Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,884 Truyện
|FULL| Hoa Lửa - Đản Đản 1113

|FULL| Hoa Lửa - Đản Đản 1113

96 0 42

Tên gốc: Hoa Lửa - Impossible LoveThể loại: Hiện đại, HESố Chương: 5 phần (128 Chương)Múa Lửa: Cún's momProof-reader: PeaNguồn: Ruby and PeaMột tai nạn bất ngờ đã làm thay đổi hai con người. Lửa đốt rụi hoa, hoa dập tắt lửa.Số phận cô đột nhiên thay đổi, còn gã rơi vào vòng lao lý suốt mười năm ròng.Nhiều năm sau, Hình Tuế Kiến lại đi vào thế giới của cô một lần nữa."Kiều Duy Đóa, không phải em muốn tôi bồi thường cuộc đời này sao? Được, tôi sẽ nhận mọi trách nhiệm tới cùng!"Gã bắt đầu vô cớ trêu chọc hay đang bắt đầu một công cuộc trả thù? Cô cũng luôn ôm lòng thù hận...Được, vậy cứ tương kế tựu kế đi!Trong thế giới của tình yêu, cần phải có một bên cố chấp, một bên nhu thuận, mới có thể duy trì được trạng thái cân bằng. Nếu cả hai cùng mang tính cách kiêu ngạo, thì làm sao có thể yêu nhau?"Lục Tư Nguyên, vì sao anh không chìa tay nắm giữ em? Vì sao anh... vì sao anh không yêu em?"Không phải là không yêu mà là không thể. Tuy nhiên, tình yêu chân chính có thể theo một quy tắc nào ư? Rõ ràng anh là rể cây duy nhất trên miệng vực sâu có thể níu giữ lấy cô...Cuộc tình ngang trái như một ngọn lửa thiêu đốt tất cả chua cay của con người.Tên truyện được 'dựa' theo tên tiếng Anh Impossible Love, sến súa một chút nhưng khá hợp với nội dung truyện. (*_*)…

Tiểu Nha Đầu Mềm Mại Của Phó Ảnh Đế Không Còn Nữa

Tiểu Nha Đầu Mềm Mại Của Phó Ảnh Đế Không Còn Nữa

21 11 11

Văn ánNăm đó, cô 17 tuổi.Cô nhìn trộm bảng nguyện vọng của anh, bọn họ lên cùng một đại học.*****************************Thiếu niên cầm nhẫn hỏi cô: "Mẹ tôi nói bà ấy thích cô. Mốn để chúng ta đính hôn, cô nghĩ sao?""Được. "Thiếu nữ mỉm cười gật đầu, nhận lấy nhẫn đeo lên tay.*****************************Gặp lại: "Hôn ước đã bị hủy bỏ, trả lại cho tôi nhẫn đi."Anh chuyển trường, rời đi, không còn ở thành phố này.Cô ấy sụp đổ rồi.Cô khóc, ầm ĩ, bị bệnh.*****************************23 tuổi, cô gia nhập giới giải trí.Bởi vì anh ta đang ở đó."Phó Tây Từ, hôm nay tôi tới chỉ là vì đem nhẫn trả lại cho anh."Bốn năm trước, cô có thể xem chiếc nhẫn đó nặng hơn mạng sống của mình.Bốn năm sau, cô cũng có thể không quan tâm.*****************************Phó Tây Từ cúi đầu, trầm mặc, gắp một cái sủi cảo tôm thông, cắn một miếng, sau đó buông đũa xuống.Vẫn không ăn được.Vẫn là hương vị trước kia, cũng không biết cô ấy ăn nhiều năm như vậy, vì sao vẫn ăn không chán.Tiểu nha đầu kia, mỗi một lần đến Phỉ Thúy Các đều muốn các loại thịt, không thích ăn rau xanh, kén ăn lợi hại.Nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi nghĩ đến vấn đề vừa rồi Bạch Kỳ hỏi hắn."Sao anh không muốn nói với cô ấy?"Làm sao có thể nói với cô ấy?Hắn ngay cả tư cách quan tâm cô cũng không có.Ai bảo hắn không xứng với cô ấy?--------------------------------------------------------------------------------------Nếu có sai sót gì mong mọi người nhẹ nhàng góp ý với mình nhé. --------------yêu tất cả các bạn------------…

[QT] Đồng nhân Ultraman Taro

[QT] Đồng nhân Ultraman Taro

587 61 63

♪ヽ('▽`)/…

Nơi Thanh Âm Dừng Lại

Nơi Thanh Âm Dừng Lại

41 5 7

Tên: Nơi Thanh Âm Dừng Lại (*)(*) Tên truyện được lấy từ tên ghép của hai nhân vật chính: Đình (dừng lại) - Thanh (âm thanh)Tác giả: Khoai Mọc MầmThể loại: Ngôn tình, chữa lành, sủng, 1v1Độ dài: Chưa xác địnhVì chị cả đột ngột bỏ trốn, cô thứ Trần Thanh ngây ngây ngô ngô được đưa lên thay chị kết hôn với cậu cả họ Dương - Dương Nhật Đình. Với cuộc hôn nhân này, Trần Thanh chẳng lấy gì làm bất mãn, vì dù có thế nào thì chăng nữa thì trong thế giới của cô cũng chỉ có vẽ vời. Trần Thanh nghĩ đơn giản là chỉ cần chờ chị cả về, cô sẽ nhường lại vị trí mợ chủ cho chị rồi tiếp tục sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Đương nhiên, hiện thực thì không phải vậy. Trong phòng tranh chật hẹp, người đàn ông yêu chiều ôm lấy thân thể mềm mại trên ghế bành, cúi người đặt những nụ hôn lả lướt lên khắp cổ cô. Trần Thanh rùng mình, muốn đẩy anh ra nhưng cánh tay như chẳng có chút sức lực nào. Cô nghẹn ngào trước những cái vuốt ve dịu dàng của Dương Nhật Đình, thế rồi bất chợt ấm ức: "Ai nói cậu là quân tử thì đúng là chẳng có mắt nhìn người!" Dương Nhật Đình bật cười, thích thú ngắm nhìn đôi mắt long lanh ánh nước vô cùng: "Nếu không phải do em cứ nghĩ anh sẽ rời bỏ em để đi theo chị cả của em, anh cần gì phải miệt mài thế này?"-(*) Câu chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, một số chi tiết trong truyện chỉ mang một phần sự thật nhất định, tất cả những chi tiết còn lại đều không phải là thật.…