòng dạ của hai thằng nhát cáy kia rồi."Louis ngước lên, nhìn thằng vào đôi mắt đen láy của đối phương, lời từ chối ngay đầu lưỡi chẳng hiểu sao lại nuốt về. Chỉ mong là... đây sẽ không trở thành quyết định tồi tệ nhất đời cậu (tính đến thời điểm hiện tại).…
Đầu năm 2026, khi ánh đèn sân khấu dần tắt và tiếng hò reo chỉ còn vang lại trong ký ức, anh bắt đầu sống một cuộc đời không còn được tính bằng điểm số.Anh quen với việc gồng mình trước hàng nghìn người xem, quen với việc không được phép yếu đuối. Nhưng không ai nói cho anh biết rằng, khi ánh đèn tắt đi, thứ còn lại không phải tự do - mà là khoảng trống.Một đêm mùa đông ở Gangnam, giữa cái lạnh cắt da của Seoul, anh ngã xuống dưới ánh đèn đường.Và cô xuất hiện.Không ồn ào.Không kịch tính.Chỉ là một quyết định dừng xe.Jeon Jian - người luôn sống trong thế giới được sắp đặt hoàn hảo - chưa từng nghĩ mình sẽ bước vào cuộc sống của anh theo cách như thế. Cô không cần danh tiếng của anh, không cần hào quang của anh. Điều cô nhìn thấy chỉ là một người đàn ông đang mệt mỏi đến mức không còn biết tự chăm sóc bản thân.Một tuần trong bệnh viện.Một tuần ở căn hộ nhỏ đầy dây điện và cốc cà phê nguội.Những bữa cháo nhạt.Những lời nhắc ngủ sớm.Những khoảng im lặng dài hơn cả lời tỏ tình.Giữa họ không có những câu nói hoa mỹ.Chỉ có những thay đổi rất nhỏ.Anh bắt đầu học cách nghỉ ngơi.Cô bắt đầu học cách để người khác bước vào thế giới của mình.Nhưng thời gian của họ không kéo dài mãi.Giấy báo nhập ngũ đang đến gần.Drama và áp lực của cộng đồ…