Quản gia
Ý thức kéo về chậm chạp, như bị ngăn cách bởi màn sương dày đặc của Luân Đôn.Hắn cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy tóc mình.đau.Đầu hắn bị kéo ngửa ra sau, cổ căng lên theo một cách khó chịu. Từng sợi tóc như bị giật rời khỏi da đầu, mang theo cảm giác tê rát lan dọc xuống sống lưng.Đến khi đầu óc cuối cùng cũng ổn định lại, hắn mới nhìn thấy vị chủ nhân lạnh nhạt giờ đây đang mổ xẻ từng biểu cảm trên khuôn mặt mình chỉ bằng ánh mắt."Báo cáo." Ngài cất giọng, ra lệnh trong khi liếc nhìn hắn từng phía trên.Giọng điệu khinh miệt, đôi mắt đẹp đẽ ấy nhìn hắn đầy kinh tởm - chẳng khác nào nhìn một con thú nhơ nhuốc, bẩn thiểu, hơn là một con người. ..Thật kì lạ làm sao khi lại tồn tại một kẻ như vậy trên đời - quản gia thầm nghĩ.Người vừa đem lại cho hắn sự nguy hiểm nghẹt thở, vừa đủ quen thuộc để không cần phải đề phòng. Phải chăng chính sự hiện diện thường trực của cái chết đã tước đi lý do để run sợ, khiến hắn đột nhiên tìm thấy sự bình yên lạ lùng ngay bên cạnh kẻ có thể kết liễu mình bất cứ lúc nào?…




