youx7
based on a true story but not all, tất cả những gì ở đây đều là trải nghiệm và kiến thức của mình trong đời sống, nếu có sai sót thì mng thông cảm ạ! Thanks<3333…
Trường Hành x Đông Phương Thanh ThươngThương Lan Quyết Đồng Nhân©️: Lofter…
Chỉ vì quyền lực mà đánh mất tình yêu sao?…
Fic gồm có ba au viết : •Hangzan •Hiamchangg •TulynhngCó 3 couple : •Taekook •Namjin •YoonminFic lấy bối cảnh hiện đại, nếu không thích thì có thể không đọc xin đừng nói những lời cay đắng đối với author.❌ KHÔNG CHUYỂN VER ❌…
Ánh nắng dần tắt trên những kẽ lá, làn gió chiều luồn qua mái tóc khẽ làm rối tung những lọn tóc con. Tiếng còi xe inh ỏi lẫn trong tiếng xe đạp lách cách vang lên trên phố - âm thanh quen thuộc của một ngày tan trường mệt nhoài. Sau năm tiết học, cảm giác như tôi có thể gục xuống bất cứ lúc nào, nhưng vẫn phải cố gắng gồng mình đạp xe về nhà.Vừa bước vào đến nơi, tôi liền đổ người xuống chiếc ghế dài. Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, tôi đã vội mở cặp để cất sách vở. Bỗng, tiếng thông báo điện thoại "ting ting" vang lên liên hồi. Tôi cầm máy lên, vừa loay hoay cất cặp vừa đọc tin nhắn. Là Thanh Diệp:"Ê Khiết, trong cặp tao bỗng dưng có lá thư gì lạ lắm nè."Động tác của tôi khựng lại ngay lập tức. Cơn mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự tò mò lên đến đỉnh điểm. Tôi nhanh chóng gõ phím:"Gì? Thiệt hả? Đâu, mở ra coi, chụp tao xem coi"Thanh Diệp gửi tới một bức ảnh. Đọc xong những dòng chữ ấy, tôi lặng người đứng đó, lòng đầy hoài nghi: "Kì lạ thật? Thích? Thích bạn thân mình á? Á đù..."----------Lúc ấy, tôi đâu hề hay biết, lá thư ấy có thể là một ký ức ngọt ngào tựa viên kẹo, nhưng cũng có thể... là một viên kẹo chứa đầy độc dược.----------✨Ngày viết: ngày 4/7/2026…
Gió hạ ngang qua, mang theo hương vị ký ức. Tôi nhớ về những ngày mưa năm ấy, gói gọn trong tâm trí như một bản nhạc. Cơn mưa năm đó, chia ly, tan vỡ, là những gì có thể miêu tả, tôi đã nghĩ rằng đó là đoạn kết cho đôi mình. Cảm ơn vì đã yêu em. Em xin lỗi vì khi đó đã không lắng nghe cảm xúc của anh. Như giai điệu cuối cùng lặng im, cơn mưa xối xả đã ngừng rơi, câu chuyện của chúng ta cũng đã chính thức dừng lại.cre ảnh: pinteresttác giả: psh012…
truyện không quá nổi bật và có 1 số từ lập lại, truyện không máy ngọt cũng không mấy ngược say quanh cậu cờ đỏ đội trưởng và cậu đội trưởng câu lạc bộ bóng rổ là aesop và Joseph…
☘Truyện mới á, đọc rồi vote nha☘❌KHÔNG PHẢI ĐAM MỸ❌💧31/12/2018💧…
_NHỮNG NGƯỜI QUEN THÀNH LẠ,VẪN LÀ MÙA HẠ NHƯNG KHÔNG CÒN "CHÚNG TA"_Thể loại: Ngôn tình, học đườngKết: Sad ending ảnh được lấy trên pinterest Tên cũ: Phải lòng Tên mới: Mùa hạ năm ấy…
Vườn trường thẳng tiến~~~~…
Park SungHoon - TopNishimura Riki - Bot Không dựa vào tính cách của hoonki ....…
Come and see what will happen!…
Có một góc thân quenLớp học, nhà xe và khoảng trời nhỏ béCậu, tớ và thanh xuân lướt qua thật nhẹCơn mưa năm ấy, chúng ta năm nàyGió thoảng, mây bay...[Yusakumi Kudo]…
Tôi là một cô bé tóc xoăn với lốm đốm tàn nhang trên mặt. Với một ngoại hình như thế, đáng lẽ nơi dành cho tôi phải chăng là một bộ phim học đường nơi nước Mỹ xa xôi? Không, tôi cư trú tại Việt Nam. Một nơi sống với biết bao con người nửa văn minh nửa trì trệ. Sự phát triển nửa vời của họ, vô hình trung, tô lên nhiều sắc màu cho cuộc đời của nàng xoăn tôi đây. Gam màu tối? Gam màu sáng? Tôi không biết nữa.Có điều, đến một lúc nào đó, tôi nhận ra sự hiện diện diện của mình hóa ra chẳng vô nghĩa đến thế!Bước đến đám đông, mái tóc khẽ khàng đung đưa, vầng má ửng hồng, khóe miệng cười duyên. Rồi tiếp ấy nhẹ nhàng cất tiếng nói:- Hii, là tớ đây, nàng xoăn!Cùng lúc ấy, tôi nào có hay có chàng trai bảnh bao cá biệt có tiếng đang mỉm cười. Hay thằng bạn thân thuở nhỏ vội tới khoác vai đang làm thế? Hơn thế nữa, là trước mặt tôi cơ man người là người, cơ mà, tôi không sợ. Tôi đã bắt đầu câu chuyện của cuộc đời mình. ************************************Cập nhật chương: 2 chương/ 1 tuần…
" Này, anh có thể giúp cho bạn tôi được không!? Nếu có thể hãy giúp cho cậu ấy đừng sa ngã vào bóng tối nữa, và hãy cho cậu ấy thấy một ngày mai tươi sáng tốt hơn nhé " ............" Hận thù có thể in đẫm trong tâm trí Khiến con người ta một mực........ Mà làm theo sự điều khiển của hận thù Nhưng thế còn tình yêu thì sao!? Liệu nó có thể hóa giải hận thù không? " .............…
12 con người12 tính cách khác nhauAnh và em, đều từ những người xa lạ...Nhưng giọng nói, bàn tay, hơi ấm của anh, thật quen thuộc, đã sưởi ấm trái tim em, từng chút thôiDạy em thế nào là yêuLà khi trái tim ta hoà chung một nhịpBên nhau... anh nhéKhông gì là không thể Bởi vì, em yêu anh…
Canada vốn là một người biết ăn nói, cậu sống khép kín và chưa bao giờ gây hứng nay đột nhiên tỉnh giấc sau một cái chớp mắt trong rừng.mở mắt , bản thân đã đang ở trong một tình huống éo le với nhiều xiềng xích khóa chặt bản thân...cậu gương đôi mắt mò mẫn xung quanh👀 tìm ánh sáng và cố tiếp thu sự việc và biết chắc rằng kèo này cậu toang cuộc đời của cậu rồi sẽ trôi về đâu? Đố ai biết đc👁️👄👁️✨Bộ này Canada độc thân đến già✨( dự định)✨Chuyện đầu tay✨✨Tất cả nhân vật đều có bồ trừ Canada✨( dự định)✨Sự xuất hiện của vài vị thần✨…
Đầu hạ năm ấy, thành phố nhỏ ngập trong mùi hoa sữa và tiếng ve râm ran ngoài ô cửa lớp.Ở tuổi mười bảy, chúng ta từng nghĩ một cái chạm tay cũng đủ khiến tim rung lên cả ngày.Lễ hội đầu hạ năm đó, giữa ánh đèn lồng và pháo hoa rực sáng, cô đã gặp cậu - một người bước vào cuộc đời cô dịu dàng như gió, nhưng lại để lại dư vị khó quên nhất.Thanh xuân không chỉ có những lời tỏ tình, mà còn có những hiểu lầm, những khoảng lặng và những lần lỡ mất nhau giữa dòng người đông đúc.Nếu thời gian có thể quay lại mùa hè năm ấy, liệu họ có đủ dũng khí để nói ra điều chưa từng kịp nói…
Tôi không từng tin rằng, mình sẽ có một chuyện tình đẹp. Nhưng tôi với Dương, thực sự là vậy, cứ như một câu chuyện trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà bất cứ cô gái nào như tôi cũng mơ mộng ngày đêm. Hóa ra... vì là anh. Nếu như tôi không gặp anh trong cuộc đời, nếu không được xếp ngồi với nhau thì mãi mãi tôi cũng chẳng dám mơ rằng tôi sẽ có một chuyện tình đẹp như vậy. Chính vì thế, mà tôi trân trọng anh hơn bất cứ điều gì."Cốc" - Tôi vừa xoa đầu vừa bĩu môi, ai lại đánh vào đầu tôi chứ? Khuôn mạnh nhăn nhó của tôi quay lại, lòng tôi đã đoán ra được người đó là ai rồi."Tùng Dương!" - Tôi nổi khùng lên - "Sao anh đánh em!"Tùng Dương cười toe toét, nheo mắt nhìn tôi:"Tại em lười học, anh phải 'dằn mặt' thôi."Tôi cau mày, giận dỗi đáp lại:"Em lười học bao giờ?! Mà em lười là chuyện của em, không cần anh phải đánh em như vậy!"Tùng Dương cúi xuống sát mặt tôi, anh còn cười nửa miệng rất tinh nghịch:"Dù sao thì em cũng là 'vại tương lơ' của anh, anh không quản thì còn ai quản? Không lẽ cứ để em hư mãi."-Tác giả: Bánh Mì Phô Mai (a.k.a Hannah_Huongcute)Chúc các cậu đọc vui vẻ.…