Không tên :3
Chỉ là chưa nghĩ ra tên :3…
Chỉ là chưa nghĩ ra tên :3…
yang jungwon và park jongseong...liệu họ có thể ở bên nhau mãi mãi?…
Au: PhyllocactuxTình trạng: On-going - Đang tạm drop Keywords: Angst, Non-pairing, tortune, slavery, medievalRating: TĐây là truyện lẻ đầu tiên mình viết bên cạnh các thiên truyện dài đang on-going và cũng là truyện đầu tiên post lên wattpad. Phần giới thiệu truyện nằm ở trang đầu tiên. Ai ghé qua chốn này xin để lại chút nhận xét :) *Ngoại trừ tên lâu đài, các nhân vật và địa điểm trong truyện đều là hư cấu*Hình cover: Lâu đài Gaillard, Pháp. Ảnh từ google…
Câu chuyện xoay quanh về những định mệnh gặp gỡ không mong đợi của cô nàng mới ra trường tên Trúc Như và anh chàng được mệnh danh là "Ông chú gia trưởng" tên Quân Cường. Gặp gỡ nhau và trải qua nhiều biến cố y như định mệnh đã an bài thì liệu cuối cùng kết quả có như cổ tích hay không hay lại đẩy cuộc đời đi vào bước đường gãy đổ.…
Tại sao ta lại yêu đấy nước này. Là vì con người chúng ta tốt đẹp hay là vì lòng tự hào của dân tộc?Không phải đâu! Con người Việt Nam rất xấu xa, họ tư lợi, họ thiển cận, họ tự ti. Người mình hại người mình. Họ giỏi học tập nhưng không giỏi sáng tạo, có rất khôn lõi nhưng chẳng đủ khôn ngoan. Bề sâu văn hóa, bản sắc dân tộc đều chẳng có gì nổi bật nếu đem ra so với thế giới. Có chăng chỉ là tấm lịch sử hào hùng do tính kiên trì độc lập mà cha anh dùng máu xương giành được, để tấm con cháu hiện giờ đang lên mặt dạy đời những con người văn minh giàu có hơn mình. Đất nước mình đáng để yêu không?Đáng!Vì gì? Chả vì gì cả, ta yêu đất nước này vì nó là nó, ngu xuẩn cũng được ta chấp nhận. Bảo vệ nó là ý nghĩa để ta sống, đất nước là của ta, ta yêu nó. Như một người mẹ yêu con vậy ta yêu nó vì ta biết nó.Chẳng cần vì gì cả, ta sẽ cho nó hết thảy những gì ta có, tuổi trẻ này, tâm sức này, sự hi sinh thầm lặng này. Ta có tư duy như con người nhưng tại sao ta ngu xuẩn như vậy sao? Chính vì phần người của ta nhiều hơn nên ta mới hành động theo con tim của mình mà chẳng tìm kiếm những giá trị vô nghĩa kia. Ta không cần biết các ngươi có lí lẽ gì. Nước Nam do ta bảo vệ. Trong thẩm quyền của ta, nếu các người muốn tiêu diệt nó, trước hết hãy phân thây ta ra và phong ấn lại đi. Giam giữ cả linh hồn ta nữa, vì dù ta còn trên thế gian này dù chỉ một chút tự chủ ta sẽ mãi mãi ngăn cản các người,...…
Đã ai tưởng tượng ra thế giới những nhà làm phim đang sống là như nào chưa? Họ có yêu đương nhăng nhít? Họ có sống bê tha, suốt ngày chỉ có rượu và khói thuốc, sống cuộc sống người âm phủ ngày ngủ đêm bay, tối ngày làm bạn với con chữ và ống kính máy? Câu chuyện xoay quanh An Thúy An - một biên kịch trẻ đang trên đường chinh phục đỉnh cao danh vọng, quyết sống chết với nghề và bằng được phải cho ra mắt một bộ phim thật hay ho với tên cô được ghi trên credit phim. Thật không may cô vướng phải mối tình oan gia với một đạo diễn trẻ hách dịch. Chuyện gì sẽ xảy ra với họ?…
Trải qua hàng ngàn năm, Zhongli cuối cùng cũng không thể chống đỡ lại sự bào mòn. Ngài đã triệt để quên mất những gì mình đã trải qua, những người bạn đồng hành quý báu mà ngài đã từng gặp, và kể cả là chính bản thân ngài. Nham Vương Đế Quân thuở nào giờ chỉ còn là "phàm nhân" trong miền kí ức đứt gãy của mình. Nhưng có gì đó luôn thôi thúc ngài, một cách mạnh mẽ, rằng ngài hãy tìm lại kí ức, rằng có một điều quan trọng mà ngài không thể quên.…
Xin chào,đây là thế giới của mình.Nếu bạn muốn hiểu hơn về mình,hãy đọc nó.…
GOING-ONNuông chiều thành thói công chúa xa gả hòa thân, Lục Tấn phụng mệnh đưa gả, lần đầu gặp mặt lẫn nhau chán ghét.Không tưởng công chúa không gả thành, Kinh Thành đã đại loạn, tiểu công chúa liền thành tướng quân ngọt ngào trói buộc.Một cái không cẩn thận, nàng liền cùng với hắn đi xong đế vương bá nghiệp.Bài này thoải mái troll hướng, viết là tháo hán tử cùng cô gái được chiều chuộng câu chuyện, hán tử cực kỳ tháo, công chúa cực kỳ kiều.Nữ chủ manh nhuyễn hình, tuy rằng nói "Nuông chiều" nhưng đại bộ phận là nam chủ đối nữ chủ nuông chiều đi, không phải bản thân nàng trên tính cách .Được rồi, ta thừa nhận, nữ chủ là cái ăn hóa. overKhông có gì bất ngờ xảy ra mỗi ngày buổi sáng tám giờ đổi mới.Có hứng thú thỉnh trạc đàn ( cố tình nuông chiều 123456 ) 452316660Nội dung nhãn: cung đình hầu tướcTìm kiếm keyword: nhân vật chính: Vân Ý, Lục Tấn ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:Link Online: http://vietphrase.com/go/www.123yq.com/read/36/36560/…
# một câu khái quát câu chuyện này # Văn nghệ bản: ngươi người cũ, ta mới nhan. Thô bạo bản: đoạt ta bạn trai, đoạt ngươi chồng trước. Phản bội vẫn bị phản bội, đây là một câu hỏi với hai dạng lựa chọn. Nội dung nhãn: đô thị tình duyên tình hữu độc chung tình yêu và hôn nhân Tìm kiếm keyword: nhân vật chính: Thịnh Hoài Nhân, Giang Hạ, Trần Quang, Lương Tư Niên ┃ phối hợp diễn: Tống Ngọc Đình, Sở Kinh Từ ┃ cái khác: ngoại tình, tân hoan…
Tập thiền ạ…
đọc rồi biết.…
Hollywood chi đại ảnh hậu Tác giả: Mãn Chỉ Hoang Ngôn Củ Lạc convertedTấn Giang quý bảng đề cử VIP2015-12-22 kết thúc Phi v chương và tiết tổng click sổ:263675 tổng bình luận sách sổ:351 trước mặt bị bắt tàng sổ:1908 văn vẻ tích phân:20,747,048Văn án Nàng có được ưu tú nhất biểu diễn tế bào cùng thiên phú.Lại xuyên qua đến 2000 năm New York, một cái xóm nghèo xuất thân trung mỹ con lai trên người.Bắt đầu, nàng thầm nghĩ thông qua thực lực làm cho này kì thị chủng tộc giả câm miệng.Sau lại, nàng muốn hướng thế nhân chứng minh, dơ bẩn xuất thân không thể quyết định linh hồn ưu khuyết.Cuối cùng, nàng đơn giản hướng tới Hollywood cao nhất đoan, thẳng lên Thanh Vân xông lên trời!---"Nàng là cái thứ nhất có chứa Hoa nhân huyết thống Oscar ảnh hậu! Nàng ở New York khu dân nghèo lớn lên, mang theo chịu nhân kỳ thị Hoa nhân huyết thống, có bị nhân lên án dơ bẩn sinh ra, ở kỳ thị, xa lánh trung một đường đi tới, theo Thượng Đế chỉ dẫn, trở thành 21 thế kỷ Hollywood tối cụ lực ảnh hưởng đại ảnh hậu!"--[ Time Magazine ]Tag nội dung: Vòng giải trí thời đại kỳ duyên Keyword tìm kiếm: Nhân vật chính: Bạch Lam ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Tác giả: Trong nước đá cáVăn ánMẹ là con cái ấm áp nhất xưng hô,Mẹ là con cái kiên cố nhất dựa vào,Mẹ là con cái hạnh phúc nhất bến cảng,Mẹ vốn nên là nhượng đứa nhỏ hạnh phúc, nhưng lại luôn có mẹ không có hảo hảo gánh vác chính mình trách nhiệm. Muốn cho rất nhiều trong chuyện xưa không đủ tư cách mẹ biến đủ tư cách, muốn cho những hài tử kia được đến hạnh phúc.Nội dung nhãn: Trùng sinh xuyên việt thời không tổng hợp hoán đổi linh hồnTìm kiếm keyword: Nhân vật chính: Phác Thuận Tử, Hàn Cảnh Huệ, Mộ Hoa Lan, Penny, Lưu Phiêu... ┃ phối hợp diễn: Choi Shin Ae, Ah Ri Young, Hwang Tae Kyung, Harry, A Kiều... ┃ cái khác: ...…
Tác giả: Ngũ Ngang NhấtVăn án:Phi điện cạnh, chậm xuyên văn, vô cp, bản chất tô văn, vạn ♂ mũi tên ♀ xuyên ♂ tâm, một cái thế giới 30 chương khởi bước, trò chơi hệ thống hư cấu, không ảnh hưởng đọc.Một số năm sau, tiểu hệ thống thống kê trúng thầu mục tiêu:( Bị đại Hoa Hoa nổ chết á thần ân cha ( cửu tiêu tấu thanh âm xong )Bị đánh lén thương thư chết liên bang nguyên thủ ( yêu sâu thì lại trách cắt xong )Bị hổ con cắn chết Vampire thủ lĩnh ( liệt nhật mãnh hổ đi xong )Bị song nhận đâm thận đâm chết bệnh viện quỷ vương ( song nhận liệt quỷ vực xong )Bị trường kiếm trảm thủ mà chết Ma tộc người đứng đầu ( triều dương Bạch Phượng hót xong )Bị nhẹ kiếm trọng kiếm kén chết hắc long Long vương ( hắc giáp lay triều đình xong )Bị ẩn nhận hiến tế tính mạng ám dạ đế vương ( sáng rực diệu đêm trường xong )Bị Long Thương xuyên thủng lồng ngực ác quỷ đại danh ( hàn nhận chiếu phi anh xong )Bị xuyên giáp súng đoạn ân oán tuyển đế công hầu ( tận tình ngân hà nơi xong )Nội dung tag: Huyền huyễn ma huyễn tận thế xuyên nhanh sảng vănTìm kiếm keyword: Nhân vật chính: Mâu Tuyên ┃ nhân vật phụ: Thích khách hệ thống ┃ cái khác: Chậm xuyên, tinh tế, người sói, tây huyễn, khủng bố, tổng sợ, La Mã, Hy Lạp, cường cườngMột câu giới thiệu tóm tắt: Ta là bồ câu dính đầy hoa đào thích khách, sờ được ái tìnhDàn ý: Tự do cùng biệt ly…
Mong mọi ngươi ủng hộ!…
Những mảnh sành đâm vào cơ thể tôi rất đau nhưng chẳng đau bằng nỗi đau của ngày hôm nay.Ngày hôm nay tôi đã mất đi hai người quan trọng trong cuộc đời ( ở hiện tại) là người bố đáng kính và người bạn thân.Đám tang của bố tôi được tổ chức, mọi người xung quanh nhìn tôi như vậy thể lạ bởi căn bản tôi không khóc, không rơi lấy một giọt lệ nào.Ngày hôm đó, nó, cô ta và lũ bạn cùng lớp cũng đến nhưng tôi chẳng mảy may chút gì cả vì với tôi giờ chẳng có thứ gì quan trọng nữa rồi.Nó đến ngồi cạnh tôi, kéo theo cô ta cũng ngồi cạnh.Tôi đứng dậy tìm chỗ khác ngồi nhưng nó đã kịp cầm lấy bàn tay đầy thương tích của tôi, khẽ nhăn mặt nhưng không kêu lên thành tiếng. Tôi nhìn nó và cô ta.- Mày vẫn giận tao với Hoàng Mỹ chuyện hôm đó sao? Tao xin lỗi..- Không phải xin lỗi vì tao không GIẬN hai người.._tôi cắt ngang lời của nó_ mà tao HẬN mày và cậu ta_tôi nói rồi liền bỏ đi.Có lẽ là một cách trốn tránh nhưng tôi muốn bỏ đi thật xa, thật là xa để tìm lại bình yên trong mình.Và tôi đã bỏ đi thật xa, xa nó và xa cái nơi đầy kỉ niệm này...…