Đấu trường Sinh-Tử
Thể loại: Xuyên, huyền huyễn, sinh tồn, có chút bạo lực và máu me nhè nhẹ. (tin NH đi, thật sự so với các truyện bạo lực khác, này là nhẹ rồi.)Tác giả: NHDiễn viên chính: Ina Blossom.Lưu ý: Không có thể loại chính là đam mỹ hay bách hợp! Họ thích nhau thì đến với nhau thôi! Tuy nhiên vẫn đề nghị các bạn kì thị hoặc phản cảm nặng đam mỹ hay bách hợp, nói chung là tình yêu đồng tính, bỏ qua, dù NH không viết tục tĩu hay chú trọng tình cảm (nhìn lại thể loại, là sinh tồn nhé) nhưng nếu đến cảnh người ta yêu nhau mà bạn lại ức chế bực mình thì tội những đứa con tinh thần của NH lắm.Văn án (tào lao)"Đây là một đấu trường sinh tử chứ không phải là trường học!""Đây là một đấu trường sinh tử, một đánh hai chết.""Đây là một đấu trường sinh tử?""Đây thực sự là một đấu trường sinh tử!""Đây là thực sự là một đấu trường sinh tử chứ không phải một trận đánh chơi nữa.""Đây thực sự là một đấu trường sinh tử chứ không phải một trận đấu bảo vệ tính mạng người dân nữa!""Đây thực sự là một đấu trường sinh tử chứ không còn là nơi để những chiến binh chơi đùa với nhau nữa.""Từ từ? Càng lúc càng sai là thế nào?!""Thế giới này nó vốn sai mà!"---------------…
Review truyện "Nửa thời gian ấm áp" - Đồng Hoa
Mình rất thích văn phong của Đồng Hoa, và sau "Thời niên thiếu không thể quay lai ấy", "Bí mật bị thời gian vùi lấp", "Từng thề ước" thì mình đã có thêm tác ph ẩm yêu thích của nhà văn này…
CÓ MỘT TÌNH YÊU VẪN LUÔN NHƯ THẾ
Đây là một câu chuyện kể về tình yêu thời ông bà. Câu chuyện được kể lại theo dòng hồi tưởng của một người cháu. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt sống chết có nhau hay một câu chuyện tình yêu bi thương. Đây chỉ là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng. Một tình yêu mà ngày nay con người ta khó có thể có được.…
Kẻ ở lại
"Cậu mãi mãi dừng lại ở tuổi 17, còn tôi phải mang theo sự hối tiếc đến suốt đời."Câu chuyện mở ra vào năm 2026, khi Trịnh Nguyệt Duy An đã là một người đàn ông 27 tuổi mang vẻ ngoài sắc sảo nhưng tâm hồn đầy rẫy những vết xước cô độc. Duy An đang mắc kẹt trong một chứng bệnh tâm lý kỳ lạ anh nhớ tất cả mọi sự kiện trong đời, nhưng lại hoàn toàn quên mất khuôn mặt của người bạn thân nhất thời niên thiếu - Xuân Hạ Thiên Hoàng.Tất cả những gì còn lại trong tiềm thức của An là một dáng người mảnh khảnh, làn da nhợt nhạt và một đôi mắt nâu sẫm luôn nhìn anh trìu mến.Thể loại: Học đường, ngược tâm, chữa lành (healing), tình bạn mập mờ.tác giả: Tewtình trạng : on going (vẫn tiếp tục triển khai)…
Những Bản Tình Ca Quen Thuộc
Chỉ là một chút đăng đắng vươn lại trên môi của một tách trà chiều, cũng giống như nỗi nhớ cứ man mác , dằn vặt trái tim người từng yêu sâu đậm. Đi trên con phố cổ, cảnh sắc thật yên bình, tiếng chuông xe đạp cứ vang lên "reng reng" từng hồi thật vui tai, cô gái ôm bó hoa lưu ly ngồi phía sau xe đạp có một nụ cười thật đẹp, nụ cười của những kẻ biết yêu. Tôi lắc đầu, cười nhẹ, nhắm mắt tự nhủ "đã đến lúc quên đi cả thương nhớ một thời..."…
thử thách vẽ >:3
hãy vote,vote và vote thui …
Trọng Sinh Ở Dị Giới Ngày - Cây Sáo Tiêu Dao
[Trọng sinh ở dị giới ngày]Tác giả : Cây Sáo Tiêu Dao Thể loại : Dị giới, ma pháp, trọng sinh, xuyên không ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Diệp Vân, một cô gái bình thường, vì ung thư tim, cô chết... Nhưng là, bởi vì vài lí do, cô trọng sinh, hơn nữa còn trọng sinh vào một 'chính nghĩa vật hi sinh 'nam phụ' '!Được rồi, Diệp Vân, cố gắng lên! Số phận 'chính nghĩa vật hi sinh' này, cô thoát định rồi!!! Bất quá, này câu chuyện không đúng a a a - - - ***Nhân vật chính : Diệp Tử Vân (Diệp Vân)Khác : trọng sinh, 1vs1, dị giới ma pháp*Chú ý 1: Chính văn không phải đam mĩ không phải đam mĩ không phải đam mĩ /←Chuyện trọng yếu nói ba lần *Chú ý 2: Bài này tập hợp đủ ngôn tình đam mĩ và bách hợp →_→*Chú ý 3: Này văn tô tô tô, các loại bàn tay vàng không giải thích →_→~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Tác giả viết truyện này thuần túy là muốn thỏa mãn lòng ham thích của bản thân, vì vậy có lẽ sẽ có rất nhiều sai sót, mong mọi người lượng thứ Nói tiếp, bài này viết theo văn phong convert văn, vậy nên khả năng sẽ có người đọc không quen, nhưng tác giả cũng sẽ không sửa lại (thói quen convert văn, đổi sang kiểu edit thực không quen), vì vậy chỉ có thể nói, thật tiếc, chúng ta không có duyên Nếu như cảm thấy hợp, vậy thì hoan nghênh vào đọc ~ '(*∩_∩*)′…
xả tranh vẽ :v
ném tranh vẽ mình lên đây cho thiên hạ bẩn mắt, còn tại sao mấy người lại bấm vào đây thì, tôi chịu…
[ĐM Edit] Gọi Ta Lão Công
Tên truyện: Gọi ta lão công (Tên gốc: 叫我老公)Tác giả: Nhu Nhu AThể loại: đam mỹ, hiện đại, tình củm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, duyên trời tác hợp, tiên ma thần quái, võng hồng, điềm văn, chủ thụ, HE.Bối cảnh hiện đại , liên hệ văn 《 tiểu phì thu 》CP: Bề ngoài nhuyễn manh nhưng liêu hán cường thế đáng yêu chim mập × hoa danh bên ngoài nhưng cái đíu gì cũng không hiểu, nhìn như ánh mắt cao nhưng kỳ thật là luyến ái não Thái tử gia.Vai chính: Đông Viên, Hoài Tích ┃ vai phụ: ┃ khác:Tình trạng bản gốc: Hoàn thành.Tình trạng edit: ha hả =)))Edit: Cá mập nhỏ ~~Nguồn: wikidich, qtdammy. Credit: @Sham1m47_________Một con chim tròn vo đạp chân lên đầu, từ trên cao nhìn xuống vị Thái tử bị đá xuống thế gian, ồm ồm nói: "Gọi tui là lão công."___**** Đây là lần đầu t edit nên khó tránh khỏi sai sót, tuy nhiên tui sẽ cố gắng hết sức. Bản dịch không đúng 100%VUI LÒNG KHÔNG REPOST - KHÔNG CHUYỂN VER ĐỂ TÔN TRỌNG CÔNG SỨC NGƯỜI DỊCH ! ! !…
[Khải Thiên] Hãy để anh, một lần nữa, mang tình yêu trở về bên em
Thể loại: boy x boyTác giả: MậpWarning: tùy theo câu truyệnCó ngược, có sủng. Câu chuyện về một cậu bé vừa đẻ ra thì mẹ đã mất. Ba không thể nuôi được đành nhờ em nuôi hộ trong vòng 5 năm. Cuối cùng thì cậu bé sẽ hiểu được ra là......Tốc độ: Rùa bò…
Từ Khi Tôi Yêu Vì Sao Sáng
Ngón tay thon dài của Đặng Nhật Minh vuốt ve những lọn tóc của tôi khiến tôi trở nên bối rối, tôi cố gắng né tránh đi động tác mập mờ này của nó một cách lịch sựNhg vờ như không hiểu tại sao tôi làm thế. Nó lại càng xích lại gần tôi hơn. Mùi hương thảo mộc thanh mát của nó nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh đầu mũi tôiÔi tôi sẽ thích nó mất !Cái bản tính thèm muốn đc tình yêu thương, quan tâm khiến tôi cảnh giác cao độ với chính bản thân và nhgx người tôi yêu. Tôi sợ bị tổn thương, sợ bản thân do quá cô đơn nên rung động, sợ trái tim đã nát bị dẫm đạp thêm lần nữa, tôi biết ko phải ai cũng vậy nhưng tôi lại thuộc hội người hèn Nhgx suy nghĩ liên tục trào ra, mắt tôi ko kìm đc mà cay cay : ''Mày đừng làm thế nữa đc ko? '' vừa nói tôi vừa ép bản thân phân tán sự chú ý lên bài reading TA ''... '' Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Nhật Minh lại phát hiện ra sự thật ngu ngốc là tôi đg cố gắng cắm đầu vào bộ đề Ta, giả vờ giả vịt để kìm chế những giọt nước mắt ko lăn dài trên má ' 'Sao khóc? '' Nhật Minh bối rồi , nghiêng đầu cầm tờ tiền 500k lau đi giọt nước mắt mà tôi ko thể kiểm soát đc '' Do mày '' tôi nói cộc lốc Nhật Minh có vẻ sốc khi nghe câu nói đó từ tôi Anh nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vươn tay nhẹ nhàng đưa cho tôi một cốc Trà Đào Cam Sả đá lạnh bằng đôi bàn tay ấm áp của mìnhGiọng nói trầm ấm pha chút lười biếng của anh vang lên'' Vậy tha lỗi cho tớ nhá Nicotine Huyền '' Từ khoảng khắc đó trái tim tôi đã ko kìm đc mà đập loạn nhịp…








