°myg° Đến khi nào em mới yêu tôi?
"Anh yêu em, yêu nhiều lắm chứ. Nhưng em không yêu anh đã đành, còn mập mờ đối xử dịu dàng với anh thế kia, anh sẽ phát điên lên mất."________________#Mon_Du…
"Anh yêu em, yêu nhiều lắm chứ. Nhưng em không yêu anh đã đành, còn mập mờ đối xử dịu dàng với anh thế kia, anh sẽ phát điên lên mất."________________#Mon_Du…
Không phải tôi kể lể, cũng không phải tôi ngu ngơ. Đơn giản đây là những thứ mà tôi cần có người hiểu ra và vơi đi cùng tôi trong khoảng thời gian sắp tới...khoảng thời gian mà tôi phải đối diện với cảnh thiếu đi một phần cuộc sống.…
Cậu là thanh xuân của tôi, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ.Cậu ấy là năm tháng của lưng chừng trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt, cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến.Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng giám chung đường.…
Không gian thư viện thật yên tĩnh, khiến cô như lạc vào mê cung , từng con chữ hiện hữu trước mắt cô, thật xinh đẹp làm sao, tâm trí cô hoàn toàn bị cuốn hút vào nơi chốn ấy. Ngay cả một quyển sách khô khan lúc trước giờ đây cũng đủ khiến cô cảm thấy nhẹ nhàng.Thời gian lơ lửng trôi, chẳng mấy chốc ngoài trời đã tối nhem, nhưng cô mặc kệ, cô học không chỉ vì kì thi sắp tới mà cô học để biết, để trải nghiệm nhiều điều kì lạ xung quanh cuộc sống xinh đẹp này."Cháu gái, hiện tại không còn sớm, con nên trở về nhà rồi" Bác trông thư viện nhiệt tình nhắc cô một câu."A... đã trễ như vậy rồi, thời gian qua làm phiền bác quá, cháu cảm ơn bác" Cô nhìn lại chiếc đồng hồ nhỏ nhắn mà anh tặng, kim ngắn đã điểm số 11, thì ra đã lâu như vậy rồi.Cô thu xếp sách vở về vị trí cũ một cách gọn gàng, vuốt nhẹ đôi mắt mỏi nhừ.Lấy lại tinh thần, cô tung tăng ôm balo trở về.Đoạn đường vô cùng vắng, lòng cô hơi sợ hãi, liệu gặp biến thái thì làm sao? Tâm trí cô đột nhiên nghĩ tới thần tượng đầy tài năng của mình, môi cô mấp mấy hát vang, điều này lại giúp cô lấy lại năng lượng.Sau lưng cô hơi lạnh thì phải, cô bất giác ôm lấy hai cánh tay của mình, thận trọng nhìn xung quanh, dường như cô thấy có ai đó vẫn đang theo cô từ lúc bước ra khỏi thư viện. Cước bộ cô tăng nhanh, cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà.…
Tiểu Thu Huệ là một cô thiếu nữ tròn 15 tuổi , vào một lần vì lỡ miệng cô đã vô tình xuyên không vào thời cổ đại , không ngờ cô chuyển kiếp vào một mối tình duyên bi lương , nhưng cũng chính vì mối tình này cô đã tìm được người mà mình gắn bó suốt cả đời này...…
-"Tae ơi..."-"Lại uống hết sữa chuối nữa à?"-"Dạ vâng..."-"Bé uống nhiều như thế không sợ mập sao?"-"Không ạ!"-"Tại sao?"-"Trước đây anh nói, mập hay ốm gì anh cũng yêu"-"Trí nhớ em tốt thật đó"-"Tất nhiên rồi"-"Thôi để anh mua cho"-"Anh là nhất! Yêu anh xã!"HE!!!…
Lâm Hạ từng nghĩ Trình Diệc Thâm - cậu bạn cùng bàn trầm lặng và khó gần - sẽ chỉ là một phần nhỏ trong ký ức thanh xuân. Nhưng rồi ba năm học chung ấy lại khắc sâu hơn cô tưởng. Một ánh mắt, một câu nói, một lần vô tình chạm tay nhau cũng khiến trái tim cô rung lên lặng lẽ.Sau tốt nghiệp, mỗi người một ngã rẽ. Tưởng rằng mọi cảm xúc chỉ là kỷ niệm. Nhưng ai ngờ... nơi đại học Bắc Kinh rộng lớn ấy, họ lại chạm mặt một lần nữa.Trình Diệc Thâm - giờ là thủ khoa khiến cả trường nể phục, lạnh lùng hơn, trưởng thành hơn... nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn dịu dàng như thuở nào.Liệu những gì còn dang dở ở quá khứ, có thể viết tiếp ở hiện tại?…
chuyện đầu tay mị thỉnh ném nha. ㄟ(≧◇≦)ㄏ//////Là một diễn Viên có một gia đình đây đủ hạnh phúc đang yên đang lành đùn một cái trở thành cái vật hy sinh a~( ̄ε(# ̄)︴ta là người lương thiện Nga a~°Π°!! Tai sao cho ta xuyên vào vật qua đường chứ.(tg:lương thiện không thích hợp cho chị nha) không cho ta xuyên vào nữ chính thì thôi đi cũng phải cho ta xuyên vào nữ phụ cải biến vận mệnh chứ ヽ('□`。)ノgiống trong tiểu thuyết hay gì đó chứ ヽ(●゚'Д`゚●)ノ゚thật làm cho người ta muốn say mà…
Cô: Nhật Hạ, 1 cô gái bình thường, ko xinh, mập mạp.Anh: Vũ Lâm, hot boy của trường.Cô yêu thầm anh lâu rồi, anh biết điều đó, nhưng anh ko mảy may tới.…
"Cớ sao không lại chốn yên bình mà lại nhất quyết muốn tới nơi chiến tranh đau thương"Vì nơi đó có bạn bè,có ma thuật là nơi tôi thuộc về"…
Đây là một câu chuyện nói về tình yêu giữ 2 người cùng giới và khi họ sắp đến đc với nhau thì gặp sóng gió thì họ đã có một phép màu khiến mọi chuyện trở lại bình thường cùng nhau đón xem chuyện gì đã xảy ra nhé 😉…
Phốt những bạn nói cùn và chưa biết lễ phép . Vậy đây , tiền bối - NhanThienLac xin phép được giảng dạy hậu bối…
Edit: sunnyhuynhLời tác giả: Truyện có thịt, dĩ nhiên cũng có ngược nho nhỏ, không thích đừng vào, nữ chính mỏng manh nhưng không mềm yếu. Nam chính ưu nhã, giơ chân nhấc tay siêu phàm, lại thêm chúa phúc hắc, mặt lạnh, quản lý hắc bạch lưỡng đạo, Không nghĩ tới anh vì cô, không quản mạo hiểm kéo cô tới bên cạnh mình, nhưng không ngờ tới cô lại chạy trốn hết lần này đến lần khác, đừng để anh bắt được, Nếu không sẽ khiến cô phải bỏ ra cái giá thê thảm! Cuối cùng là ai chinh phục ai? Kính mong chờ đợi xem!…
tiến là nhân vật chính cũng là tác giả của truyện trong truyện hơi mập Dương là nhân vật chính là người yêu của mik đặc điểm lùn…
Nguồn: Kho tàng đam mỹTinh lịch 3275 năm, đế quốc nguyên soái Heinrich • sở tìm về thất lạc nhiều năm nhân loại mẫu tinh, toàn bộ tinh tế náo động, đế quốc nhấc lên một sóng gió trái đất nhiệt.Làm một tên cổ địa cầu văn hóa nghiên cứu viên, Lâm Tự tại viện bảo tàng cá mắm sinh hoạt bị ép kết thúc.Bắt đầu bận túi bụi hắn vừa nhìn thấy tuyên truyền đồ bên trong kẻ cầm đầu Heinrich • sở lạnh như băng mặt liền phiền lòng -- hắn từ tận thế xuyên qua đến tinh tế thời đại là muốn yên tĩnh dưỡng lão, không phải từ sớm bận đến muộn.Đương nguyên soái đại nhân đang ngày nghỉ gõ khai gia tộc của hắn, loại tâm tình này đạt tới đỉnh điểm.Cho nên, tại nguyên soái đại nhân hỏi đến cổ địa cầu ác long cùng bị bắt đi công chúa có hay không có đời sau, đời sau tình huống làm sao thời điểm.Lâm Tự hồi đáp: "Đây chỉ là truyền thuyết, tình huống thật là cổ địa cầu có một loại lừa cùng mã tạp giao đời sau, tên là con la, bởi cha mẹ sinh sản cách ly, loại này tạp giao đời sau không có gây giống năng lực."…