Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện: Bé CâmTác giả: Quán Trang Nguyệt LượngThể loại: Nguyên sang, Đam Mỹ, ABO, Cưới trước yêu sau, 1v1, HE, Bánh ngọt nhỏ, Cứu rỗi, Chữa lành, Ôn nhu công, Thụ bị câmSố chương: 26 chương + 9 phiên ngoạiTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng edit: Đã lết xongEdit: BòBeta: Bò (chưa beta)Bản edit dựa vào google đại nhân nên chỉ đúng khoảng 60-70% nội dung, hi vọng mọi người bỏ qua.Bản edit chưa được sự cho phép từ tác giả, vui lòng không mang ra khỏi đây.Không reup, không chuyển ver, không audioNghiêm cấm việc chuyển ver dưới mọi hình thức. KHÔNG CHUYỂN VERDO NOT REUP. DO NOT AUDIO.…
Lưu ý:•Là shortfic nên sẽ luôn trong trạng thái [hoàn thành]•Tất cả fic hoàn toàn không phải của tớ. Về tác giả và fic gốc sẽ để cuối mỗi chương.•Nội dung mọi fic đều không có nội dung liên quan đến nhau• Không thích không iu xin đừng buông lời cay đắng 😥‼️Truyện dịch chưa được cho phép chính thức từ tác giả‼️@Neko…
Tác giả: Nam KhangEditor: YuujiNguồn: raw + QTTa tìm đến "Phù sinh lục ký" sau khi đọc "Em đợi anh đến ba mươi lăm tuổi", giống như xem một chuyện tình đã biết trước kết cục, vẫn không thể không cảm thán trước tình cảm của anh - Nam Khang. Một câu chuyện êm dịu như cơn gió mát giữa trưa mùa hạ, thanh lành và ngọt mát... nhưng, ai bảo yêu là không đau?! ---------------------Đôi lời của Gai:"Nếu hỏi đối với mình tình yêu nào đẹp nhất, mình sẽ không do dự là nói đó là tình yêu của Nam Khang. Cái thời điểm mình biết anh quá muộn, cái thời điểm mình được tiếp xúc với Phù sinh lục kí cũng quá muộn. Em rất tiếc, thật sự rất tiếc. Để rồi mỗi lần gặp chuyện buồn gì, nghĩ đến anh lại thấy càng đau lòng, để mình biết rằng như mình đã là quá hạnh phúc, ít ra là so với anh ấy."…
Là một người quạt cả hai, mình mong là họ sẽ hạnh phúc.Là một người quạt cúp le, mình ở đây để tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc của họ là đối phương.Cảnh báo: Tình tiết trong truyện là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật. Không bế truyện đi nơi khác, không báo chính quyền, mình cảm ơn.Couple: Bùi Công Nam × Duy Khánh…
Couple: Bùi Công Nam x Duy KhánhAuthor: Revlis Genre: lãng mạn Disclaimer: Tất cả nhân vật đều không thuộc về tôi, họ thuộc về chính họ.Vui lòng không chia sẻ nơi khác, không sao chép, chỉnh sửa.…
Vẫn luôn có một ánh mắt si mê nhìn về phía em, chẳng giấu được, và cũng không muốn giấu. . Fanfiction chỉ là hư cấu, vui lòng không áp dụng vào đời thực OOC…
Tìm được nhau khó đến vậy, sao giờ đây cất bước buông tayGặp được nhau khó đến vậy sao rời đi chẳng quay ngoảnh lạiTại sao không thể thấu hiểu, khi tim mình vẫn còn yêuSao để đôi môi nặng lời, sao lại khiến nước mắt rơi...…
我等你到三十五岁 - Em đợi anh đến năm 35 tuổi Tác giả : Nam Khang Bạch KhởiNgười dịch / Edit : Snowie...----------Quyết định đem truyện này về Wattpad khá là tình cờ, bởi vì lúc ấy Gai đang lướt youtube và chợt thấy bài hát "Em đợi anh đến năm 35 tuổi" hiện ra ở một góc nho nhỏ, vì tò mò, có lẽ là duyên phận, mình click vào và nghe hết bài hát ấy, đau lòng, cảm thương thật sự. Rồi mình tìm mọi thông tin về bài hát ấy, và cái tên Nam Khang hiện ra. Và mình quyết định, đem câu chuyện của anh về đây. Để cho tất cả mọi người đều được đọc lời văn của anh, một con người với trái tim tha thiết yêu và được yêu nhưng đã ra đi mãi mãi...…
LUÔN CÓ KẺ THÈM KHÁT CƠ THỂ CỦA ALPHA THUẦN KHIẾTTác giả: Thâu Thanh TửuThể loại: ABO, NHƯỢC CÔNG CƯỜNG THỤ, HE*Giới thiệu:Sau khi xuyên vào thế giới ABO, hệ thống đưa cho tôi hai danh tính để lựa chọn:1. Alpha yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân.2. Omega với sức mạnh đỉnh nóc kịch trần.Là người yêu thích sự mạnh mẽ, tôi lặng lẽ đặt tay lên nút chọn Omega.Hệ thống cảnh báo: "Baby à, việc chọn danh tính có tác dụng phụ đó. Dù là Alpha hay Omega, thì pheromone của cậu đều sẽ có sức hấp dẫn vô đối với tất cả mọi người..."Tôi vội vàng bấm liên tục vào nút chọn Alpha, sợ mình rơi vào tình huống bị ép yêu trong truyền thuyết.Nhưng rồi, một ngày nọ, tôi bị đè vào tường, một đôi tay thon dài mơn trớn qua ngực tôi."Anh à, nếu anh không muốn đánh dấu em, vậy thì chỉ còn cách để em đánh dấu anh suốt đời mà thôi."*CÒN TIẾP*QC: Sên*#anlaukhum_doanvanbl#onhocuagio_doanvanbl#anlaukhum_luoncokethemkhatcothecuaAthuankhiet#luoncokethemkhatcothecuaAlphathuankhiet Ẩn bớt…
Tên tác phẩm:[Đồng nhân TQTP] Quân MaiTác giả: Ma BưTình trạng: Hoàn------------------- Quân Ngô bật cười: "Hay lắm! Ta vẫn luôn tìm điểm khiến y khác biệt với ta. Y có một tín đồ trung thành, còn ta, ta chẳng có gì cả."Hoa Thành nói: "Sai. Ngươi có."Quân Ngô thu nụ cười lại: "..."Hoa Thành nhìn về phía ánh sáng chập chờn chỗ bậc thang. Có một bóng người đang khua tay múa chân, không, phải là vò đầu bứt tai mới đúng, có vẻ như số của hắn lại không được may mắn cho lắm."Hắn ư?" - Quân Ngô lạnh lùng nói - "Để ta nói cho ngươi nghe. Khi ta về phe chính nghĩa, hắn theo ta, khi ta sa đọa, hắn liền bỏ ta. Không như ngươi, hắn theo ta có điều kiện, còn ngươi một lòng vì y."Hoa Thành nói: "Ngu xuẩn. Ngươi nghĩ vì sao hắn dọn đến cái nơi hẻo lánh này để trông ngươi? Nếu không vì trung thành, hắn đã cao chạy xa bay sống một cuộc đời mời từ lâu rồi, hà cớ gì cả ngàn năm trôi qua rồi vẫn còn dính với kẻ như ngươi?"------------------Bản quyền thuộc về @mavilinhha và @LamB. Yêu cầu không chuyển ver hoặc tự ý post lên nơi khác khi chưa có sự cho phép của Author và @mavilinhha🍀🍀🍀 Truyện chỉ được đăng trên wattpad và facebook, tại Thiên quan tứ phúc fanpage. Yêu cầu không tự do reup hay chuyển ver khi chưa được sự đồng ý của Author.FB tác giả: https://www.facebook.com/giamai.pham.14…
kể cả khi em không còn nghe thấy điều gì nữa, anh vẫn sẽ viết lên những nốt nhạc cho cuộc đời của em.(câu chuyện về một cuộc hành trình đi vào thế giới lặng yên, chữa lành những tổn thương và tình yêu không cần phải cất lời.)…
Longfic: Mật NgọtCouple Bùi Công Nam x Duy KhánhMọi tình tiết đều không có thật. Các nhân vật không thuộc về mình.Xin vui lòng đừng mang truyện ra bên ngoài.…
Tên truyện: Nhìn nhân gianTác giả: RevlisNhân vật: Bùi Công Nam x Duy Khánh Cảnh báo: Mọi nhân vật trong câu chuyện không thuộc về tôi, và toàn bộ diễn biến đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Vui lòng không sao chép, chỉnh sửa.…
Anh, là điển hình của chòm sao thiên yết, không có việc gì thì đừng có mà trêu chọc anh! Bởi vì - con bọ cạp mà tức lên thì bất cứ kẻ nào cũng không thể chịu nổi !Anh, nhóm máu AB, đúng kiểu mẫu hai nhân cách, thế là đủ khủng bố rồi chứ! Cô thì, chẳng qua là không nhìn anh, không nghe anh nói, dáng vẻ lại đẹp...... nên mới chọc anh giận dữ, anh cố ý làm cô quá chén, còn - chụp ảnh 'loả thân' của cô, uy hiếp cô mỗi thứ Sáu cuối tuần đều phải ngoan ngoãn tới gặp anh, mặc theo ý anh, làm theo chuyện anh thích, cho dù cô mệt cầu xin tha thứ cũng không buông tha cô! Hức hức hức...... Cô thật sự là cô gái đáng thương nhất thế kỷ...... Chỉ vì sự nghiệp học hành, cô lại không thể không khuất phục dưới 'việc lạm dụng' của anh, nhưng mà, ít nhất cô cũng phải có 'ước định' thả tự do chứ!Sao biết - haizz! Lần đầu tiên cô nhịn không được 'tự do' dụ hoặc, vụng trộm 'lén lút', đã bị anh 'túm tại trận', còn hung hăng tra tấn' thân thể của cô, làm cho cô không chịu nổi nữa vì kịch liệt vận động trên giường' mà hôn mê bất tỉnh!'Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?' Cô từng hỏi như vậy, khó có thể lý giải được dục vọng của anh. 'Không cho phép hỏi nhiều, tóm lại là anh muốn!' anh chặn môi cô lại, đêm đó muốn cô hoàn toàn. Cô vốn tưởng rằng anh sớm hay muộn có một ngày chán lấy thân thể của cô, lại không nghĩ đến - anh lại làm không biết mệt, thậm chí còn muốn cướp lấy lòng của cô. Nhưng anh sắp kết hôn! Thế thì cô phải tính sao ......…
"Có lên không thì bảo, đừng để anh nóng." Tôi sợ nên vội trèo lên, bờ lưng ấy vẫn ấm áp như ngày nào, tôi đưa hai tay ôm lấy cổ anh, lại hỏi. "Sao anh lại ở đây?" Anh đi chậm rãi dọc vỉa hè, thỉnh thoảng lại sốc tôi lên cho khỏi rơi xuống đất, một lát sau mới đáp. "Anh đến để đưa em về nhà, em lạc đường rồi!" Tags: thanh xuân vườn trường, truyện ngắn, gương vỡ lại lành, ngọt ngào, HE.…
Ngày trước, cứ mỏi mệt, tôi sẽ bỏ trốn. Chạy khỏi mọi thứ, để sóng át đi tiếng còi xe và nhịp sống ngột ngạt của một London mờ mịt và xa xôi.Cho đến khi, được gặp lại em.Hạnh phúc, từ đó, chẳng còn là những chuyến đi xa. Nó là buổi sáng em nhắn tin, kèm một bức ảnh mờ sương em chụp vội.Nó là chiều tôi cùng em dạo bước qua con đường ven công viên, gió lùa qua áo, em hát khe khẽ theo bài nhạc trong tai nghe, giọng nhỏ nhưng đủ làm tôi quên hết deadline.Nó là đêm muộn, chúng tôi ngồi trên sofa, em bật loa nhỏ, một bài hát cũ vang lên, mưa rơi ngoài kính, ánh đèn xa hắt lên khung cửa.Chỉ cần, bước vào nhà, ôm em là đủ...Theo bạn, tôi và em, chúng tôi là gì của nhau?Plot này được lên trước cả khi Một Nửa Hoàn Hảo có wrap chính thức. Cũng là câu chuyện mùa thu kế tiếp nằm trong series: Love You Till The End. Tuy nhiên, au cần xin phép "chủ nhân của câu chuyện" trước khi dùng làm inspired. May mắn bạn đã đồng ý🍬Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…