Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
nhân loại được thượng đế ban cho tri thức nhưng thay vì phụng sự người đã ban cho họ sự sống và trí tuệ họ đã nhận thức được và từ đó họ phát triển vũ khí để tranh chấp với nhau lúc này thượng đế nhận ra đã phái các thiên thần bất tử xuống chấm dứt nhân loại nhưng nhân loại cũng không phải buông xuôi bọn họ đã để lại những tri thức và vũ khí cho thế hệ sau những người bị thượng đế tái tạo lại với ý nghĩ nhờ nhân loại thế hệ sau tiêu diệt thượng đế…
(Truyện được viết dựa trên và lấy cảm hứng từ một số chi tiết trong lịch sử về vua Lê Thánh Tông và Nguyên Phi.)Lịch sử viết lại, hắn là một vị minh quân tài giỏi, là từ nhỏ đã tài cao, hậu cung của hẳn người thì là mẫu nghi thiên hạ quyền khuynh thế lộng, người thì hiền lành thục đức nhưng gặp lắm gian nan mà lại một tay phò trợ tân đế lên ngôi,... lời khen chê bình phẩm mãi đến đời con cháu chưa dứt. Còn nàng, vốn dĩ mờ nhạt hơn tất cả, được nhắc đến nhiều lắm cũng chỉ qua vài dòng sử sách. Người đời chỉ biết nàng an phận làm một phi tần bình thường, rồi bị phế làm thứ dân vì bị liên lụy bởi cha ruột từng là quyền thần. Nhìn thế nào nàng cũng không phải kiểu nhân vật có nhiều điểm để đời sau bàn tới.Lịch sử không chép lại nước mắt, không chép lại hạnh phúc thì đâu ai biết cuộc đời nàng đằng sau vài dòng sử sách ấy là những năm tháng đẹp đẽ ? là bao mưu mô quỷ kế ? là bao thăng trầm,? là bao yêu hận?Ngày đó, trước ngày ban chiếu chỉ, Nguyên Long từng nói niệm tình bằng hữu từ nhỏ mà ưu ái cho phép nàng, nếu không muốn vào cung hắn sẽ chỉ người khác làm phi để nàng không phải sống cuộc sống bó buộc, cô quạnh trong cung cấm. Hắn lại thật lòng thật dạ hứa sẽ tìm cho nàng đấng phu quân tốt, bảo đảm cho nàng sống cuộc sống như ý, an an ổn ổn đến già.Nàng từ chối.Nhiều năm sau đó,nhiều người,nhiều lần đều hỏi nàng cùng một câu'' ngươi có từng hối hận?''Nàng mỉm cười không biết ngọt ngào hay chua xót :" Yêu một người, có thể hối hận ?"…
"Ê mày" "Gì? "" Tao là gì của mày? "" Mày hỏi ngu nhờ tất nhiên là bạn rồi, bạn cùng bàn đó con "" Ừ đúng, tao là bạn cùng bàn của mày "" Mà tự dưng hỏi tao chi vậy? "" Vậy thì... "" Thì sao? "" Này bạn cùng bàn! Tôi thích cậu! "Các bác đọc nhớ vote và follow Sun nhé. Thanks…
Main pairing: MashiKyuMinor pairing: BinHoon, DoDam(TREASURE/TREASURE13)Đây sẽ là fic cuối cùng mình viết về BinHoon và Yoonbin. Yoonbin trong buổi livestream của mình, khi được hỏi rằng "Cậu có nhớ Treasure không?", trong cơn say nhẹ, em đã trầm ngâm vài giây và rồi dứt khoát trả lời "Không". Từ giây phút ấy mình đã nhận ra rằng dù còn liên lạc và ủng hộ các thành viên Treasure nhưng Yoonbin không muốn bị ràng buộc với Treasure nữa. Vậy nên, dù mình yêu thích cặp roommate BinHoon và dù tất cả những gì diễn ra trong các fic chỉ là những tình tiết ảo, nhưng vì lời Yoonbin đã quyết, mình sẽ không bao giờ ràng buộc em ấy với bất kì thành viên nào thuộc Treasure hay với tư cách "thành viên mãi mãi" của Treasure 13 nữa. Mình ôm mãi một chấp niệm TS13 và mình ích kỉ, nhưng mình phải tôn trọng Yoonbin khi đó là cách duy nhất để có thể nói với em ấy rằng mình yêu thương em ấy.…
Dưới bầu trời xám, Tô Dịch sống trong những ngày mưa không dứt, mang theo linh cảm mơ hồ về vận may và xui. Mười sáu tuổi, cậu là người anh trai tận tụy, che chở cho hai em gái trong căn nhà lạnh lẽo, nơi cha mẹ bận rộn, chẳng màng quan tâm. Mỗi cơn gió lạnh, mỗi ánh đèn nhấp nháy, là dấu hiệu khiến tim cậu run lên, nhưng chẳng bao giờ rõ ràng. Cậu tự trách mình khi bất hạnh ập đến: nụ cười của Tô Nhi tắt dần, ánh mắt Tô Linh ngày càng xa. Gia đình tan nát, Tô Nhi và Linh rời bỏ cậu mãi mãi, mẹ suy sụp, cha biến mất. Chỉ còn Tô Dịch, ôm chiếc ô rách, đứng dưới mưa, nước mắt hòa lệ trời. "Nếu mình không cảm nhận những dấu hiệu đó, họ có còn ở đây?" Một câu chuyện buồn đến xé lòng, liệu mày có dám bước vào cơn mưa này?…
[Má ơi, anh ta đẹp quá vậy??? Đôi mắt sắc như dao ấy hình như đâm vào tim tui rồi. Ta chấp nhận bị đâm a~ Cái gì mà thần tộc chảnh chọe? Đẹp thế này tui tha thứ hết! Hơn đứt cái tên Đế Quân lạnh như đá kia. Một chín một mười với bé con với Tiểu Yến Tử rồi, lập hậu cung thôi! Nạp vô làm quý phi cấp một nha~]- "Khụ khụ khụ..." - Tạ Kiều Yến ho khan như nghẹn nước miếng. Hắn ngó sang Tang Dạ, ánh mắt như muốn hỏi: "Nàng vừa nghĩ cái quỷ gì thế..."(Tiểu Dạ... nàng ấy không định giữ chút liêm sỉ nào luôn sao...)Nhưng hắn đâu biết, không chỉ có mình hắn nghe thấy.Ba người khác: thiếu niên tóc trắng trong tửu lâu,, một thiếu niên âm khí bức người, và một người... chính là "nạn nhân" đang được Tang Dạ chấm chọn làm quý phi - đều đồng thời nghe được tiếng lòng đầy nhiệt huyết kia.Mỗi người một biểu cảm.Thiếu niên tóc trắng cụp mắt khóe miệng giật nhẹ, Thiếu niên mặt âm u khẽ rùng mình thêm chút ngạc nhiên vì không biết tiếng nói phát ra từ đâu.Riêng người bị nàng định làm quý phi - Sở Quân Dao - đang từ trên đài cao, lạnh lùng nhìn xuống, bỗng đôi mắt khẽ động.(Là nàng ta?)Chân mày y nhíu lại, ánh mắt như lưỡi dao băng quét thẳng về phía giữa đám đông hỗn loạn. Ở đó, một nữ tử vận y phục đỏ nhạt, tay nắm lấy Tạ Kiều Yến, một chân đang bước lên ghế đá, hô to:- "Tạ Kiều Yến Chỗ kia kìa! Tránh ra tránh ra để ta ngắm trai trước!"Tạ Kiều Yến bị kéo nghiêng người, nhưng vẫn đành thuận theo, ánh mắt rũ xuống, thở dài không biết lần thứ mấy trong ngày.(Lời nói từ nãy... là của nàng…
Uyên ở một thế giới khác đã xuyên không nhập vào thân xác của Tô Uyên, phu nhân thẩm gia đã chết do uống thuốc độc. Sống lại lần nữa cô nhận được tình yêu của Thẩm Ngôn nhưng không thể phơi bày tình cảm…
truyện ngắnđây là truyện đầu tay của Uyên đódo chưa có kinh nghiệm nên truyện sẽ k đc mượt lắm,xin các bạn đừng ném đá,tội lắmbình luận góp ý giùm Uyên nha,UYên sẽ viết full truyện sau đó mới đăng do là lần đầu và mình muốn viết xong thì có thể sửa .đây là câu chuyện Uyên viết lấy cảm hứng từ bài hát"Dứt cơn mưa này".họ gặp nhau trong một cơn mưa mùa hạ,xa nhau cũng từ đó"gặp nhau là duyên phậnanh dùng ba năm để được gặp emba năm nữa để chờ emvà cả đời này để bên em"…
[ Công Tử Phù Tô ]Tác giả: Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết Củ Lạc convertedXuất bản thời gian:2014-10-01Nhà xuất bản: Phương bắc văn nghệ nhà xuất bản i s b n:9787531733331Biên tập đề cử Kế dễ bán tiểu thuyết [ trò chơi chi Công Tử Liên Thành ] sau, kim bài đại thần Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết Liên thủ phi ma huyễn tạp chí, tề tụ 20 vạn độc giả, tái vén thịnh thế trò chơi truyền kỳ."Yêu nghiệt mỹ nam" Cư nhiên thấy hết tử?! Ngươi trốn ta truy, bắt lấy được "Không được tự nhiên nữ bạo y"!Cứu người vô số, giết người như ma,* ngưu bạo y dắt tay công thành, sát lui tình địch, xông ra vòng vây, tiếu ngạo giang hồ.Trò chơi phiêu bạt hiệp ảnh, hiện thực nữ mới nam mạo!Nội dung đề cử Cả nước khóa phục PK đại tái chấm dứt hơn nửa năm sau, Diệp Tử Tô [ Công Tử Phù Tô ] cùng Tống Thần Sương [ Khinh Ca Thủy Việt ] lần đầu tiên ở trên mạng dùng video gặp mặt. Làm Tống Thần Sương nhìn đến tướng mạo vô cùng yêu nghiệt Diệp Tử Tô khi, sở hữu tự tin không còn sót lại chút gì, không chút do dự ẩn thân bỏ chạy...... Lúc này, một cái chấn động cả nước trò chơi giới tin tức truyền ra, trò chơi [ anh hùng truyền thuyết ] đem cùng một khác khoản trò chơi [ dũng sĩ truyền kỳ ] xác nhập thành một cái tân trò chơi. Tứ đại công tử cũng bắt đầu tự khai phục tới nay môn quy lớn nhất, liên tục thời gian dài nhất đại hỗn chiến......Tác giả giới thiệu vắn tắt Tác giả giới thiệu vắn tắt: Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết, kim bài đại thần, từng có nhiều bộ tiểu thuyết vinh lấy được độc giả đề cử bảng, click bảng hai lớp quán q…
- Thanh Hoa này, trước khi chết thì chị muốn trả lại cho em 1 thứ. Ngọc Hân khi đó 13 tuổi, cô bé vì cứu em gái mà bị tên xuyên vào lồng ngực. Giờ đang hấp hối nằm trong lòng cô, khi Thanh Hoa thấy chị mình nói vậy, cô lắc đầu lia lịa, nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt:- Chị hai ở lại với em đi, không có chị thì em chẳng còn ai bên cạnh nữa!..... Đứng trước mộ người chị, cô đứng im như tượng, mặc kệ nước mưa tạt vào người mang theo cơn lạnh giá của mùa đông. Có chiếc ô đen che trên đỉnh đầu cô, Hoa ngẩng lên mà bất ngờ: - Phu nhân Hoà Ái? Người phụ nữ không nhìn cô, gật đầu nhẹ:- Sứ mệnh mà chị ngươi mang kết thúc rồi, bây giờ là đến ngươi, Dương Thanh Hoa. Chị ngươi đưa ngươi giác quan thứ sáu, đó là món quà cuối cùng của cô ấy cho ngươi, và vốn dĩ nó là của ngươi rồi!- Vậy....- Chúc may mắn! Phu nhân vừa dứt lời đã đưa dù cho cô cầm, bà ta mỉm cười: - Có lẽ Nguyệt Hoa cô nương sẽ thay ta và Ngọc Hân bảo vệ ngươi. Rồi bà ta bước đi lặng lẽ trong mưa, cô chợt gọi to:- Phu nhân, dù của bà!- Giữ nó đi Thoáng chốc, bóng dáng của bà ta đã biến mất.…
Anh Thư là một cô nữ sinh chuẩn bị vào cấp ba. Mặc dù sắp thi nhưng cô học hành rất chểnh mảng mà trường của cô thi lấy điểm rất cao . Vì vậy cô đã đi học thêm tất cả các môn mà cô thi. Nhưng khi đến lớp học thêm Tiếng Anh cô đã gặp và quen được một bạn nam tên là Tuấn Anh và người con trai này đã thay đổi cuộc đời của cô kể từ đó . Nhờ cậu bạn này cô đã đỗ vào trường mà cô mong muốn và cậu ấy cũng thành công vào được trường mà cậu ấy thích. Hai người bạn thân mặc dù khác trường nhưng vẫn nói truyện với nhau qua mạng. Nhưng khi lên lớp 12 hai người bạn thân bị đứt liên lạc. Cô nữ sinh thì chuẩn bị đi du học còn bạn nam thì chuẩn bị lên đại học.Thời gian thấm thoát trôi qua ấy thế mà đã 5 năm, cô nữ sinh ngày nào đã học xong và về nước, cô xin vào làm tại một công ty lớn chuyên về lĩnh vực bất động sản nhưng lại không ngờ rằng đó lại chính là công ty của câu bạn thân năm xưa. Sau khi vào làm được một thời gian hai người đã phát sinh tình cảm nhưng thế nào và diễn biến ra sao? Mời mọi người cùng theo dõi. Lưu ý : đây là câu chuyện do tác giả tự suy nghĩ và được dựa trên những sự kiện có thật trong cuộc sống của tác giả,❤️❤️…
Mỗ nữ cuồng ngạo: "Thiên hạ linh thú đều ở tay ta, ai dám tranh phong? Chính là cầu chết!"Đoạt nàng thú sủng? Dựa vào, tiêu diệt hết! Đoạt nàng thần khí, ân hừ, xử lý! Hủy nàng linh dược, ân hừ, chém đứt! Cưới nàng làm thiếp, ân hừ, thiến sạch!Phệ Hồn tiên vung lên, linh thú xếp hàng xếp hàng đứng; Nghịch Thiên Đỉnh vừa ra, ai dám tranh phong? Tùy ý bừa bãi, chính ta khinh cuồng!Mỗ Đế Quân gọi: "Lạnh lùng tà ác chỉ là vẻ ngoài, tà ác bên trong chỉ là làm bộ. Hoàng phi: Đến ngủ với ta đi!""... Cút!" Tác giả còn đưa bạn đọc vượt thời gian, xuyên không đến một thế giới đầy mới mẻ...…
Nàng bất ngờ về nhà, phát hiện đôi gian phu dâm phụ trên giường mình, định bắt gian tại giường thì…trượt chân, té ngã, xuyên không :D ( đây là lý do tại sao phụ mẫu thường dặn nhi tử của họ: con phải đi đứng cẩn thận một chút. Ngộ nhỡ té một cái mà không tàn tật thì cũng xuyên không đi mất =]] =]] =]] ).Vừa xuyên không thành Liễu Tố Yên – con gái của một thương nhân, không tài ba xuất chúng, không khuynh quốc khuynh thành, chỉ thuộc dạng thanh tú – liền bị gả bán cho một lãnh khốc vương gia.Hắn “ngược” nàng sau đó đương nhiên là yêu nàng bởi vì ánh mắt…gian tà của nàng =]]. Không may là hắn có tên em sinh đôi biến thái, thích giành “đồ chơi” với anh trai, kết quả tranh giành là tên em biến thái đó khiến nàng nhảy vực.Cuộc sống mới của nàng bắt đầu. Nhưng cuộc sống trước kia nàng đã kết thúc nó chưa?!Người mới xuất hiện, mà không chỉ một nhưng người cũ liệu nàng đã dứt tình chưa?!Nàng sẽ chọn cuộc sống tự do muốn ăn muốn ngủ tùy ý, hay là tận hưởng vinh hoa phú quý?!…
"Hoàng tử và công chúa...Cô chỉ có thể làm nàng tiên cá."Mối tình một kiếp một đời mà không chỉ một kiếp một đời. Giữa dòng đời hoa lệ, giữa cung cấm khắc nghiệt, Cô yêu Anh. Giữa nắng xuân rực rỡ, giữa tuyết trắng ngập trời, Anh yêu cô.Tình còn, cảnh còn, người đã không thấy.Mây bay, hoa nở, chấm dứt mối lương duyên.Đợi tôi, một kiếp nữa, để tôi đi tìm em, Yêu em.…
Tác giả: Điệp Chí LinhThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, giải trí (showbiz), tổng tài, hoànVote: 4.95/5 (98 votes)CP: Tên: Nam chính công - Hạ ThưMười năm trước, cậu thiếu niên Hạ Thư vừa tròn 19 tuổi, chân ướt chân ráo bước vào giới giải trí, gặp Trình Chinh - chàng trai 24 tuổi, ngôi sao đang nổi lúc bấy giờ. Tình yêu trong giới giải trí đã khó bền, tình yêu nam - nam lại càng khó tránh nổi kết cục bi thương.Mười năm sau, Hạ Thư là ảnh đế người người biết đến, còn Trình Chinh đã rút khỏi giới giải trí, trở thành một tổng giám đốc cao ngạo, khó gần. Liệu khi thân phận đã khác, chuyện tình của họ có thể ngược dòng, quay trở lại điểm xuất phát? Oán giận, luyến tiếc, khinh thường, day dứt, tất cả những cung bậc cảm xúc này sẽ biến thành gì sau mười năm không gặp?…
Cp chính: Nagi Seishiro x Reo MikageCp phụ: Bachira Meguru x Isagi Yoichi5 năm trước, Nagi vẫn là một chàng trai 17 tuổi tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy đam mê và khát vọng. Cùng với cậu ấm Reo, từ nhỏ đã có khiếu chơi đá bóng, nhưng chỉ thấy thích chơi bóng khi thấy Nagi có khát khao được trở thành chân sút số 1 thế giới."Vậy tụi mình cùng nhau tiến đến vạch đích đó nhé." "Được." Và sau cùng là lời hứa trót lưỡi đầu môi còn dang dở tuổi 17...."Isagi, tớ cần cậu. Tụi mình cùng nhau hợp tác đi."Nagi nói với vẻ bình thản, trên gương mặt cậu, ngoài vẻ bất cần đó thì chẳng một ai có thể nhìn thấy được gì qua lớp vỏ cứng nhắc và lạnh lùng ấy nữa... Quả bóng mà Nagi ôm giờ đây đã bị buông sõng soài dưới sân, từ từ lăn về phía Isagi, đâu ai để ý rằng đang có một chàng trai đứng bên cạnh với khuôn mặt ngờ nghệch và thống khổ, xen lẫn chút tuyệt vọng nơi sâu thẳm đáy mắt. "Nagi, cậu nói gì? Còn tớ? Tớ thì sao?""Tớ xin lỗi. Tớ thực sự cần Isagi bây giờ." Lời nói của Nagi chẳng khác nào một mảnh thủy tinh cứa vào tim Reo, ước mơ đá bóng cũng là vì cậu mà thành, nỗ lực hôm nay cũng từ cậu mà có. Vậy mà chỉ vì giờ một câu "Tớ cần Isagi." là chấm dứt ư? Không, cậu không muốn thế chút nào. Cậu muốn được ở cạnh Nagi, được vui buồn của Nagi, được hoàn thành giấc mơ cháy bỏng con tim của cậu ấy... Nhưng giờ thì sao? Nagi cần Isagi. Là Isagi, không phải cậu. Có lẽ, trong mắt Nagi, Reo Mikage chỉ là một cậu ấm, còn ước mơ cùng nhau đá bóng kia chỉ là chút chuyện quá đỗi vu vơ.Năm 17 tuổi, có chàng thiếu niên mang theo mình…