Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bức thư tôi gửi chàng, là những bức thư còn đọng lại trên ngăn sách của tôi, tôi đã muốn gửi chàng, nhưng tôi lại nhờ gió chuyển lời hộ, nên tôi vẫn còn lưu giữ những bức thư trong tay, bao kỉ niệm tàn úa hay vui, hay buồn tôi đều ghi lại, từng khoảng khắc yêu thương đến cả lúc giận hờn Độ dài ngắn của truyện tùy thuộc theo tâm trạng của tôi khi xưa...Là bức thư từ những cô thiếu nữ mong manh, đứng đợi dưới mưa, và đợi một chuyến tàu tình yêu đến, và là lời tâm tình đến người mà cô ấy yêu ngày nào.…
Thẩm Kỳ, nhà văn nổi tiếng, CEO của Tập đoàn Inkwake Entertainment, sau 5 năm du học - hoặc "biến mất" khỏi giới sáng tác - bất ngờ trở lại.An Nhiên hiện là biên tập viên trưởng của tạp chí Văn Ảnh, một cô gái từng là bạn thân - thậm chí là người anh từng yêu, nhưng chưa bao giờ thừa nhận.Ngày gặp lại, ánh mắt Thẩm Kỳ khiến cô bối rối - không còn là ánh nhìn của người bạn, mà là ánh nhìn của một người đàn ông muốn chiếm hữu....…
"Bạn có biết lời xin lỗi nào đáng sợ nhất không?"Đó chính là lời xin lỗi muộn màng.Bởi vì một lời xin lỗi chỉ thật sự có ý nghĩa khi có người lắng nghe và chấp nhận nó.Nhưng sẽ ra sao nếu... người ấy không còn ở đó nữa?Khi đó, lời xin lỗi dù chân thành đến đâu... cũng chỉ còn là những lời nói không người đáp lại.Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là sai lầm, mà là khi ta nhận ra lỗi sai của mình... vào một thời điểm đã quá muộn.…
THỂ LOẠI: Cổ trang, 1x1, xuyên không, hài, HENHÂN VẬT: Biến thái lu manh giả danh thâm tình Cung chủ công ( Kim Tại Hưởng ) x Mỹ mạo ngoan hiền nhưng suy nghĩ thoát tuyến Thiếu chủ thụ ( Tuấn Chung Quốc ) TRANSLATOR: Mỹ NgânĐây là phần 1 trong hệ liệt ************…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Đây là một cuốn sách đã được xuất bản song ngữ tại Việt Nam. Mình đang học tiếng Trung, mình khá thích cuốn sách muốn rèn luyện khả năng dịch nên tự dịch lại cuốn sách này. Mong nhận được ý kiến của các bạn nếu có chỗ nào mình dịch chưa tốt nha.…
"10 ngàn ngày - khoảng thời gian duy nhất Lý Tiểu Linh có để thay đổi cuộc đời. Sinh ra trong nghèo khó, bị mẹ ruột khinh rẻ, cô buộc phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt. Liệu cô có thể vượt qua tất cả để chứng minh rằng mình xứng đáng có một tương lai khác?"…
Này nhá, cho dù xa nhau cũng hãy nhớ cười thật tươi! :") Khi mày bất lực, hãy cứ quay trở về nơi đây... ngôi trường này🏫 cùng với bọn tao vẫn luôn chờ mày. Xa nhau chỉ đơn giản là một điều dĩ nhiên phải xảy ra nên đừng khóc nữa😌 đơn giản vì... tụi tao luôn bên mày❤…
Quyển nhật ký này tôi dùng nó để nói về cuộc sống mỗi ngày, nhưng chả hiểu sao tôi chỉ có thể nói về cậu thôi, chắc mỗi ngày của tôi đều dành hết tâm tư cho cậu rồi~…