Triethoc_5
…
About me:))…
"Anh là đồ gấu trúc""Thế thì tôi biến đi là được chứ gì"Nahyuta lôi chiếc vòng từ trên cổ mình ra và ném lên đầu Simon :"Từ giờ, anh đừng hòng biến mất !""Thì nãy giờ tôi có biến đi đâu,tôi yêu em từ đó giờ mà ?"Cre pic :https://twitter.com/to_0fu/status/1414148855029911554?s=20*AceAttorney : Spirit Of Justice*Simon Blackquill x Nahyuta Sahdmadhi…
~Hoa rơi hữu ý, gió thổi vô tình~Thẩm Lạc Hoa - thiếu nữ nhiều tâm tư, nhất định chỉ đợi một người, dù có đến hay không chắc chắn sẽ luôn đợi và Tùy Phong - chàng trai tinh hoa của đất nước cùng nụ cười ấm áp, một khoảnh khắc rung động mà viết lên bản tình ca mùa hà đầy nhiệt huyết và day dứt, mùa hạ ấy là lúc hoa rơi gió thổi......…
Hai con người tưởng chừng như xa lạ giữa dòng đời chảy trôi. Một người luôn đau đáu nhớ về một người đã không còn thuộc về mình. Một người lại mang trong lòng nỗi đau từ sự tan vỡ từ gia đình. Tưởng chừng xa lạ như hai cá thể độc lập không bao giờ gặp nhau. Vì hôn ước định sẵn mà họ phải ở bên nhau. Liệu hạnh phúc có thức sự mỉm cười với họ? Hay xoay quanh cuộc hôn nhân chỉ toàn lừa dối và phản bội. Ai sẽ yêu ai khi bủa vây quanh họ tràn ngập những toan tính và hận thù?Trích đoạn: Hạ Dao mỉm cười, cô biết đã đến lúc nên kết thúc mọi chuyện. Sẽ không ai còn nợ ai, không còn hận thù, cô nhìn Âu Tịch Nhiên và nói:"Em đồng ý kí đơn ly hôn, anh được tự do rồi Tịch Nhiên ạ. Chúng ta từ nay về sau không ai còn nợ ai nữa." Đây là điều mà trước đây anh mong muốn nhưng khi nghe chính miệng cô nói ra thì anh lại cảm thấy đau đớn làm sao. Anh hi vọng đây chỉ là một giấc mơ và khi anh tỉnh dậy mọi chuyện vẫn sẽ trở về như trước, cô vẫn luôn ở nhà đợi anh đi làm về, họ cùng nhau nấu ăn,cùng nhau trò chuyện. Từng đoạn kí ức như một thước phim quay chậm chợt ùa về trong anh.…
Chuyện kể về cô bé Hamwmey có thể đọc được những gì mà nghĩ trong đầu bằng một cánh nhanh cho nên mọi người trách xa vì ko muốn bí mật của mình lột vào tay người khác Cả ba mẹ của cô ấy cũng bỏ rơi cô ấy bì quá kinh sợ chính con gái ruột của mình…