[ Ngọc - Ngân ] Những mẫu truyện ngắn
Đọc đi rồi biết…
Đọc đi rồi biết…
Lê Thời Nghiên × Tống Hy Thất Học đường: ["Chị đại" kiêu ngạo × Học bá simp lỏ]Trưởng thành: [Bà chủ quán bar quyến rũ × Ông chủ lạnh lùng "nói một đằng, làm một nẻo."]Năm Lê Thời Nghiên năm tuổi, cậu được bố mẹ gửi đến sống nhờ ở nhà người quen. Ở đó cậu gặp cô tiểu thư nhà họ Tống vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu. Cô tiểu thư này rất ghét cậu nhưng không sao, Lê Thời Nghiên sẵn sàng làm trâu làm ngựa của cô, chỉ cần cô vui là được.Năm Tống Hy Thất mười lăm tuổi, bố mẹ cô gặp tại nạn giao thông, cô từ một tiểu thư lá ngọc cành vàng sau một đêm trở thành đứa trẻ mồ côi không ai cần đến.Năm mười bảy tuổi, cô nhờ giúp đỡ mà được chuyển đến Quốc tế Thượng Nguyên, nơi cậu đang theo học. Lê Thời Nghiên bây giờ đã là một học sinh ưu tú, học trò cưng của thầy cô, con ngoan của gia đình, cậu chính là hình mẫu con nhà người ta mà ai cũng thích. Còn cô thì khác với cậu, Tống Hy Thất phải vừa đi học, vừa đi làm để kiếm tiền sống qua ngày. Cũng vì thế mà thành tích của cô rất kém, cộng thêm thái độ kiêu ngạo cùng tính khí nóng nảy nên cô chính là cái gai trong mắt mọi người.Nhưng đâu ai biết, học sinh ưu tú đứng đầu trường lại suốt ngày đi theo cung phụng một học sinh cá biệt, coi như châu như ngọc mà hết lần này đến lần khác đứng ra bảo vệ và quan tâm. Nhưng sau mấy năm ở bên nhau, cô lại nói một câu không cần cậu nữa."Anh từng nghĩ, một ngày nào đó trong tương lai... em quay đầu lại, nhớ rằng anh đã từng đối xử với em tốt như thế nào...""...Lúc đó, em có thấy nuối tiếc không?…
Truyện lấy bối cảnh tại Bắc Ninh, địa điểm có thật nhưng nội dung là hoàn toàn tưởng tượng.Lần đầu mình viết truyện, có gì mong các bạn bỏ qua ạ!!hCảm ơn rất nhiều vì đã dành thời gian đọc truyện.Truyện bựa lắm nha ae, đôi khi còn không chú trọng vào tcam nanu9, tại mình muốn ghi lại những kỉ niệm của năm tháng c2 thui. Từ c2, các câu chuyện ngoài lề sẽ là những chuyện xảy ra thật trong lớp học của mình, còn mạch cảm xúc cảu nanu9 mình vẫn sẽ tiếp tục ạ.…
ko thích bang pink thì biến, once biến, merry biến nốtbangpink.... zô đây…
. tỉ, cuối cùng em cũng biết được đã có một vương tuấn khải yêu em như thế. cuối cùng em cũng biết được tôi yêu em nhiều đến mức nào. còn tôi, cuối cùng cũng chờ được, chờ được tiếng yêu của em.... trả request for @icybadgirl =)). cảm ơn cậu đã ghé và đặt request. please làm đúng payment ;v;@_bloomsatly…
Là hoa hướng dương thì sẽ luôn nhìn về một mặt trời, còn mặt trời thì sẽ được vô vàn bông hoa hướng dương ngắm mong.Thanh Vy cứ ngỡ rằng cô chỉ là môt trong những bông hoa hướng dương kia, sẽ chỉ luôn nhìn về Đình Khôi. Nhưng cô không biết rằng, Đình Khôi chưa bao giờ thèm là mặt trời, cậu ta chỉ hận không thể đem cô giấu đi, không muốn bông hoa ấy có thêm người nào nhìn ngắm._______Link ảnh: https://www.pinterest.com/pin/25121710418135607/…
tg SuaChui…
Truyện kể về tình yêu tuổi học trò của Nam và Nhi - đôi bạn quen nhau sau khi thi tuyển sinh. Nam đã yêu thầm Nhi được 9 năm nhưng vì ngại và là người hướng nội nên không dám bày tỏ tình cảm. Còn Nhi là cô nàng nhí nhảnh đáng yêu, xen kẽ sôi động và tăng động, luôn là nguồn động lực cho những người xung quanh. Đó là lý do giúp Nam cố gắng chinh phục cô nàng."Eo ôi cái tone giọng ấm mà trầm ấy, ước gì chỉ mình tôi được nghe, nghe xong tôi muốn làm luôn mẹ Âu Cơ đẻ ra 1 đất nước mới."_Trích, Phương Nhi_ Truyện mang yếu tố ngôn từ bạo lực, cụ thể là chửi tục nhiều do là học sinh.Phương Nhi x Thế Nam ( Bông x Gấu )Ngày bắt đầu : 27/04/2024Ngày kết thúc : ../../....…
Lần đầu tiên gặp Hải Đăng, Linh Đan cho rằng anh chính là một cậu chàng "con nhà người ta" trong lời kể của bố mẹ thuở ngày bé, vừa giỏi vừa giàu, còn có danh xưng nào phù hợp với anh hơn hay sao?Đây là lần thứ bao nhiêu nhìn Hải Đăng rồi cô chẳng thể đếm nổi nữa, chỉ biết ánh mắt cứ vô thức hướng về phía anh, trái tim cứ vô thức trao cho anh những rung động như vậy thôi. Nơi đầu quả tim cũng đã sớm dành cho một người, Linh Đan sẽ đối mặt với tình cảm thời niên thiếu ấy của mình như thế nào!? Vũ Ngọc Linh Đan x Phạm Trần Hải Đăng-Ngày bắt đầu: 2/2/2024…
Những đứa hư hỏng thích giả dạng là người hùng của thầy cô. Warning: Bad words, văn xuôi, thể loại Học đường Mỹ, phù hợp với lứa tuổi 16+Bìa lung linh được design by Niệm ( @ gurin-ono ) đến từ Peachsansi ( @peachsansiteam )…
Tác giả : Sữa Chúi ( mng gọi tui là Gold Gia cũng được) LƯU Ý : TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT,TRUYỆN SE NHÉ MỌI NGƯỜI.VÀ ĐÂY LÀ TRUYỆN ĐẦU TAY CỦA TUI NÊN TUI CÓ VIẾT SAI CHÍNH TẢ HAY LÀ VIẾT CÒN THIẾU TỪ THÌ MNG HÃY GÓP Ý GIÚP TUI NHEN! TRUYỆN NÀY NGỌT TRƯỚC NGƯỢC SAU NHÉ…
Chào bạn, những người đã dành chút thời gian ghé vào trang giấy nhỏ bé này.Mình và bạn - những con người xa lạ, lại hữu duyên gặp nhau tại đây - nơi những mảnh kí ức cũ được chắp vá thành dòng, nơi một mối tình đơn phương đang ngủ yên trong lòng ngực được đánh thức dưới ngòi bút vụng về của kẻ đã từng bao lần thổn thức trước một ánh nhìn.Bạn không cần biết mình tên gì, cũng chẳng cần biết mình là ai. Mình chỉ là một đứa đang loay hoay với những nỗi niềm thầm kín, những mối lo rất đỗi thường tình của một cô học trò tuổi mới lớn. Đúng vậy, mình đang ở giai đoạn nhiệt huyết của tuổi trẻ, khi mà nhịp đập nơi trái tim rung lên trước mọi điều đẹp đẽ, những ước mơ, khát vọng, và cả những thứ chẳng thể gọi thành lời. Thế nên như bao cô thiếu nữ đang tuổi mộng mơ khác, mình viết.Viết cho cái phảng phất của hồn thơ vào một chiều hoàng hôn yên ả.Viết cho bản thân, cho kẻ ngu ngốc ôm mãi một mối si.Viết cho bạn - những người xa lạ cùng chung một nhịp đập cảm xúc.Viết cho tuổi trẻ, cho những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.Và, viết cho anh.Viết cho chúng ta, Cho em,Cho một mối tình yêu thầm chẳng có kết quả.…
"Trái Đất - nơi hàng tỷ con người cùng tồn tại, nhưng chẳng ai thật sự sống trong cùng một thế giới.."Giữa những con người xa lạ, chúng ta gặp nhau, lướt qua nhau, rồi vô tình trở thành một phần trong cuộc đời của nhau như thể mọi thứ đã được duyên phận sắp đặt từ trước.HỖN LOẠN là câu chuyện học đường xoay quanh Lan Anh - một cô gái với những suy nghĩ lộn xộn chẳng ai hiểu nổi - và Phương Thảo, người luôn im lặng đứng ngoài thế giới của mọi người.…
Đặng Vũ Anh Hoàng như là một thanh kẹo vậy, không phải Alpenliebe, không phải Kopiko, càng không phải Skittles, đặc biệt không phải mấy loại kẹo vừa nếm thì khoang miệng đã tràn ngập ngọt ngào.Anh Hoàng là kẹo Chocolate, lại còn là loại Chocolate 60% cacao ấy.…
Sau này nghĩ lại, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những ngày nắng, mà là những ngày trời đổ mưa.Là tiếng chuông tan học vang lên giữa một buổi chiều ẩm ướt. Là những bước chân chạy vội qua khoảng sân trường còn đọng nước. Và là một người... đã đứng cạnh tôi trong những năm tháng đẹp nhất của thời nông nổi.Tuổi trẻ năm ấy giống như một trang giấy bị nước mưa làm nhòe. Chúng ta lướt qua nhau, để lại những nét chữ dang dở, để rồi nhiều năm sau nhìn lại mới chợt nhận ra: có những cái tên, hóa ra đã được viết sâu vào ký ức từ rất lâu rồi.___"Minh Hoàng.""Sao?""Nếu sau này tụi mình đi lạc mất nhau thì sao?""Tốt nhất là mày nên bám chặt vào tao, như cái đuôi ấy""...""Đừng để lạc, khổ tao lắm"___Tác giả: Mận Ngâm Đường (Faye)…
Tôi học ngành y, mong muốn sẽ trở thành một bác sĩ pháp y. Còn anh cũng học Cảnh sát.Tôi và anh quen nhau ở trường Đinh - Trường THPT Đinh Tiên Hoàng. Anh trên tôi một lớp, hơn tôi một tuổi. Bởi vì anh học rất giỏi nên tôi cũng cố gắng học hành để đuổi kịp anh. Mỗi lần đứng trên bục nhận thưởng, ánh mắt tôi lại vô thức hướng về phía anh, mà tôi không hề hay biết rằng, mỗi khi tôi quay đi, cũng có một ánh mắt hướng về phía mình. Vào Lễ tổng kết lớp 11 của tôi, cũng là lễ tổng kết cuối cùng của anh, tôi nhận được lời hồi đáp của anh về tình cảm của bản thân.Lưu ý: Truyện vẫn chưa hoàn thiện, nhân vật còn nhiều thiếu sót. Mình rất mong nhận được lời góp ý của các bạn thông qua những bình luận để mình có thể cải thiện trong lần viết tiếp theo. Cảm ơn mọi người rất nhiều.…
Khói thuốc........ máuLãnh lẽo.......... sắc nhọn.Nguy hiểm và......xinh đẹp.Sexy like a Tattoo... Wanna be a bad girl ..or be a killer?..Cậu chuyện được viết ra bởi một người yêu Tattoos…
-" Mày có thấy trời hôm nay đẹp không"-"Lại có trò gì nữa đây ông tướng" Tôi nheo mắt nhìn Khánh Huy với một tư thế hết sức cảnh giác "Haiz, thời tiết như này yêu tao là hợp lí...mày bỏ phí là mày ngu"-"..."…
Wattpad hỏi tôi một mô tả truyện. Thực sự chỉ là chợt nghĩ tới "Ngẫu Nhiên" của danh ca Khánh Ly.…
Cái gì đây?" Tôi hỏi.Khang che đi hai bên tai, cúi đầu thành thật trả lời: "Xỏ lỗ đó.""Không phải, ý em là..." Tôi kéo tay Khang xuống để nhìn rõ hơn. Quả nhiên hắn ta đi xỏ thật, không chỉ một mà là hai lỗ cùng lúc, một lobe và một helix.Nói thật tên này luôn làm tôi thấy vô cùng bất ngờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới một tên mọt sách ngoan ngoãn là hắn lại dám đi xỏ lỗ, đã vậy còn tận hai lỗ như thế."Còn không?" Tôi có cảm giác rằng hai bốn lỗ này không phải là kết thúc.Đúng như tôi đoán, Khang chỉ tay vào môi của hắn. Tôi bước lại gần xem kĩ, thấy một cái lỗ nhỏ đã lành, chứng tỏ cái lỗ này đã xỏ từ rất lâu về trước rồi.Tôi sờ nhẹ cái lỗ ở môi, nhíu mày hỏi: "Đau không?"Khang nhìn tôi rồi gật đầu.Thấy thế tôi lại càng khó chịu, đập mạnh vào bả vai hắn ta: "Biết đau sao còn xỏ nhiều như thế?""Tại em bảo thích."…