masonb - ditto
"bách nói đi""nói gì?""nói là bách cũng thích em đi"…
"bách nói đi""nói gì?""nói là bách cũng thích em đi"…
"Taeyoon đã ích kỷ mong rằng hai người vĩnh viễn là hai người bạn thơ ấu không rời khỏi nhau, không phải ràng buộc nhau điều gì nhưng trong lòng rất rõ ràng sợi dây liên kết với đối phương, thế nhưng anh lại quên mất sợi dây chỉ liên kết nếu như hai đầu vẫn còn người kéo dây. Khi Junghyeon kéo sợi dây ấy quá mạnh, anh sợ rằng cậu muốn trói lấy mình nên vội vàng buông dây. Thật ra, Junghyeon thấy anh cầm dây quá lỏng, chỉ muốn kéo anh lại gần hơn mà thôi."✦ Tên truyện: Ditto✦ Couple: Willer x Burdol✦ Tác giả: ivressardor © 2023✦ Thể loại: shortfic, thanh xuân vườn trường, song phương thầm mến, niên hạ, HE✦ Số chữ: Tầm 16,500 chữ…
lấy cảm hứng từ bài Ditto (Newjeans). Điều này chứng tỏ t là một con thổn lò 💜💜💜 NEWJEANS NEVER DIE…
oneshot về bạn Phạm có hôn ước với anh trai của bạn Kim chứ không phải bạn Kim :))…
lời thương lạc giữa quãng đường từ texas đến new south wales. ; tác phẩm tham gia vòng một của newjeans fanfic festival 2024, re-up lại trên tài khoản author.…
TÁC GIẢ: Zezeho…
- Câu chuyện xoay quanh Rafah, một nữ diễn viên ba lê trẻ đầy tham vọng nhưng bướng bỉnh, và Dear (ban đầu được giới thiệu là một tiếp viên hàng không cũng tên Rafah), người mang trong mình những bí ẩn từ quá khứ. Rafah sống với niềm đam mê mãnh liệt dành cho ba lê, bất chấp sự phản đối của gia đình và những định kiến xã hội. Cuộc đời cô thay đổi khi cô gặp Dear, một người phụ nữ điềm tĩnh và trưởng thành, người luôn âm thầm ủng hộ và thấu hiểu cô.- Mối quan hệ của họ bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng đầy duyên nợ, dần phát triển qua sự quan tâm, chia sẻ và thấu hiểu lẫn nhau. Tuy nhiên, bi kịch ập đến khi Rafah bị tấn công, dẫn đến chấn thương nghiêm trọng đe dọa sự nghiệp múa của cô. Trong lúc khó khăn nhất, Dear luôn ở bên, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc, giúp Rafah vượt qua nỗi đau thể xác lẫn tinh thần.- Bên cạnh câu chuyện tình yêu lãng mạn, tác phẩm còn khắc họa những mâu thuẫn gia đình, sự tranh đấu trong giới thượng lưu và những bí mật đen tối liên quan đến quá khứ của Dear cùng người chị em song sinh đã mất. Cuối cùng, tình yêu chân thành và sự kiên trì đã giúp họ vượt qua mọi thử thách, tìm thấy hạnh phúc và bình yên bên nhau.…
"vì cậu đặc biệt thế nên cũng được đối xử bằng cách "đặc biệt" nhất"-------Fic này do tớ cóp nhặt được và edit lại. Fic chưa có sự đồng ý của tác giả nên mong mọi người đừng re-up và mình sẽ gỡ nếu tác giả yêu cầu…
NOTE: ruhana hay hanaru gì đọc cũng được, bạn diễn giải thế nào cũng đúng, bởi vì mình quăng não khi viếtHanamichi lật tìm khắp tờ tạp chí bóng rổ mà cậu đã nhờ Ryota mua giúp và gửi về, tìm kiếm hình ảnh và thông tin đội bóng đại học Rukawa đang thi đấu. Có khi lại như Ryochin senpai hay Sawakita, bóng dáng nhỏ ở mãi đằng sau vì họ đều là hậu vệ dẫn bóng, lại còn là người châu Á.Nghĩ đến mà Hanamichi đóng tạp chí lại. Những con người đó ở xứ cờ hoa xa xôi, cậu ở đây nóng lòng chờ được đến đó, mãi cậu vẫn chưa đến đó được. Một năm qua thật khó khăn.Có tiếng thông báo ở sân bay Haneda gọi hành khách tiến về phía cổng để chuẩn bị lên tàu bay khởi hành đi Bradley, Connecticut. Hanamichi cuộn lại tờ tạp chí và đứng lên. Hành lý đã ký gửi, chỉ còn ba lô màu đỏ đen có đeo chiếc móc khóa số 11. Cần gì tìm hình vừa mờ vừa nhỏ trong tạp chí, cậu chỉ cần đến đó và sẽ thấy người đó bằng xương bằng thịt.…
...☆Truyện mình viết theo vibe của bài Ditto - NewJeans, các chap trong truyện khá ngắn, và cũng là tác phẩm đầu tay của mình.(24/5/25-4/6/25)Cre bìa : Pin…
Một phút ngẫu hứng muốn viết về Sakuyoung :)))…
"nói với tớ rằng, cậu cũng cảm thấy như thế."…
chúng ta đều cảm thấy như thế, đúng vậy, cảm giác mãnh liệt ấy chính là thứ tình cảm giữa hai ta...không thể cưỡng cầu, cũng không thể giấu giếm-…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
Tên gốc: 阴阳眼和天师小姐 Tác giả: Lạc Tiểu Hạt Thể loại: Bách hợp, hài hước, bí ẩn,hiện đại.... Editor: Vương Bất Quy Hồi Tình trạng raw: Gồm 117 chương chính và 9 chương ngoại truyện. Tình trạng editor: Truyện liên quan với tình cảm giữa nữ x nữ, ai không thích xin vui lòng trở ra. Tránh đọc giữa chừng ảnh hưởng tâm trạng thì không nên. Chân thành cảm ơn!Sản phẩm phi thương mại, được làm ra vì sở thích.…
Một thiên thần yêu một sinh vật không phải thần...Có thể được ư?Khi ngươi tin rằng có thể yêu một giống loài khác ngoài thần.Đó là hành động đầy kiêu ngạo và tội lỗi.…
au: redamancy0112" Minjeongie ah...cậu có tình cảm với tớ không? dù chỉ là một chút..." " Tớ không biết, tình yêu của tớ vốn vẫn nguyên vẹn như thế. Kể từ khi cậu nhìn tớ mỉm cười, từ giây phút ấy tớ đã không đặt ai vào mắt mình rồi!"…
"Mày có cảm thấy giống tao không?"...Summary:Tỉnh dậy sau tai nạn, Gemini nhận thấy được sự thay đổi kì lạ trong cảm xúc của mình.…