Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Em thích không?" Anh khom người trao bé mèo trắng muốt cho tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều, cánh tay nhẹ nhàng vuốt dọc lưng như xoa dịu đi cơn đau dạ dày lúc nãy."Em có, anh cho em nuôi chung với nhé?""Ừ, của em. Cái gì của anh cũng cho em."Có lẽ vào mùa hạ năm ấy, thứ rực rỡ nhất không phải là nắng hạ, mà là thanh xuân tươi đẹp của chúng ta._______________________________Truyện đang trong quá trình chỉnh sửa và nằm trong chuỗi: "Gom Nhặt Những Mảnh Thanh Xuân Còn Sót Lại"…
- KHI THIÊN THẦN ĐƯA TAY -Khi con người gục ngã trước hào quang to lớn của chính mình thì cũng là lúc họ mong cầu, ước nguyện một thế lực thần thánh có thể xuất hiện và đưa tay ra cứu lấy linh hồn đang yếu dần đi của họ. Phurich đã từng và đang có tất cả nhưng chính bản thân không còn cảm giác tin vào người, vào vật và vào những điều sẽ xảy ra trong tương lai, anh không còn cảm xúc mong cầu và hy vọng. Phurich thật muốn chết đi.Khi này chỉ hệt như một người phàm tục rơi xuống vực thẳm không rõ tên. Không chút ánh sáng chiếu rọi.Ann, một cô gái vừa đến Thái Lan, cô có tài năng và sự thuần khiết hiếm có. Mọi người gọi cô là "thiên thần giáng thế" hay "hiện thân của ánh sáng".Tối đó. Trời đen có đầy pháo giấy đủ các sắc màu. Có một bức ảnh chấn động giới giải trí. Thiên thần đưa tay cứu rỗi một người.Một sự khởi đầu từ sự cứu rỗi.Một người mang trong tim đầy vết xước rỉ máu.Một người xuất hiện mang sự ấm áp để chữa lành.…
" My này , tớ không biết cậu đã bị những lời nói xúc phạm và gây tổn thương gì với cậu nhưng mà tớ sẽ chữa lành vết thương lòng mà người đời muôn thủa nói rằng nó sẽ không lành vết thương đó đâu" _Triệu Gia Minh _* sơ sơ về NV chínhNu9 : Phùng Nam Hạ MyChòm sao : cự giảidáng người : cao 1m63 & 47 kgNa9 : Triệu Gia Minhchòm sao: Bọ cạpdáng người :cao 1m80 & 63 kg______________đây là bộ đầu tiên của kem nên sẽ không được chau chuốt lém đâutruyện được đăng duy nhất trên Wattpad12/3/2024…
Tôi kéo cuốn sách đang dơ trước mắt xuống ngang mũi.Khuôn mặt hiền hậu, đẹp trai đến nỗi phát ra hào quang của người con trai đang ngồi gõ máy tính trước mắt tôi đây làm tôi nảy ý muốn chọc ghẹo.Tôi thở dài rồi nói:"Nè Minh Nhật, quên kể cậu nghe. Tuần trước tôi đi khám bác sĩ."Minh Nhật ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại, có chút lo lắng: "Hả? Sao lại đi khám? Ngọc Anh bị gì à? Bác sĩ nói sao?"Tôi cười nhẹ:"Bác sĩ bảo tôi bị hạ đường huyết.""Hạ đường huyết?" - Minh Nhật nhíu mày hỏi lại.Tôi gật đầu, rồi kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy. Tay chống cằm, tôi nhìn Minh Nhật, cố giữ chất giọng tỉnh bơ:"Ừ, nên chắc tôi cần... vài câu ngọt ngào từ cậu để hồi đường lại."Minh Nhật liền đỏ mặt. Tôi bật cười:"Nhìn cậu kìa, tôi đùa thôi mà-"Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy bất ngờ hôn tôi một cái thật nhanh, rồi quay mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì."Vậy... vậy được không..?" - Minh Nhật lúng túng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng.Tôi cười, đáp khẽ: "Được."Tay chạm nhẹ lên môi, lẩm bẩm:"Cái này... chắc đủ 'ngọt' rồi."🪼🦋𝜗𝜚…
Tôi đứng đó đợi một hồi lâu, thật sự thì tôi không thích cảm giác đứng một mình ngoài đường chút nào. Nhưng vì chị Huyền đã hứa sẽ bù đắp cho tôi hai cây kem dưa lưới nên thôi đành vậy, tôi không ham ăn chút nào đâu, chị cho thì nhận.Ánh mắt đột nhiên thu về một cảnh tượng khiến tôi bị mù, phía xa xa kia hình như là quán bar, tôi thấy người đàn ông... À không trông trẻ lắm chỉ cỡ tuổi sinh viên, bạn ấy đang đi cùng một cô gái nào đó ăn mặc vô cùng gợi cảm, nhẹ nhàng mở cửa xe cho cô gái, trước khi đóng cửa xe còn cúi người xuống hôn một cái...Sau này tôi mới biết, cậu bạn ấy không phải là sinh viên và thậm chí còn lớn hơn tôi 1 tuổi.---Độ tuổi phù hợp: 18+…
Sự xuất hiện của "Nó" mở ra trang mới của sự phát triển của con người, NHƯNG chả ai biết nó là gì có phải thành quả tìm kiếm được do một công nghệ đang trong quá trình nghiên cứu phát hiện ? Chả ai biết nó là gì thứ người ta biết được là cái giá trị lớn mà nó đem lại,đó là cái giá của tham vọng bước xa hơn của con người…
"La muse, đứng yên!"Hoàng Lâm Phong bỗng treo một hộp nhỏ gì đó trong tay lên xe đạp rồi bước vội về phía tôi. Theo phản xạ tôi muốn lùi lại nhưng hai chân không nghe lời cứ đứng sững tại chỗ."Ngốc quá, dây giày mày bị rơi ra rồi!" Lâm Phong nói, giọng dịu dàng.Tôi thẫn thờ nhìn bóng hình chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng gọn gàng tràn ngập hơi thở học đường Việt Nam. Không biết cậu đang chạy về phía này hay chạy thẳng vào tâm trí tôi nữa?Phong tinh tế quá, Phong bị đi*n à?Câu nói ấy suýt nữa bị đánh bật ra khi chàng trai từ từ ngồi xuống. May thay, nó được sự mê mẩn kịp thời ngăn cản. Sau chiếc kính cận, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cậu ấy mà không chớp lấy một lần. Có lẽ bị nhìn kĩ quá nên mắt Phong nhắm tịt thành hai dấu trừ. Kịch bản đang đẹp, tôi lại ăn nói tếu táo: "Ồ, mày cười mất cả mắt!" nhưng rồi tự chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra...Nụ cười mang giọt nắng cuối xuân khiến người thiếu nữ xao xuyến mãi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi và cứ thế, tôi thổn thức trước vẻ đẹp khó tả của Lâm Phong. Nắng tháng Ba tinh khôi khiến cậu toả sáng, trong mắt tôi, Phong chính là sự tồn tại lấp lánh nhất!…
Mùa hạ không chỉ mang theo cái nắng như muốn đốt cháy da thịt, mà còn mang cậu đến - chàng trai tớ yêu. [Trích]"Ê Khang, mày thích cung hoàng đạo nào thế?" Vân Hy nằm dài ra bàn, ngón tay vô thức vẽ vài đường trên mặt gỗ, rồi bất chợt quay đầu nhìn chàng trai đối diện."Tao thích bọ cạp tháng 11." Nhật Khang đang ngồi cạnh cửa sổ, những tia nắng len lỏi qua khe cửa chiếu lên khuôn mặt chàng trai đang mỉm cười trìu mến với cô gái trước mặt."Tại sao?" Vân Hy nhướn mày, nghi hoặc hỏi lại."Tại vì mày là bọ cạp tháng 11, mọi thứ về mày tao điều thích." Nhật Khang vừa nói vừa xoa đầu Vân Hy một cách đầy yêu thương.Mùa hạ sẽ trôi qua, nhưng cậu - chàng trai của tớ - sẽ mãi là ký ức ngọt ngào nhất, rực rỡ nhất mà mùa hạ đã mang đến.…
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Trần Vũ Nhật Hoàng sẽ bước vào cuộc đời tôi. Càng không nghĩ rằng bản thân sẽ được yêu bởi một người như thế.Ý tôi là, Trần Hoàng đẹp trai, nhà thì giàu và 10 điểm tinh tế. Mà tôi thì điển hình là một đứa bê tha và không biết chăm sóc bản thân. Chỉ sau khi gặp Trần Vũ Nhật Hoàng, được nó cưng như trứng thì tôi mới tìm được phiên bản tốt hơn của mình.Giống như đang bị cảm cúm, người thì nóng rồi lại lạnh, nôn nao và được dỗ cho uống thuốc.…
Văn án: 1. Năm 17 tuổi, Dụ Nghị Chi là thiên kim cành vàng lá ngọc, thành tích học tập xuất sắc, nàng thơ trong mắt mọi người. Tất Nguyệt là du côn chuyên phá phách, thành tích học tập chót sổ, badgirl yêu đương không quá 2 tuần Chẳng ai ngờ rằng hai người đã từng cùng nhau chia sẻ tai nghe ở sân thể dục. Bí mật ôm nhau trên giường gỗ trong khu tập thể cũ của Tất Nguyệt 2. Năm 28 tuổi, Dụ Nghi Chi trở thành Giám đốc Thiết kế đặc quyền của một tập đoàn lớn, là người đẹp cấm dục cài đến cúc áo trên cùng.Tất Nguyệt trở thành chị đại kiệm lời, hút thuốc, rượu chè và đua xe.Không ai biết vào ngày đầu tiên Dụ Nghi Chi trở về thành phố, cô đã bị Tất Nguyệt chặn tại nhà vệ sinh: "Con mẹ nó, cậu còn dám trở về à? Cậu nợ tôi cái gì sao?"Sau đó, đóa hoa cao lãnh không tài nào chạm đến kia đã trao thân cho nàng.Sau khi bạch nguyệt quang đã lừa dối tôi quay vềTrong mắt mọi người, chúng tôi là những vệt sao không bao giờ giao nhau,Chẳng ngờ rằng, Ánh trăng chủ động soi sáng tôi…
Mười lăm tuổi, Cao Hà Thanh Tuyên rụt rè và nhút nhát. Em thích rất nhiều thứ. Mê ăn quýt, thiên vị màu vàng. Không ưa ồn ào náo nhiệt, chỉ muốn nằm lười ở nhà. Song, em thích nhất chính là anh.Mười bảy tuổi, Trần Úy Trác Cẩn điềm đạm ôn hòa, là chàng trai sơ mi trắng mỉm cười dịu dàng dưới nắng thu vàng như rót mật. Anh đối với ai cũng xa cách lễ độ, riêng em là đặc biệt muốn nuông chiều."Em ơi!""Dạ?""Thu sang đúng lúc anh phải lòng em..."Em chỉ cần một lần nắm tay anh đi qua dống tố bão lòng, anh sẵn sàng vì em mà cả đời mua quýt nấu cơm.…
Nội Dung Truyện: Biến yêu thành cưới (nằm trong series "Bad Girls" của Lục Xu) Tên xuất bản: Từ yêu đến cướiTên Hán Việt: Nhạ ái thành hôn Số chương: 95+3NTThể loại: ngôn tình, hiện đại, ngược, cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành, HENguồn: http://saharavuong.wordpress.com/lục-xu/bien-yeu-thanh-cuoi-lục-xu/Mỗi đôi vợ chồng đều có một nguyên nhân kết hôn mà người khác không biết.Anh có người anh yêu, cô cũng có mối tình đầu của cô.Khi "tình yêu đích thực" xuất hiện trong cuộc hôn nhân có "mưu tính trước" này, bọn họ nên làm như thế nào đây?Sau khi Cố gia đoạt quyền, anh trở thành thiên chi kiêu tử, cô nói ra một bí mật kinh thiên động địa, ai sẽ bị tổn thương?Đánh mất rồi mới biết quý trọng, rốt cuộc thì một cuộc hôn nhân cần nhất là thứ gì?Nhiều năm sau anh quay về, cô có thể không nắm tay anh được không? Cố Thừa Đông <3 Dương Cẩm Ngưng…
Phạm Quân Anh và Trương Lâm Vi là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau. Mùa hạ năm lớp 12, Quân Anh chưa kịp nói lời yêu vì gia đình Quân Anh gặp chuyện, đành phải hẹn em vào mùa hè năm sau…