Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
(Truyện được viết dựa trên và lấy cảm hứng từ một số chi tiết trong lịch sử về vua Lê Thánh Tông và Nguyên Phi.) Lịch sử viết lại, hắn là một vị minh quân tài giỏi, là từ nhỏ đã tài cao, hậu cung của hẳn người thì là mẫu nghi thiên hạ quyền khuynh thế lộng, người thì hiền lành thục đức nhưng gặp lắm gian nan mà lại một tay phò trợ tân đế lên ngôi,... lời khen chê bình phẩm mãi đến đời con cháu chưa dứt. Còn nàng, vốn dĩ mờ nhạt hơn tất cả, được nhắc đến nhiều lắm cũng chỉ qua vài dòng sử sách. Người đời chỉ biết nàng an phận làm một phi tần bình thường, rồi bị phế làm thứ dân vì bị liên lụy bởi cha ruột từng là quyền thần. Nhìn thế nào nàng cũng không phải kiểu nhân vật có nhiều điểm để đời sau bàn tới. Lịch sử không chép lại nước mắt, không chép lại hạnh phúc thì đâu ai biết cuộc đời nàng đằng sau vài dòng sử sách ấy là những năm tháng đẹp đẽ ? là bao mưu mô quỷ kế ? là bao thăng trầm,? là bao yêu hận? Ngày đó, trước ngày ban chiếu chỉ, Nguyên Long từng nói niệm tình bằng hữu từ nhỏ mà ưu ái cho phép nàng, nếu không muốn vào cung hắn sẽ chỉ người khác làm phi để nàng không phải sống cuộc sống bó buộc, cô quạnh trong cung cấm. Hắn lại thật lòng thật dạ hứa sẽ tìm cho nàng đấng phu quân tốt, bảo đảm cho nàng sống cuộc sống như ý, an an ổn ổn đến già. Nàng từ chối. Nhiều năm sau đó,nhiều người,nhiều lần đều hỏi nàng cùng một câu'' ngươi có từng hối hận?'' Nàng mỉm cười không biết ngọt ngào hay chua xót :" Yêu một người, có thể hối hận ?"
Đế vương sủng (GL)Tác giả: ( Nam Cung Phàm Thủy )Couple: Tiêu Hàm x Minh Lâm.Tình trạng Raw: 57 chương + 9 phiên ngoạiTran: QT tỷ, Google caEditor: Hoàng Kỳ (Tiểu Kỳ)Tiến độ Edit: lết lê mười dặm chưa đến nơi Thể loại: Cổ đại, cung đình, chiến tranh, đế vương công X tướng quân thụ, có chút ngược, HENgoài ra còn đăng tại: http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=3283&p=15510#post15510và: https://hoanggiaanh091394.wordpress.com/de-vuong-sung-gl/…
Harry chết đi sau trận chiến với Chúa tể Hắc Ám, xong được Merlin làm trọng sinh vào một thân thể mới. Ba mẹ cậu không chết,nhưng cậu chẳng phải là con của họ.Sống lại một kiếp,cậu muốn được tự do,không muốn mang cái danh Chúa Cứu Thế hay Cứu Thế Chủ,chỉ muốn làm một phù thủy bình thường. Chỉ có điều...có cái gì đó sai sai thì phải,cmn sao lại có nhiều tên không biết điều cứ quấn lấy cậu vậy,bộ rảnh lắm hả???? Ta XX[Không sao chép, không tự ý lấy đi khi chưa có sự cho phép của tôi! Đây là chuyện của tôi, nên mong ai có ý định lấy truyện của tôi làm của mình thì tốt nhất nên bỏ suy nghĩ đó đi. Tôi nói thật lòng đó!!!!]…
Tác giả: Diệp Ức LạcTình trạng bản gốc: Hoàn (682 chương + 43 phiên ngoại)Tình trạng bản edit: OngoingThể loại: Xuyên qua, đam mỹ, cổ đại, hiện đại, tình cảm, tiên hiệp, dị thế, tu chân, xuyên việt, trọng sinh, song khiết, chủ công, hào môn thế gia, sảng văn, thế giới song song, HE, thanh thủy vănEdit: Méoo~Beta: Đường (đến chương 57) + Méoo~ (tiếp)____________________Văn án:"Ta muốn cưới hắn!""Diệp thiếu, người ta là phú nhị đại, hồng tam đại, quý công tử nổi danh của kinh đô, hắn sẽ không gả cho ngươi.""Vì sao lại không? Ta anh tuấn tiêu sái, thông tuệ hơn người, nhìn xa trông rộng!""Diệp thiếu, Bạch tam thiếu không phải là người ngươi có thể mơ tưởng."____________________Méoo~: Bản edit được đăng với mục đích phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả, chỉ được đăng trên wordpress và wattpad của Dream House.Nguồn cv: khotangdammyfanfic.blog.comP/S: Bạn editor không giỏi văn, không giỏi xã hội, một chữ tiếng Trung cũng không hiểu, nếu có chỗ não sạn quá mọi người có thể nhắc nhở nhẹ nhàng cho bạn editor, bạn editor xin được cảm ơn rất nhiều (❤ฺ→艸←)~Méoo❤ฺ~…
★ Tên gốc: QUÝ PHI BẰNG PHUN TÀO THỰC LỰC THƯỢNG VỊ. ★Tác giả: Hoa Nhật Phi. ★Tổng số chương: 181.★Trạng thái bản gốc: đã hoàn.★Conver: Lovely Day★Edit: Tái Thế Tương Phùng •Nghe đồn đương kim Bệ hạ giết cha giết huynh, là bạo quân giết người không chớp mắt, người người e ngại. Rốt cục, ngay cả trời cũng dung không được hắn!Một đêm dông tố, Hoàng đế giục ngựa ra khỏi thành, bất hạnh bị sét đánh trúng, chưa hết đâu. Sau khi tỉnh lại, đột nhiên thêm một kỹ năng 'Có thể nghe thấy tiếng lòng Quý phi'. Quý phi tự xưng đối với mình tình căn thâm chủng, trong bụng câu đầu tiên khi nhìn thấy hắn lại chính là: Cẩu hoàng đế!Vì lẽ đó, tình yêu của Quý phi sẽ biến mất đúng không?•Nội dung nhãn hiệu: Tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, xuyên qua thời không.•Một câu giới thiệu vắn tắt: Vì lẽ đó tình yêu của Quý phi sẽ biến mất, đúng không?•Tên chương do editor đặt.★Văn án của editor:✿Vài ngày sau khi bị sét đánh...Bạo quân: "Vì sao trẫm nghe được lời ngươi nói mà những người khác lại không nghe được? Đích thị là yêu quái!"*xách kiếm lên chém lấy chém để*✿Hơn nửa năm sau khi bị sét đánh...Bạo quân: "Nàng trốn đi đâu ta cũng tìm ra hết, cứ tùy tiện chọn một chỗ là được."Sủng phi: [ ta đi nhà xí, đi theo không? ]Bạo quân cười mỉm:"Nàng đi nhà xí ta cũng theo."Sủng phi xanh mặt:[ đậu má mình chỉ nghĩ thôi chứ có nói ra miệng đâu? Sao con chó này biết được. Đích thị là yêu quái. ]*xách cái quần chạy tám hướng*…
Tên truyện: Hạ Lưu (Vượt quá giới hạn - Cao H)Tác giả: Hạ Đa Bố Lí NgangNguồn: xinyushuwuEditor: SeranĐộ dài: 107 chương---------------------------------------------------------------------Văn án: Hắn là giáo sư thượng lưu, lại cùng với cô làm chuyện hạ lưu nhất (Anh rể và em vợ yêu đương vụng trộm, bố chồng con dâu cấm kỵ, ngoại tình, cao H)Cảnh báo: thô tục…
Thể loại: Hiện đại, hắc bang, thế giới ABO, chủ thụ, cường cường, sinh tử,1×1, HECặp đôi: Cảnh Hạo x Thiệu Trạch=========Văn ánNăm đó, Thiệu Trạch bộc lộ hết tài năng trong rất nhiều nhân tài, hoàn thành khảo hạch của cấp trên một cách hoàn hảo, rồi trở lại tổ chức với phong thái tao nhã mà không bị thương chút nào, nhận được sự sùng bái kính trọng của vô số người.Rốt cuộc cậu ta làm sao mà hoàn thành được nhiệm vụ của mình đã trở thành đề tài nóng sốt để mọi người thảo luận, nhưng cuối cùng đó vẫn là một bí ẩn.Nhưng hai năm sau, khi công việc chính được chuyển dời qua khu chín, Thiệu Trạch lại cảm thấy báo ứng tới rồi.Cảnh Hạo mỉm cười, chữ từ kẽ răng thoát ra "Lâu rồi không gặp, hai năm qua không có lúc nào là tôi không nhớ đến em hết."Thiệu Trạch chậm rãi uống một ngụm trà "Xin lỗi, gió lớn quá, tôi nghe không rõ."…