[hieukng] Bên Nhau
KHÔNG MANG RA KHỎI WATTAPAD , TRÁNH CHÍNH QUYỀN THẤY ĐƯỢC…
KHÔNG MANG RA KHỎI WATTAPAD , TRÁNH CHÍNH QUYỀN THẤY ĐƯỢC…
sét đánh một cái rất ngại ngùng 👉🏻👈🏻hk và một tẹo rc ❤️🔥…
Đu cái thuyền vibe best friend dynamic duo này nên ngẫu hứng viết ra vài thứ .. mình đu Hiếu x Khang. Fic nhẹ nhàng thôi. Không drama . Đời thường. Và nhân vật thì OCC 😶 tui viết theo tính tui nghen nên không giống tính hai người đó ở ngoài đâu nghen 🙃 Ai hông đu thì dừng lại khi đọc mô tả này nhé !…
Câu chuyện bí ẩn mang hơi hướng tâm linh của một vùng nọ. Mọi chuyện bắt đầu khi Bảo Khang tìm lại được sợi dây chuyền lưu ly bị thất lạc của mình.Lưu ly tượng trưng cho lời hứa " đừng quên tôi" và tình yêu vĩnh cửu.✨Cam quýt ✨…
trần minh hiếu và phạm bảo khang đã chia tay, nhưng hình như việc này ảnh hưởng đến giấc ngủ của cả hai.múa bút bởi chíp.…
họ không đến với nhau theo đúng nhịp.nhưng chính cái lệch nhịp đó lại tạo nên một giai điệu không ai thay thế được.đây là câu chuyện về một rapper trẻ và người quản lý suốt ngày cằn nhằn cậu - một chuyện tình không phô trương, không hoàn hảo, nhưng rất chân thật.…
đừng mượn rượu làm càn…
trên đời này có ai hoàn hảo đâu em.…
anh thấy mệt thì có em là nhà mà.…
cho đụng miếng i mà...…
"sao hôm qua hiếu không cho khang nắm tay zạ? 😾"…
Tôi vẫn yêu em dẫu cho có ở cái thời tuổi trăng hoá đá, ở cái thời đến máu cũng bạc màu.…
Fic chuyển ver với mục đích phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và editor chuyển ngữ, xin đừng recommend công cộng, sẽ xoá ngay khi được yêu cầu.…
Biết trước là sẽ đau nhưng cứ lao vào Chỉ có tổn thương cho cả hai…
Tuyết đầu mùa đẹp lắm em ơiVì vậy hắn muốn được ngắm nó với em…
biết bao giờ, là em sẽ về?recommended songs: đông kiếm em - vũ. mùa mưa ngâu nằm cạnh - vũ. phút ban đầu - vũ.…
Có duyên thì thương, có thương thì ở lại.…
Không cần thêm một người khác. Chỉ mình em là đủ rồi.Gerdnang và tình yêu của họ: HieuKng, KewGav, ManboRexTruyện có yếu tố tâm linh.Vui lòng không mang con mình đi đâu…
ở đây có anh Khang và em An…
đêm mùa hạ,note: chưa muốn bị gõ đầu, xin đừng mang đi đâu.…