Deaths
1. Trong cuộc đời mình, tôi đã chứng kiến rất nhiều cái chết.2. Tôi có một cuốn sổ.3. Những kẻ cô đơn, chẳng bao giờ chịu thừa nhận rằng mình cô đơn.4. Tôi vẫn nhớ, cô luôn gọi nó là “ngôi nhà cô đơn”.…
1. Trong cuộc đời mình, tôi đã chứng kiến rất nhiều cái chết.2. Tôi có một cuốn sổ.3. Những kẻ cô đơn, chẳng bao giờ chịu thừa nhận rằng mình cô đơn.4. Tôi vẫn nhớ, cô luôn gọi nó là “ngôi nhà cô đơn”.…
Một trò chơi ảo. Những nỗi sợ thật. Và những khát khao điên cuồng.Nữ cường, nữ tôn, nữ công... Np, nhưng theo kiểu...ờ, thôi, nó là np đóDàn nam thụ cườngTruyện có lẽ sẽ hơi bị tăm tối. Tâm lí nữ chính chắc kiểu có vấn đề luôn. À, thêm một điều nữa là, không phải anh nam nào cũng yêu nữ chính đâu.…
Chiều theo mắt cún ướt nài nỉ của em người yêu, Đông Quan cuối cùng cũng chịu ngồi cùng Minh Hiếu để xem Mùa Sao Đầu Tiên. Khi dòng credit của tập 20 bắt đầu chạy, không hiểu sao Hiếu chẳng nói năng gì, cứ ôm lấy anh của nó thật chặt.Đông Quan bắt đầu thấy có gì không ổn.…
Title (Tên truyện): Cha và con gáiAuthor (Tác giả): TheDeathSaig Disclaimer: nhân vật không phải do tác giả tạo nên nhưng họ ra sao là quyết định của tác giả. Category/Genre (Thể loại): Tình cảm, buồn,......Rating: Đã hoàn thànhLength (Độ dài): Oneshot…
ai bảo tổ chế tác xếp kim minjeong đứng kế jung sungchan làm gì.…
sau tất cả, thật tốt khi họ vẫn ở đây.hay, một ngày đặc biệt của đội bảy, với sự góp mặt của tất cả thành viên.…
warning: lowercaseushijima chưa bao giờ yêu một ai hơn bóng chuyền, và gã không định như thế đâu. nhưng gã nghĩ mình đã yêu em nhiều hơn cơm hayashi một chút.tóm lại là, gã yêu em nhiều lắm.…
em thích kim tuyến.…
gowon với seungmin là của nợ với nhau.…
hà cớ một đêm đẫm máu.…
Mỉa mai thay, chỉ khi chết đi, Kakashi mới cảm thấy được một khoảnh khắc sự sống mơn mởn dưới lớp da cằn cỗi, dẫu trái tim anh đã chết tự lâu rồi.…
iwaizumi hajime và oikawa tooru là bạn rất thân qua mạng, và khoảng cách giữa argentina và tokyo là 18,059 ki-lô-mét.…
anh nghĩ mình muốn cùng em già đi.nên là,chấp nhận lời tỏ tình của anh nhé?akaashi.…
❝tớ yêu cậu,…
warning: lowercase, ooc, chỉ có thoại."xin chào, tôi lại đến rồi."…
mùi thuốc súng còn phảng phất nơi hõm cổ em.…
warning: suicide, lowercase sau khi rời khỏi nekoma, kuroo tetsurou mới nhận ra một sự thật phũ phàng rằng gã chẳng bao giờ có thể trở về nơi đó được nữa. gã vĩnh viễn không thể nếm trải lại những niềm vui mà gã từng bỏ lỡ, những khoảnh khắc trôi qua trong tích tắc, những đêm về muộn hay những sáng đến sớm cùng những người bạn. ba năm, tất thảy kỷ niệm như ở lại với sân tập bóng chuyền và chiếc áo thi đấu mà gã để quên trong buổi tập cuối cùng.ở nekoma, "tay chắn giữa kiêm đội trưởng kuroo tetsurou" là một đối thủ đáng gờm. nhưng rời khỏi đó rồi, kuroo tetsurou sẽ là ai ngoài một kẻ lạc lõng giữa đám đông xa lạ, ở một nơi gã chả quen biết ai?…
warning: lowercasenishinoya đã trải qua nỗi sợ hàng ngàn lần trước đây, với hàng tá lý do mà đến bây giờ cậu vẫn chưa thể hiểu nổi.…
Chuyện bắt đầu bằng một kì nghỉ dài đột ngột, một câu hỏi bâng quơ "tự nhiên trống lịch thế này muốn về quê quá", và một lời đề nghị cũng đường đột chẳng kém."Hay cho em theo nữa, mình về quê anh chơi đi."…
"Nhân sư là một giống loài huyền bí, nói là bí hiểm nhất trong số các chủng dị nhân cũng không ngoa. Em còn nghe nói, nhân sư còn là bậc thầy về ảo ảnh. Phép biến thân của họ mạnh đến nỗi không có quyền năng nào có thể phá giải được. Chỉ có những ai được nhân sư phải lòng mới có thể phá giải thuật phép, cũng như miễn nhiễm với toàn bộ quyền năng của nhân sư luôn. Người ta gọi đó là đặc quyền của bạn đời đó.""Tụi em chỉ biết vậy thôi đó. Anh có cần thêm thông tin gì nữa không?""... Thế giờ phải làm sao để anh được nhìn thấy bản thể thật của Hiếu?"* * *"Mày không nói ổng biết sự thật hả Hiếu?""...Thôi ngại lắm.""Nhưng ổng thích mày rõ ràng mà?""Chắc gì. Ảnh tiếp xúc với nhiều người như vậy mà. Lỡ ảnh với ai cũng vậy thì sao?"* * *Hay, chuỗi ngày làm phiền thiên hạ của ma cà rồng Hồ Đông Quan và nhân sư Thái Lê Minh Hiếu.…