Văn Học 12
văn học lớp 12…
văn học lớp 12…
Love and falseness create the darkness behind the flashy beauty of the city of Moonlight: Tình yêu và giả dối đã tạo nên bóng tối đằng sau vẻ đẹp hào nhoáng nơi thành phố Ánh Trăng…
2 năm cô ko trở lại ..Anh đứng im,rồi chạy nhanh về lớp..Định mệnh quyết định đôi taAnh tin vào gió đôg năm ấy...…
Thử nghĩ đi!Nếu một ngày khi bạn thức dậy, những đứa con mà bạn đã "mang nặng đẻ đau" đột ngột xuất hiện trước mặt bạn thì sao? Không những vậy, bạn còn đang ở trong vũ trụ của bọn nó nữa kìa.…
KHÔNG CÓ MỘT VỊ THẦN Ở ĐÂY,KHÔNG CÓ MỘT SỰ BÌNH YÊN Ở ĐÂY,MÀ CHỈ CÓ TA...GOD OF CHAOS…
[Cảnh Báo Độc Giả] - Mọi sự việc đều là Made up! - Khuyến cáo sẽ khá nặng, đề nghị độc giả từ 12 trở xuống cẩn thận.- Truyện có tình tiết 16+ 18+ lưu ý khi xem!- Chúc các độc giả có 1 trải nghiệm khó quên ~…
đây là một câu truyện kinh dị ngắn do mình tự viết không ăn cắp một cá nhân hay tổ chức sự kiện nào.nếu các bạn đọc thấy có ý của một bộ truyện (phim,tiểu thuyết....) nào thì mình cũng không ăn cắp có thể là trùng hợp khi ý tưởng của mình có chút gióng...chứ không phải do mình đọc rồi lấy của truyện người khác…
Diel Một cậu bé với ước mơ phiêu lưu để gặp gỡ tất cả pokemon.…
TRUYỆN ĐÃ DROP TẠI WATTPAD…
Nơi giải trí sau một ngày làm việc căng thẳng và mệt mỏi…
Tôi - Sinh viên năm thứ hai trường Y, chuyên ngành Điều Dưỡng Đa Khoa, luôn vỗ ngực tự hào mình là một nữ thanh niên thời đại mới đạt 3 giỏi đúng chuẩn: Giỏi ăn. Giỏi ngủ. Giỏi trốn tiết. Trong kì thi đại học cao đẳng đó tôi đã dùng hết mười phần công lực từ lúc bú mẹ để cố gắng lọt vào một trường đại học nào đó, bởi tôi nghe giang hồ đồn rằng sinh viên sống an nhàn tự tại, ăn xong ngủ, ngủ xong chơi. Quả nhiên động lực ấy đã thúc đẩy tôi mãnh liệt, tôi thành công đạt được mục tiêu của mình.Tôn chỉ sống trên đời của tôi là: Một: Không có đồ ăn thì chấn lột, cướp bóc. Có đồ ăn tuyệt đối ăn sạch không bỏ dở, nếu có thể thì liếm bát sạch bóng đến soi được gương càng tốt. Và chắc đó cũng chính là lý do các cô chú nhà bếp ở căng tin mỗi lần nhìn thấy tôi tới là tình yêu thương như biển Thái Bình dạt dào. Hai: Nếu có thể ngồi tuyệt đối không đứng, nếu có thể nằm tuyệt đối không ngồi và quan trọng nhất là nếu có thể trốn tiết tuyệt đối không bao giờ lên lớp. Lảm nhảm vậy đủ rồi, việc chính tôi muốn nói ở đây là Tôi - Một thanh niên với những phẩm chất xuất sắc như trên đã và đang gây ra chuyện động trời gì thế này! Tôi đang tràn ngập trong cảm giác tội lỗi và hơn hết là hối hận. Tại sao sáng nay tôi lại lên chuyến xe Bus định mệnh này để rồi cuộc sống sinh viên an nhàn của tôi bắt đầu trở thành những tháng ngày đẫm máu và nước mắt từ đây! Doraemon ơi, cho mình mượn máy quay ngược thời gian có được không?…
Cuộc tương ngộ của những tâm hồn bị tổn thương... khi cô ấy kháng cự thế giới vì chưa bao giờ được yêu thương... khi cậu ấy ôm lấy cả thế giới dù đã mất đi tất cả trước thế giới...Họ chữa lành cho nhau.Họ đồng hành với nhau và rồi khi thời điểm tới họ sẽ rơi vào lưới tình được định mệnh dệt nên.…
Viết hơi nhảm…