khanh
langman…
langman…
Nếu có thể tạo ra một thế giới, nó sẽ mang tên em…
Đời người như một ván cờ !…
Đây là phần tiếp của bộ Creepypatsta yaoi , yuri nhé .Thích thì đọc . Hong thik thì lượn :|ĐỪng đọc nhé vì nó nhạt lắm :|…
Tôi cảm nhận mưa tuyệt vời nhất khi tôi đi dưới chiếc dù của mình.…
Những lời thật lòng em muốn gửi đến chị - Người từng thương.…
❌❌ KHÔNG ĐƯỢC REUP ❌❌Lưu ý: Truyện được viết trên hai trang web [Blogradio.vn và Wattpad ]Truyện do mình sáng tác nên mỗituần mình sẽ đăng dần một chương.+Blogradio.vn: mình sẽ đăng trên diễnđàn vào thứ 2 hằng tuần. +Wattpad: mình sẽ đăng vào thứ 5 hằng tuần.Thể loại: Quân nhân, thê nô, sủng.Độ dài chương: dưới 100 chương ( tầm như vậy, vì do tớ sáng tác nên chỉ ước chừng được như vậy) Tớ sáng tác dựa trên bối cảnh ở một thành phố Y, hành tinh X.-----------------------------------------Giới thiệu sơ lược: Lục Thuần Y - 14 tuổi - họ tình cờ gặp nhau.Lục Thuần Y - 15 tuổi - họ gặp lại nhauLục Thuần Y - 18 tuổi - họ cùng nhau pháán bắt trộm Lục Thuần Y - 19 tuổi - họ xa cách nhauLục Thuần Y - 22 tuổi - họ lại gặp nhau cùng bắt đầu một mối tình.Rồi câu chuyện sẽ ra sao? Liệu Lục Thuần Y và thượng tá Dược Trì Mặc có nên tơ nên chỉ? -------------------------------------Truyện độc quyền của tác giả diễn đàn:Mãn Nhi -------------------------------------…
Vui lên đi, sau cơn mưa trời sẽ sáng…
langman…
Tình yêu đôi khi thật giản đơn chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng khiến ta vui sướng nhưng khi mất đi tình yêu ấy thì sao..…
Đây chỉ là nhật kí thường ngày của tôi mà thôi...…
---Văn ánTôi đã từng nghĩ đời mình sẽ chỉ là một vệt đen không lối ra, bị chôn vùi trong những tiếng la mắng, những trận đòn roi, và sự im lặng đáng sợ của những bữa cơm không có mẹ.Con ngõ nhỏ nơi tôi sống chật hẹp đến mức tưởng như không thể cất giữ nổi một giấc mơ. Ấy vậy mà... nó lại đủ rộng để chứa cả một đoạn thanh xuân của tôi - đoạn thanh xuân mang tên anh.Tôi gặp anh vào một mùa hè năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi. Tôi ngồi đó, bên góc tường quen thuộc, đôi tay trầy xước, ánh mắt đã không còn long lanh như trước. Anh bước đến, như tia nắng xuyên qua rặng cây, nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tôi tự hỏi liệu mình có thể thực sự được sống tiếp hay không.Anh cúi xuống, khẽ đặt vào tay tôi một viên kẹo nhỏ màu hồng và chiếc khăn tay gấp gọn, thoảng hương xà phòng dịu nhẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã mỉm cười:"Anh tên là Minh An, vừa chuyển đến con ngõ này tháng trước."Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến trái tim tôi khẽ run. Từ hôm đó, anh hay ghé qua, hay hỏi tôi vài điều vụn vặt, hay im lặng ngồi cạnh tôi, như thể sự hiện diện của anh đã đủ để làm dịu cả một khoảng tối trong tôi.Tôi không biết mình yêu anh từ khi nào. Có lẽ là từ lúc anh lau vết máu trên tay tôi bằng chiếc khăn tay đã cũ. Có lẽ là từ lúc anh lặng lẽ sửa lại cái bậc tam cấp trước nhà mà tôi vẫn hay vấp ngã.Tôi chỉ biết mình đã yêu anh bằng tất cả những gì còn sót lại sau bao lần đổ vỡ.Rồi chiến tranh gọi tên anh.Anh đi, để lại tôi cùng một lời dặn không rõ là hứa hẹn…
Sope đây... Sope đây...Vào đây chèo thuyền đi :3…
Couple: MAINNgu Thư Hân x Triệu Tiểu Đường Hứa Giai Kỳ x Khổng Tuyết NhiDụ Ngôn x Đới ManhEXTRA/HINT/SUPPORTLưu Vũ Hân x Tạ Khả Dần - extraLâm Phàm x Lục Kha Nhiên - extraKim Tử Hàm x Vương Thừa Tuyển - hintThái Trác Nghi x Tằng Khả Ny - hintThất Tuệ x Đoàn Tiểu Vi - support…