Tịch Ảnh Tam Sinh
Một ánh nhìn năm ấy, đã gieo xuống cả một đoạn nghiệt duyên, trải qua mười năm đồng tu, đồng khổ, trưa luyện kiếm dưới cổ tùng già, đêm đến chép cổ kinh thư bên Tàng Kinh Lâu. Đời này tương ngộ... nhưng không ai dám bước qua gianh giới cuối cùng.Nàng bị ràng buộc bởi thân phận của một chưởng môn chi nữ. Hắn bị trói buộc bởi thân phận thấp hèn, cầu đạo hạ tiện. Giữa hai người, có một đoạn tình sâu mà lời cạn. Muốn tới gần mà không dám tiến thêm nửa bước.Nhiều năm sau, hắn từ một thiếu niên non nớt, nay có một thân đạo hạnh. Ngày hắn đắc pháp xuất sơn, cũng là ngày nàng bước lên kiệu hoa, gả về tông môn đại phái, theo ước định hôn sự, do chưởng môn định đoạt.Trải qua năm tháng tuế nguyệt, mối tình sầu bi giữa hai con người hoá thành chấp niệm nghìn năm không tan... Một câu chưa kịp nói, một người chưa thể quên. "Đời này nếu là một đoạn tình duyên vô thanh, vô sắc. Vậy thì kiếp sau chỉ xin làm người bình phàm, để kết thành một mối lương duyên, không trái lễ, chẳng trái lòng."…

