làm ơn đừng bỏ rơi em !
còn lại gì từ tuổi mười tám?…
còn lại gì từ tuổi mười tám?…
đi đi! về với vợ con anh đi!DỄ KHÓC CEN XỒ NGAY!!!!!! mọi người có thể đăng lên mọi nền tảng nhưng hãy ghi cre nheee !…
hi vọng là ông có band nhạc, nếu bạn biết bạn biết.…
xin em đừng, xin em đừng rời xa anh...…
Tên: Tình yêu bắt đầu ở thế giới giả địnhTác giả: Umino SachiGiới thiệu:Tôi thậm chí còn không thể nói câu "cảm ơn" cho ra hồn mà hình mẫu lý tưởng của tôi lại là... chính tôi!?Akihito vừa được chuyển từ Phòng Kỹ thuật sang Phòng Kinh doanh là người có chuyên môn vững vàng nhưng lại vụng về trong giao tiếp. Cậu thậm chí còn không biết nở một nụ cười thân thiện, trở thành một "người ngoài" trong chính phòng ban của mình. Hôm nay cũng vậy, chỉ vì một tranh cãi nhỏ nhặt cậu lại làm phật lòng Ogami, một đồng nghiệp mà cậu vẫn thầm ngưỡng mộ.Vào một ngày tâm trạng chạm đáy, Akihito vô tình vấp ngã trên bậc thang của một ngôi đền mà cậu tình cờ đi ngang. Và khi tỉnh lại, trước mặt cậu là cậu đồng nghiệp Ogami đang dịu dàng gọi cậu bằng giọng nói thân thiết và nhìn cậu bằng ánh mắt nồng nàn, trong một thế giới hoàn toàn khác so với thế giới ngày hôm qua. Một thế giới thoải mái hơn rất nhiều?…
Tôi chúa ghét con bé ấy, chúa ghét cái tính tình lo hết mọi thứ của nó. Rất giống vợ tôi.…
tôi là myung sanghyuk, đứa con trai duy nhất của myung jaehyun.…
read it.…
bạn là mẹ của eom seonghyeon.…
vỡ tan rồi !…
giữa cái lòng chảo ngột ngạt ấy, có hai đường thẳng lao vào nhau.…
CEO x Thần đèn (??)…
dive in a blue with u…
懐かしい (natsukashii) thường được dịch là "hoài niệm". tuy nhiên, khác với khi chúng ta nói về sự hoài niệm là nhớ về những nỗi buồn, những điều làm chúng ta tiếc nuối, thì "natsukashii" trong tiếng Nhật lại gắn liền với những kỷ niệm vui và hạnh phúc, cảm xúc mà chúng ta có thể mỉm cười khi nhớ về.…
em mất đi một thằng yêu em.…
leo và sangwon.…
vợ hư nên dạy lạiwarning!! ; kít sừ kít sừ, có chút tục tĩu nên không phù hợp với ai nhạy cảm.top!keonho / bottom! seonghyeon.…
đa thể loại. oneshot, shortfic và cả longfic.…
chỉ là một milimet thôi, nhưng cảm giác sao lại xa xôi đến thế?…
khúc nhạc thầm lặng.…