Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yêu hay là không?Minh luẩn quẩn với câu hỏi đó. Và mãi lần nữa không trả lời để rồi vuột mất tình yêu của đời mình.Yêu hay là không?Dũng cân nhắc câu hỏi đó một cách cẩn thận. Và khi cậu quyết định, là chắc chắn đeo đuổi đến cùng.Yêu hay là không? Câu chuyện xoay quanh tình yêu của hai chàng trai Minh - Dũng với một cô gái tên Phương - tình yêu đầu tiên của họ.Cuộc đời, chẳng phải là nơi bằng phẳng. Cuộc đời, muôn nẻo đi về. Do dự một lần, ta sẽ mãi mãi lạc mất nhau. Hãy cứ sống và yêu khi có thể bởi cuộc đời này liệu bao lần được tự hỏi "Yêu hay là không?..."…
đây sẽ là sau sự kiện binh đoàn người sắt pippo và riruru được tái sinh nhưng những kaiju khổng lồ tấn công thành phố và nhóm bạn của nobita sẽ ra sức ngăn chặn những sinh vật khổng lồ này như thế nào…
Tên truyện:[Dekisugi×Nobita] Good byeThể loại:Đam mỹ,yaoi,boy love,1×1, nhất thụ nhất công,nhẹ nhàng,...Tác giả:Black GhostẢnh bìa gốc:PinterestChỉnh sửa bìa:Black Ghost(me) |Edit nhờ app:Photo Studio|Câu chuyện sẽ Se hoặc He tùy theo tâm trạng của tác giả.TRUYỆN NÀY LÀ CỦA TÔI VÀ CẤM🚫SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…
Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn của một ai đó.Nhưng làm sao biết được ai là người chỉ tạm bợ ghé ngang, ai mới là người chịu neo lòng ở lại? Đời người tốt nhất là đừng nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, còn đâu chỉ toàn giả ý.Bởi khi còn trẻ, người ta dễ đau lòng vì những lần rời tay buông bỏ... của những người cứ ngỡ là người thương. Rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, dừng chân trú tạm, nhân ngày bão giông. Rồi nắng hửng mưa tan, họ rời đi. Và chúng ta ngơ ngác tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, mà chẳng thể giữ lại nổi một con người?Nhưng chúng ta thật quá ngốc rồi.... Vì ngay từ đầu, làm gì có đúng sai. Khi "trạm dừng" vốn dĩ chỉ là nhất thời, còn cái mãn đời lại thuộc về "chốn về" nương náu sau cùng.Thế nên đừng cam tâm làm một trạm dừng chân, đừng phó mặc cho lòng mình quá nhiều người ghé ngang tạm bợ. Trạm dừng này, khoá kín cửa then cài, treo bảng cấm từ đây. Chỉ mở ra cho đúng người xứng đáng muốn an ổn ở lại, muốn chung tình lâu dài.Miễn tiếp khách qua đường. Chỉ đón đợi người thương.Bởi vậy tốt nhất, đời người đừng nên gặp quá nhiều người.Gặp đúng người, là đủ!Nói thì nói vậy chứ đời người mà ai biết được đâu =))))…
Thuyết âm mưu hay Thuyết Tâm Linh? Có thực sự quan trọng không??Toby trong tù ngày thứ 20: "Nếu ai đó nói với tôi rằng giọng nói của chính mình có thể phản bội mình, tôi đã cười vào mặt họ. Cho đến khi tôi đứng giữa tòa án Ironport và nghe chính bản thân mình thừa nhận một tội ác trị giá hàng triệu đô. Luật sư của tôi??? thôi quên hắn đi, nếu hắn còn nói thêm nửa câu thiếu giá trị nữa tôi sẽ phủ định hắn trước toà. Thường thì lạc đạn mà bắn thì trúng ai chứ chẳng trúng mình, còn tôi như 1 cái bia tập bắn. Các người sao cứ nhằm mà bắn vậyyyy??!!!"[Chú thích từ tác giả: Các từ chửi bậy, chửi thề sẽ được chuyển ở dạng: *** hoặc %*^&&][THÔNG BÁO QUAN TRỌNG / DISCLAIMER]Câu chuyện này được xây dựng trên một giả định hư cấu.Tất cả các tên gọi, tổ chức, địa danh và sự kiện xuất hiện trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng hoặc được sử dụng một cách hư cấu. Truyện không nhằm mục đích công kích, bôi nhọ bất kỳ cá nhân, tôn giáo hay tổ chức có thật nào ở thế giới thực.Mọi sự trùng hợp (nếu có) về các thuyết âm mưu, sự kiện chính trị hay công nghệ đều chỉ là sự phản chiếu từ thế giới quan giả định của tác giả.Độc giả cần có sự tỉnh táo và phân biệt rõ giữa nội dung giải trí và thực tại.…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Gương vỡ lại lành , Nhẹ nhàng , 1v1Bọn họ ở bên nhau thứ năm năm, Phó Dương không yêu hắn, Quan Bách tính toán quyền đương thanh xuân uy cẩu.Bọn họ ở bên nhau thứ năm năm, Phó Dương muốn từ bỏ Quan Bách, hắn không biết Quan Bách vừa mới quyết định từ bỏ xa hơn tương lai.Sau lại...... Nói chuyện gì ai là ai bạch nguyệt quang, ai là ai ý nan bình.Từ trước Phó Dương cùng Quan Bách còn ở bên nhau thời điểm, cùng nhau ở tại một cái mang theo sân nhị tầng độc đống tiểu lâu, sân phía Tây Nam loại một cây cây dương một cây bách thụ, ở bọn họ tách ra cái kia mùa đông, một hồi đại tuyết đông chết kia hai cây, xa xa xem qua đi giống hai tòa kỳ dị mộ bia.Quan Bách cả đời là nhớ mãi không quên, cùng trời xui đất khiến muộn tới.Phó Dương cả đời là vô tận hối hận, cùng đầy tay hủy diệt----------------------------CP: Tổng tài công X đại học lão sư thụGương vỡ lại lành, tra công văn, không đổi công, HETag: Yêu sâu sắc; Gương vỡ lại lành; Thất niên chi dương; Trưởng thànhTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Quan Bách, Phó Dương ┃ vai phụ: Tề Gia Kỷ Đoạn Minh Quan Phùng Quân Tư Dung Chương Thanh Phó Ninh Hải ┃ cái khác: Hai lần trở tay không kịp hiện thực vô nghĩa hướngMột câu tóm tắt: Ta nghĩ một đằng nói một nẻo, ngươi thất bại trong gang tấc…
Trích truyện:Hồi nhỏ ta cứ nghĩ đồi mơ nhà ta là cảnh sắc đẹp nhất thế gian, cho đến khi ta đọc được những câu chuyện thú vị trong thoại bản. Kể từ khi đó, ta luôn ao ước được tung tăng sải bước trên mọi nẻo đường, ngắm nhìn nhân gian tươi đẹp. Thế nhưng cuộc sống xoay vần, đời người hữu hạn đâu biết trước được tương lai. Nhân gian cũng chẳng hề màu trắng tinh khôi như những bông mơ đầu xuân, có đổ máu, có đau thương nhưng cũng có vui vẻ hạnh phúc, có tình người ấm áp. Đứng trên lầu cao ngắm nhìn khung cảnh dưới đường lớn, ta mỉm cười mãn nguyện. Trên đời này vẫn có người đau lòng vì nước mắt của ta, lao tâm khổ tứ vì nụ cười của ta. Vì ta mà từ bỏ tiền tài danh vọng, vì ta mà xa rời trần thế...Chàng cười: "Dù cho nàng có ghét bỏ thì cũng xin nàng đừng đuổi ta đi. Nàng đừng để ý đến ta, để ta được ẩn mình trong bóng tối, dùng sức lực hèn mọn này bảo vệ nàng."Ta vươn tay đón lấy bông tuyết đầu mùa, đáp lại chàng bằng nụ cười hạnh phúc nhất từ trước đến nay....Bỗng có cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn lên một làn hoa trắng. Vươn tay đón lấy bông mơ khẽ cài lên mái tóc ta, chàng nở nụ cười giống như năm đó khiến lòng ta xao xuyến: "Mơ bay trắng trời... đón gió xuân."___Bìa: Ngoc Anh yui…
Tuổi xuân của Taehyung thấm nhuần trong cái hương vị mang tên Jungkook, thấm nhuần trong cái mùi cỏ cháy vọng tiếng chim quốc quốc kêu lanh lảnh, thấm nhuần trong cái ngày đông bạc phủ đầu, và cuối cùng, thấm nhuần trong ngôi mộ xám xịt neo đơn nơi thiên đường...Lạc vào vĩnh hằng, và bị bông tuyết vùi sâu, mộ xám vẫn hoàn xám, và Taehyung vẫn hoàn Taehyung, chỉ có Jungkook luôn dõi mắt về nơi vang tiếng súng hỗn loạn, chôn mũi dao găm vào lòng đất rộng sâu..."người theo người, xám theo xám"{ vkook || oneshot }…
"Cùng nhau trưởng thành qua bao giông bão, nhưng lại chọn một ngày đẹp trời để rời đi. Người ta chẳng sợ phải đi đường dài, chỉ sợ đi mãi cũng chẳng đến đích""Cậu ấy không còn là thiếu niên, quyết định cũng không còn nông nổi, em phải nhận ra rằng trong sự trưởng thành và tương lai của cậu ấy đã không cần có em"Giá như anh một lần nhìn về phía em...…
CP: Riruru x Shizuka Thể loại: LGBT, Lesbian, GL Tác giả: Keii Mình còn non nghề nên có gì sai sót mong mng thông cảm. ------------ Không liên quan và cũng không bắt buộc nhưng liệu mng có thể fl tiktok mik được ko? (Nếu được thì thanks mấy mắ ve ri mặttttttttttttttttttttttttttttttt) Tiktok: Kiro_MeozMeoz (Tên: Keii)…
Người ta luôn cho rằng công chúa hay nữ vương luôn là một nữ chính. Nhưng... Họ đã sai.Công chúa tộc nhân ngư trong phim Doraemon, người ta lại cho là nữ phụ.Vì cô là nữ phụ và mãi mãi là như vậy. Và câu chuyện của cô bắt đầu từ đây...Cảnh báo:_ Nữ chính sẽ là Sophia-công chúa à ko nữ vương bộ tộc nhân ngư (người cá). _ Cốt truyện có thể sẽ bị thay đổi_ Ai không thích mời click back ngay và liền! Đừng vào rồi phê phán bậy bạ, xúc phạm tới tác giả!!!…
Giới Thiệu Nhân Vật: Nữ chính: Tsuyu Karin(15t);sở trường: vẽ,hát hay,nhảy giỏi;điểm yếu:học Toán rất tệ(hiếm khi điểm cao),hay nóng tính,dễ khiến người khác hiểu nhầm,nghĩ 1 đằng nói 1 nẻo. Nam chính:Ayano Yuuta(16t);sở trường:giỏi thể thao,học giỏi full môn,nhà HƠI giàu,nấu ăn ngon;điểm yếu:khi căng thẳng quá sẽ nói những thứ trên trời dưới đất,ko dám nói lên sở thích One Piece của mình,ghen tuông vô cớ. Nữ phụ: Aoi Kanna(15t);sở trường: thành thạo 4 loại ngôn ngữ(Anh,Pháp,Úc,Nga),chơi game giỏi,viết văn hay;điểm yếu:ko biết nấu ăn,chơi thể thao tệ,là người tối cổ trong lớp😗. Nam phụ: Hatori Ren(16t);sở trường: giỏi chiếm đạt Women's Heart,học giỏi,nhà giàu,là 1 mangaka;điểm yếu:ko biết địa điểm nổi tiếng🙄,hay nhầm người.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Một hôm nọ,Karin đi chơi với các bạn cùng lớp đã vô tình nhìn thấy hình ảnh cậu trai ấy,anh ta với mái tóc đen tự nhiên,chiều cao 1m89,với khuôn mặt đẹp trai ấy đã khiến cô nàng rơi vào lưới tình.Hôm sau,cô nghe được tin anh ấy học cùng trường với mình và là Senpai của mình nữa nên cô hết sức vui mừng!Cô lén theo anh vào giờ ra chơi vô tình biết được 1 sự thật ko ngờ chính là anh chỉ xem mọi người là đồ vật mà thôi,ko để ý cảm xúc của người khác.Yuuta đã biết cô nàng biết được bí mật của mình nên đã làm mọi thứ cô yêu cầu....Liệu mọi việc sẽ tạo nên 1 câu chuyện tình lãng mạn với 1 kết thúc HAPPY ENDING hay trở thành 1 vở kịch thảm hại của cả hai??? Mời các bạn hãy đọc và tìm hiểu xem nhé~😘…
Yêu hay là không?Minh luẩn quẩn với câu hỏi đó. Và mãi lần nữa không trả lời để rồi vuột mất tình yêu của đời mình.Yêu hay là không?Dũng cân nhắc câu hỏi đó một cách cẩn thận. Và khi cậu quyết định, là chắc chắn đeo đuổi đến cùng.Yêu hay là không? Câu chuyện xoay quanh tình yêu của hai chàng trai Minh - Dũng với một cô gái tên Phương - tình yêu đầu tiên của họ.Cuộc đời, chẳng phải là nơi bằng phẳng. Cuộc đời, muôn nẻo đi về. Do dự một lần, ta sẽ mãi mãi lạc mất nhau. Hãy cứ sống và yêu khi có thể bởi cuộc đời này liệu bao lần được tự hỏi "Yêu hay là không?..."…
Tác giả: KThể loại: Boylove, ghét trước yêu sau.Pattaya 2025, Mokpo Bar.Nơi âm nhạc, rượu và những trái tim cô đơn gặp nhau, nơi mọi người đến để quên đi quá khứ, hoặc để lạc vào những khoảnh khắc chỉ riêng mình. Penang, bartender điềm tĩnh, luôn giữ cho quán yên bình bằng từng ly cocktail cẩn thận và những câu chuyện thầm kín của khách. Anh biết cách lắng nghe, biết cách quan sát, và biết cách giữ khoảng cách với chính cảm xúc của mình cho đến khi Payan xuất hiện.Payan, DJ mới chuyển tới, mang theo nhịp bass điên cuồng, phong cách nổi loạn. Anh phá vỡ mọi trật tự mà Penang cố gắng duy trì, khiến những đêm nhạc vốn yên bình trở nên bùng nổ, đầy ồn ào, say mê và cả nguy hiểm. Họ ghét nhau ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng chính sự đối lập ấy lại kéo họ đến gần nhau hơn, giữa những đêm dài ở Pattaya ngập ánh đèn neon, tiếng cười, và mùi rượu lan tỏa trong không khí.Quá khứ đau thương, những hiểu lầm không lời và tình cũ bất ngờ quay về đan xen, thử thách niềm tin cùng cảm xúc của họ từng ngày. Nhưng giữa nhịp bass điên cuồng và những ly cocktail cay nồng, giữa những phút giây tức giận, giễu cợt và cả những nụ cười hiếm hoi, họ dần nhận ra rằng, đôi khi chính hỗn loạn lại tạo nên cảm xúc chân thật nhất.Khi âm nhạc vang lên và rượu tràn đầy, liệu hai con người tưởng chừng đối lập này có thể tìm thấy nhau trong cơn hỗn loạn? Liệu họ có thể mở lòng, tin tưởng và trao nhau thứ tình cảm mà lâu nay cả hai đều sợ hãi?…
"Chẳng sợ điều gì cả! Chỉ sợ không được bên anh!" là câu chuyện " giữa hiện tại và tương lai" là một câu chuyện buồn về một cô nàng từ non-fan nhưng bị quật tả tơi và trở thành fangirl đầy nhiệt huyết và yêu thương thần tượng hết lòng dù có phần ảo tưởng, tham vọng được sánh vai cùng thần tượng nhưng cô ấy vẫn rất tôn trọng và yêu thương họ, luôn luôn ủng hộ họ trên mọi nẻo đường dù có chông gai đến mấy! Khi cười cùng cười, khóc cùng khóc. Rồi đến một ngày, cô chợt nhận ra, dù tình yêu và nhiệt huyết đối với thần tượng của mình vẫn đông đầy, nhưng thời gian và công việc lại không cho phép!…
Bối cảnh truyện nằm trong chương 41, Ma đạo tổ sư, tác giả Mặc Hương Đồng Khứu================Văn án: 4 mảnh hồn phách tách ra từ nguyên hồn của Hiểu Tinh Trần nói chuyện với nhau. (có vậy thôi. rất đơn giản dễ hiểu phải hông nèo?)================Bút tre: @Unicornexpress16…
Dựa trên một câu chuyện bịa đặt. cũng chưa biết nên viết về cái gì nữa, một cuộc sống bình thường à!! Có lẽ vậy, câu chuyện kể về một cuộc sống bình thường của một anh thanh niên, tưởng rằng cuộc sống suôn sẻ ai ngờ rằng thằng tác giả lại cho cậu ấy không mấy yên ổn ở trong cái truyện này. Đây là lần đầu mình viết nên nhân vật chính cố gắng nhá, vì thằng tác giả nó ghi cái tiêu đề một đường nó viết một nẻo đó. mô tả gì tiếp bây giờ??.....cũng không biết nên mô tả cái kiểu gì tiếp nữa, mình cũng không có trí tưởng tượng phong phú cho lắm. Nếu có điều gì sai sót hay là cảm thấy dở, không sao cứ cmt trực tiếp ra, cứ thẳng thắng để mình còn biết cách điều chỉnh cho hợp lý, oke nha, "bắt đầu thôi". Main said:" liệu hồn mà viết cho hay vào".…
Nhiều người cảm khái rằng " sơn hà y nhiên, cố nhân bất tại ", nghĩa là sông núi còn đây, người xưa đã không còn. Mấy mùa sương xuống, theo vòng niên luân tuần hoàn, những người đến rồi đi, không một vết tích, cứ nhiên mà trở thành " cố nhân " của Lạc Ái Tâm...…