Keonhyeon | Redamancy
Redamancy/ yêu và được yêu trọn vẹn…
Redamancy/ yêu và được yêu trọn vẹn…
Draco, đột nhiên bỏ chạy giữa trận đấu Quidditch. Harry, lo lắng cho kẻ thù(?), nên đã đuổi theo. Nhưng bằng cách nào đó lại nhìn thấy tình thế khó nói của Draco.Warning: ABO, 18+-------Author: AnonymusTranslator: lilthyzz…
Gnasche/ yêu một người, yêu đến đau lòng"Thích thôi đừng yêuCũng như ngắm thôi đừng đắm"Warning: OOC…
Tay tôi nhấn phím vẫn còn có chút run rẩy mà bấm nhầm loạn xạ chữ nghĩa, phải nhập đi nhập lại mấy lần mới hoàn thành được một câu trọn vẹn: Hựu ơi, em đang làm gì vậy?✮˚chấp bút bởi: mint ink. ✮˚artwork: mint ink.…
Những đôi mắt cùng nhìn về một hướng sẽ không thể nhìn thấy được nhau.…
Hơi ấm ấy chạm đến tôi như cách mà ngọn lửa bùng lên giữa tiết trời lạnh lẽo nơi chiến trường Ishval...…
Mùa hè sẽ quay lại như chuyến tàu kia, trở về khi chiều tàn. Nhưng khoảnh khắc mùa hè ấy, sẽ mãi mãi dừng lại ở đó, như ảo ảnh, như giấc mộng ban ngày."Mùa hè qua rồi, hè sẽ quay lại nữa."Windymiri…
kth x myg'yoongi nhận ra gì đó.còn taehyung nghĩ bản thân cũng đã nhận ra gì đó, từ rất lâu rồi.'. jt .…
Tác giả: Ng'bthgNhân vật chính: Nguyễn Khoa Tóc Tiên (Alpha) - Dương Hoàng Yến (Omega)____________________P/s: Nội dung không xảy ra trong đời thực và hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả!…
Đế vương × Yêu hồ"Ngươi nghĩ trẫm không biết ngươi là hồ ly?""Trẫm biết. Trẫm cũng biết... ngươi đến giết trẫm.""Vậy sao bệ hạ không giết ta?""Nếu thiên hạ cần một yêu phi để đổ lỗi... trẫm cho họ một yêu phi."Tất cả đều là thật.Chỉ có lịch sử do người đời viết ra là giả.⚠️ WARNINGThể loại: Cổ đại, cung đình, huyền huyễn, OE/BEThiết lập nhân vật: Cả hai nhân vật chính đều không phải người hoàn hảoTất cả các nhân vật, sự kiện, triều đại và bối cảnh trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, hoàn toàn hư cấu và không có thật trong lịch sử. Các quan điểm hoặc hành động cực đoan của nhân vật chỉ phục vụ cho việc phát triển mạch truyện, không đại diện cho quan điểm của tác giả ngoài đời thực.…
⇢ short fic.⇱ teruko okura × tachihara michizou ⇲◊ sweven.⁕ no bringing if there is no permission.…
" lời nguyền tình"meo" " - mảnh thề nguyện khắc sâu vào phiến đá cổ lại một lần nữa bừng thức, đúng khoảnh khắc tiếng chuông linh thiêng đánh thức thánh nữ vào giờ chuyển canh thời gian.Lời thề ấy không chỉ được dệt nên từ đôi tay trần thế của @_dauwypukiti, mà còn được nâng đỡ bởi tầng mây mềm như hơi thở của trời từ @yurssi, và nhuốm sắc bởi nét mực kết tinh từ màn sương nguyên sơ của bình minh do @blueandlonelymuse gửi trao, cùng sự khởi tạo từ bàn tay của @𝐪𝐮𝐞𝐫𝐞𝐧𝐜𝐢𝐚_𝐥𝐦𝐡 nơi cánh cổng Luma Kiewur."…
"Tôi lang bạt giữa cõi người hoang hoải, chỉ để một lần nữa được gặp lại em."Tác giả: Ng'bthgNhân vật chính: Nguyễn Khoa Tóc Tiên - Dương Hoàng Yến____________________P/s: Nội dung không xảy ra trong đời thực và hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả!…
Hạ Dạ năm ấy, mùa hè không chỉ là một mùa trong năm. Mùa hè là khi Sơn Hoàng nhận ra, đôi mắt của Khánh Huy chính là nơi bình yên nhất để em dừng chân sau những tháng ngày rong ruổi.Giữa cái nắng của mùa hè, hai kẻ sở hữu "thế giới khác biệt" trong đáy mắt đã tìm thấy nhau. Chẳng có những sóng gió gầm thét, cũng chẳng có những góc khuất vặn vẹo, mùa hè của họ chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá, vị ngọt của những quả chín mọng và cách mà sắc nâu hổ phách hòa quyện cùng sắc xanh vàng lục diệp dưới bóng râm của một mái hiên.Warning!!Câu chuyện chỉ tập trung vào những rung cảm nhẹ nhàng dưới nắng hạ, không đại diện cho thực tế cuộc sống nông thôn hiện đại.Tất cả các địa danh, nhân vật và sự kiện trong câu chuyện này đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Làng Hạ Dạ là một vùng đất hư cấu, không có thật trên bản đồ địa lý.…
Truyện ngắn đi làm…
"t dặn m như nào?"…
"Em làm thơ về trăng về gió, vậy bao giờ mới chịu để gã si tình này bước vào một câu thơ?"Một người là nhà thơ kiêu kỳ bên rặng phi lao, quanh năm giấu mình trong căn gác vắng, lấy mực sầu vẽ nên những bóng trăng tan.Một kẻ là thương gia phóng khoáng nơi cửa biển, cưỡi sóng đạp gió qua vạn dặm trùng khơi, nắm trong tay cả vàng son tơ lụa.Người ta bảo gã thương nhân thô kệch, dính mùi tiền tài tục khí, chẳng thể nào chạm đến linh hồn thanh sạch của người làm thơ. Thế nhưng, gã điên ấy lại chấp nhận bóc trần sự chân thành lớn lao nhất của đời mình, mỗi ngày mài mực viết một phong thư tay gửi ra thềm vắng. Đại dương rộng lớn có thể chứa vạn chuyến thuyền buôn, nhưng bến đỗ duy nhất gã muốn neo lại, trọn đời này chỉ có một mình em.…