Mùa Đông
" ... "…
" ... "…
Tác giả: Vân ĐoáCô bị chính chị của mình hạ thuốc mà đi nhầm vào phòng của vương tử hoàng thất nước X, đồng thời cũng khiến cho vị vương tử này đối với cô nhớ mãi không quên.Sau đêm ân ái mãnh liệt đó cô đã sinh ra một cặp song sinh. Không ngờ trong lúc vượt cạn lại bị chính chị của mình cướp đi một đứa để kiềm hãm vị vương tử kia, trở thành vị hôn thê của hắn.Sau này Cô dẫn đứa con còn lại đến nước X du học. Một lần tình cờ hai anh em song sinh gặp lại...truyện cũng chính thức bắt đầu... (Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn)…
Cái tên nói lên tất cả! Tất cả những gì mà bạn có thể tưởng tượng! Cái này là nơi ta xả "rác"- những suy nghĩ, bức bối, chuyện hãm trong đời... Tóm lại đủ cả, khá giống nhật kí. Ài, kệ mẹ nó đi!Hứng lên thì viết, khỏi cần soi trong này không bà lấy vợt muỗi đập đấy!Nào, nào đọc đi a~…
"Tôi có cảm tình với em rồi ! Đừng hòng nghĩ đến việc chạy khỏi tôi"Fic đầu tay ạ mong mọi người ủng hộ 👍…
Lần đầu tiên gặp anh, cô bán thân, bán đi thứ quý giá của một người con gái, đổi lại cho ba nuôi cô một mạng.Gia đình của cô, tình yêu đầu đời, thanh xuân thuần khiết, cô mất trắng, tất cả đều tan nát dưới chân của người đàn ông kia.Anh ngu muội yêu chiều cô, không biết sẽ có ngày bị cô đánh cho tan tác, nhớ cả đời không quên.Lòng vòng luẩn quẩn, rốt cuộc suốt 8 năm, cô chỉ là chạy trong lòng bàn tay anh, không sao thoát ra được.///////***///////Một đoạn cao trào:Đường Tử Hân đứng trên ban công, mưa dội xuống như thác nước, làn váy trắng ướt sũng, bít chặt lại với thân hình mỏng manh của cô, vô tình lộ ra một đường cong nhỏ ở bụng cô.Cô gào khóc trong đêm, đem tất cả những thống khổ thảm thiết mà gào thét lên trời.Ông trời đáp lại cô chỉ là một tiếng sấm rền vang giận dữ.Cô quay đầu nhìn lại người đàn ông phía sau mình. Trên ngực trái của anh một mảng máu đỏ oặt rợn người, máu không ngừng chảy, hoà vào nước mưa, đau đớn tê buốt.Bàn tay cô đặt dưới bụng xoa nhẹ, cười thê lương:"Vương Kiến Hạo, thật cảm tạ anh vì đã ban cho tôi đứa bé này. Bây giờ tôi đã có thể cắt đứt thù hằn suốt bao năm qua."Đôi mắt người đàn ông run lên, tim như bị ai đó vò xé vỡ vụn."Đó là con em."Cô cười ngạo nghễ quái dị, không, là xót xa tột cùng."Mất đi rồi có thể có một đứa khác, tôi hoàn toàn có khả năng."Cô hóa điên dại. Hổ dữ không ăn thịt con, đến cả con trong bụng cô cũng muốn giết?"Vương Kiến Hạo, anh nhớ cho kĩ thời khắc này, tôi hận cho anh đến cả kiếp sau vẫn nhớ rõ!"…
Sẽ thế nào nếu nhân vật quần chúng biết được sự thật về thế giới và thất bại khi thay đổi kết cục mấy lần?…
"Nếu Hạ chẳng lại và mây chẳng ngừng rơiTình tôi chẳng đậu và nắng chẳng xa vờiThời gian ngừng lại cho tôi yêu thêm đằm thắmCho chút yêu bơi về nơi thu đã rời."Thể loại: Đời thường, Học đường…
ĐoảnSorry, but Jackson is a bottom…
:33.........…
/một ngày trời đẹp trong xanh phải đi yêu con mèo nhà mình, chuyện tưởng không có mà lại có thật/ /câu chuyện dở khóc dở cười giữa một cô nàng mê trai hay ngủ Nhân Hòa và một anh chàng nghiêm túc lãnh đạm Lương Phong/…
Truyện Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo kể về chuyện tình đầy phúc hắc, gian nan có, trắc trở có, đau có, buồn có, nhưng tựu chung lại vẫn là niềm hạnh phúc khi yêu, được yêu và đắm chìm trong tình yêu. Không biết phải nếm trải qua bao tư vị nhưng cuối cùng còn lại chắc hẳn đó chính là hơi thở tình yêu, có thể là bởi vì quá yêu một người mà ta đem nỗi hận khắc vào tận tâm. Anh là tổng tài của Khải Tát Đế Quốc, càng là vị thần trong mắt tất cả phụ nữ. Anh lạnh lùng mạnh mẽ, phụ nữ bên cạnh nhiều như mây trôi, mỗi đêm đều có những người phụ nữ khác nhau làm bạn. Vậy mà, phụ nữ đối với anh mà nói, cũng chỉ là một bộ quần áo, mặc xong có thể bỏ. Người nào dám dây dưa với anh, anh đều biết dùng tiền bạc mạnh mẽ đập vỡ, bạn có thể nói anh ấy máu lạnh, nhưng tuyệt đối không thể nói anh ấy vô tình. Bởi vì tình yêu của anh ấy đã sớm biến mất cùng với cô gái kia... Cô mười sáu tuổi, anh lại cưỡng chiếm cô giữa buổi tiệc đính hôn, qua một đêm liền bay đến nước Mỹ với chị gái. Cô mười tám tuổi, anh trở về nước, anh giam cầm, bức bách cô sinh con cho anh. Cô hai mươi tuổi, một cuộc tai nạn xe cộ mang cô đi, anh bắt đầu mục rữa sống qua ngày. Bốn năm sau, một người phụ nữ khác đi vào tim của anh... Người đó là ai, liệu có thể cùng anh xoa dịu vết thương lòng khó phai không, mời bạn theo dõi truyện.…
anh an ủi em đi, vì ai đó cũng chẳng cần anh như em lúc này...…
Tuổi trẻ là một con đường dài mà ta theo đuổi ước mơ. Nhưng đoạn đường mình đi cùng bạn là quãng thời gian đẹp nhất của mình…
Bỉ ngạn hoa là một bài viết nói lên số phận và sự chung thuỷ , một mối nghiệt duyên của một kiếp người và nối tiếp kiếp sau nhưng chẳng thấy gì Ngoài sự chờ đợi trong vô vọng........?…