|ver| minchae ✧ có thể yêu em như cô ấy không?
ai nói, con người mới có cảm xúc? ai nói, con người mới biết thương yêu? ai nói, con người mới có thể chịu tổn thương? cuộc sống luôn tồn tại sự kì diệu!…
ai nói, con người mới có cảm xúc? ai nói, con người mới biết thương yêu? ai nói, con người mới có thể chịu tổn thương? cuộc sống luôn tồn tại sự kì diệu!…
xin cho bốn mùa đất trời lộng gió, đường trần em đi hoa vàng mấy độ...--short fic--…
tình yêu đó vốn dĩ thật đẹp nhưng phải dừng ở hai từ "đã từng"/ I can see eternal love even though it was once /…
Một ngày nào đó, cô sẽ biến mất khỏi cuộc đời hắn cùng với người anh song sinh của mình, sẽ chỉ còn những kỉ niệm nho nhỏ bị bào mòn theo thời gian. Childe không thể chịu đựng được ý nghĩ về một cuộc sống thiếu bóng dáng Lumine.Cô giống một chú chim vậy. Và hắn chỉ muốn bẻ gãy đôi cánh chết tiệt ấy rồi nhét cô vào một chiếc lồng bằng vàng ròng khảm đá quý. Bằng cách đó, hắn mới có thể thưởng thức tiếng hát ngọt ngào của người hắn yêu mãi mãi.…
𝙎𝙖𝙞 𝙂𝙤𝙣 𝙣𝙜𝙖𝙮 𝙘𝙪𝙤𝙞 𝙝𝙖 𝙚𝙢 𝙘𝙤 𝙜𝙖𝙞 𝙩𝙤𝙘 𝙣𝙜𝙖𝙣 𝙣𝙜𝙖𝙣𝙜 𝙫𝙖𝙞 𝙣𝙪 𝙘𝙪𝙤𝙞 𝙚𝙢 𝙩𝙤𝙖 𝙣𝙖𝙣𝙜 𝙫𝙖 𝙖𝙣𝙝 𝙢𝙖𝙩 𝙙𝙚𝙥 𝙣𝙝𝙪 𝙨𝙪𝙤𝙣𝙜 𝙢𝙖𝙞...♡.♡…
EDIT: janvierHOÀN EDIT: 11.5.23BETA: Đang trong quá trình Beta.- Chúng ta ly hôn đi. - Được. Chỉ hai câu nói, cuộc hôn nhân bảy năm của Park Jimin và Park Chaeyoung kết thúc. Năm đó, khi cô còn là một cô học sinh cấp ba, còn anh là gia sư của cô. Trong đêm sinh nhật của cô hai người phát sinh quan hệ nam nữ, nàng có bầu, bọn họ buộc phải kết hôn. Anh vì bị ép buộc kết hôn với cô nên cho rằng cô là một phụ nữ âm hiểm, suốt bảy năm trời lạnh nhạt với cô. Sau bảy năm cố gắng cũng không có được tình yêu từ anh, cô đành buông tay quyết định ly hôn. Thời gian sau khi ly hôn mọi chuyện chợt thay đổi.…
Có những người ta không còn gặp lại,nhưng ký ức về họ vẫn dừng lại ở một nơi cố định.Như ánh đèn trên tháp Namsan mùa đông năm đó."Chúng ta yêu nhau ở nơi không nên có tình yêu. Nhưng nếu được chọn lại, anh vẫn chọn em."---written by janviermain: park jimin x park chaeyoung…
" Nếu có ngày gặp lại tôi sẽ đưa người một bó hoa sơn trà. Trong trí nhớ hữu hạn này, người vẫn luôn tuyệt vời như thế, trên vạt áo luôn phảng phất hương thơm nhấn chìm cả thời niên thiếu của tôi..."…
' có bao giờ em muốn rời đi chưa?để em yên với những tháng năm hiềnkhông ồ ập như những cơn sóng biểnđành lòng này tan nát và đảo điên.'…
Tác giả: Tuyết LạcThể loại: cổ trang, cung đình, giang hồ, nhất thụ đa công, cường công cường thụ, bá đạo anh tuấn công x lông bông tuyệt mỹ thụ, thâm tàng bất lộ, phụ tử, ngụy phụ tử, huynh đệ, sư đồ, nhân thú (thú hóa người), 1 chút huyền huyễn (phần sau), có H, có (chút) ngược, ngọt ngào, công sủng thụ VĂN ÁNChỉ là một cơn gió thoảng qua, cũng đủ khiến thiên hạ phải khuynh đảo... Chỉ là một cái phất cánh khẽ khàng, cũng đủ khiến tam giới nổi cuồng phong...Phong nhi, đừng bay nữa,vĩnh viễn đậu lại trên tay ta có được hay không...Liệu tình yêu bá đạo của bọn họ, có thể đem chú chim nhỏ xinh đẹp khao khát tự do kia mãi mãi giam giữ lại trong chiếc lồng son của mình?.(Thực ra chỉ là một hồi vô tình đi gieo ái rắc luyến khắp nơi của bé tiểu thụ =))).(''•.¸(''•.¸¤*¤¸.-'')¸.•'')Link nhà chính: https://www.google.com.vn/amp/s/smileholic20.com/2011/12/04/m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c-di%E1%BB%85m-phong-khuynh-thien-h%E1%BA%A1/amp/…
Văn án:Cô ấy bệnh không hề nhẹ, nhưng lại thích anh.Vậy anh đây tạm thời tin rằng cô không có bệnh vậy.- Park Jimin-----* Chuyển ver by janvierTác giả gốc: Trúc Dĩ* Tác phẩm sẽ được chỉnh sửa một vài chi tiết để phù hợp với bối cảnh, nhân vật chuyển ver và vừa ý tác giả chuyển thể. Ngay khi nhận được phản hồi tiêu cực từ phía tác giả gốc, truyện sẽ bị gỡ bỏ.…
Câu truyện xoay quanh giữa sự hận thù và hiểu lầm của Jungkook và Taehyung. Dead Love - đúng như cái tên của nó "tình yêu đã chết", một tình yêu đầy sự thù hận và tham vọng. Một vòng lặp không hồi kết, hai con người bất hạnh và lạc lõng liệu có tìm thấy hơi ấm nơi nhau?…
Giữa ngã tư phồn hoa rực rỡ ánh đèn, em từng nằm mơ thấy mình trong vòng tay anh - người khoác áo sơ mi trắng, bờ vai gầy và ánh mắt yên tĩnh nhìn trời sao. Thời gian như dòng sông lặng lẽ trôi qua, xoa dịu những vết thương cũ, để lại trong lòng em những hồi ức không thể nào quên.Em yêu cả vũ trụ rộng lớn trong trái tim anh, yêu cả sự dịu dàng và kiên định của anh giữa những xô bồ của cuộc sống. Nhưng rồi, giữa đêm khuya tịch mịch, khi ngoảnh đầu nhìn lại, mọi thứ chỉ còn là hoài niệm. Làn gió nhẹ lướt qua lầu cao, chẳng còn ai đứng đó chờ đợi như xưa.Một câu chuyện về những năm tháng thanh xuân, về tình yêu không trọn vẹn nhưng đẹp đẽ và sự tiếc nuối chẳng thể phai mờ. Bởi đôi khi, chúng ta gặp được nhau vào thời điểm sai lầm, để rồi mãi mãi chỉ có thể nhìn lại và mỉm cười buồn bã trong ký ức.…
Chờ đợi một hạnh phúc có khi là con số 0 Chờ đợi một hạnh phúc cũng có khi cho ta một thế giới muôn màu tươi sáng. Một tình yêu trong chờ đợi Một tình yêu phía một người Chân trọng tình yêu đích thực của mk chứ đừng mù quáng vs ngọt ngào đầu tiên không thuộc về mk.…