Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-Như thế nào là áp lực? -chúng ta liệu có buông bỏ quá dễ dàng?-Đã một lần suy nghĩ cho người khác chưa? Đứa trẻ trong tôi có thể không hiểu tất cả mọi thứ không trải qua những đau khổ của thế giới ngoài kia nên mọi thứ nó nghĩ rất đơn giản lại là thứ thế giới bên ngoài thấy rất khó giải quyết.…
Chuyện ngắn kể về william gray halmon một nhà báo . Dành toàn bộ số tiền mình có , để tự sát nhưng vô tình lại tìm được bến đỗ cho cuộc đời mình-nautilus .…
Tác phẩm: Hoa Mặt Trời Tác giả: LTNXyn...Vào mùa hạ năm ấy tôi đã gặp được một người bạn ở giữ cánh đồng hoa mặt trời rực rỡ, cậu bạn ấy cũng rực rỡ như những bông hoa mặt trời Tiếng violin mà người ấy kéo khiến tôi không thể nào quên được Câu chuyện của tôi và cậu bạn ấy dần khởi sắc...…
Đã rất lâu H. Nhã mới đặt bút viết. Có nhiều người đã quen với H. Nhã viết trong trẻo. Nhưng không ở quyển sách này H. Nhã viết cho bản thân mình. Chân thực ghi chép lại tuổi 22 trêm đất Nhổn-HN.…
Một chuỗi mắt xích đối thoại giữa những màu tính cách khác nhau (hoặc trái nhau). Cô ấy và cô ấy. Họ sống trong cùng một căn nhà, cùng nhau nói về tình yêu, nghĩ về cuộc đời và vén bức màn chắn phơi bày những mảng tối sâu xa trong tâm hồn.…
Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những món mình yêu và làm những việc mà mình muốn. Thanh xuân chỉ có một, thanh xuân của mỗi người là thời khắc không ngừng sai lầm rồi sửa đổi. Có hạnh phúc, có khổ đau. Đây chính là những mảnh vụn cho tuổi thanh xuân bốc đồng của mình...và thời gian trôi nhanh đến mức chúng ta dường như không còn là chính mình nữa. Sống mà, phải vui lên.…
Tác phẩm kể về cuộc sống chứa đựng những sự đau khổ của con người trong xã hội hiện thực.Thông qua mỗi truyện(mỗi chương sẽ phản ánh một câu truyện) ,các bạn sẽ cảm thấy được nỗi khổ của những con người ngày nay ,sẽ cảm thông cho họ.Tác phẩm này được viết dưới dạng văn tự sự nên có rất ít lời thoại và trong tác phẩm còn nhiều thiếu sót nên rất mong các bạn thông cảm,đón nhận và nhận xét nhiệt tình…
Chào các Joli!Tớ là Little của PetiteVie team đây!Fic này tớ viết về sự 2 mặt trong cuộc sống, ý nghĩa của nó và các ví dụ trong chính cuộc sống của tớ nhé.Các Joli nhớ follow team và vote all fic nha.Đừng xem chùa nha, ai làm truyện cũng hiểu mà, tốn công mà chẳng được gì thì....Tớ cảm ơn.Little.…
Minh Ngọc là một thợ kim hoàn ngoài ra còn viết sách và vẽ tranh. Nhưng mấy ai biết sau vẻ ngoài bình thản và kiêu kì là một tuổi thơ không mấy vui vẻ để lại nhiều di chứng tâm lý. Quá trình đi tìm lý do sống tiếp của một cô gái từng bị trầm cảm, chịu nhiều đau đớn khi còn nhỏ tuổi. Đi qua nhiều những vùng quê yên bình vùng tây nam bộ, cô dần có cảm hứng thiết kế những bộ trang sức, những bức tranh do cô vẽ trong chuyến đi này cũng rất được tán thưởng…
Cái đồng hồ cát cứ chậm chậm làm công việc của nó ...mọi người cũng vậy!! Họ cứ nhìn ra phía trước cho bản thân họ ...có bao giờ họ quan tâm tới mọi người xung quanh mình thế nào ,ra làm sao...?Cứ thế học cứ sống trong một môi trường được gọi là địa ngục của sự vô cảm vô thức,họ cứ như bị lạc trôi trên dòng sông của sự ích kỉ vô tâm............Nhưng sẽ có người có một trái tim đầy nắng…
Có một màn sương mong manh, chỉ thoáng hiện một lần trong đời, đẹp đến nao lòng, chẳng gì trên đời có thể so bì được. Từ lòng đất lạnh giá, nó lặng lẽ sinh ra, nhẹ nhàng trôi, quấn quýt quanh những tán cây, lững thững vờn trên mặt hồ yên ả, rồi len lỏi qua từng lối nhỏ hoang vắng. Không ngừng nghỉ, nó cứ phiêu du mãi, như một kẻ lữ khách kiếm tìm chốn thuộc về.Và rồi khi tia nắng đầu tiên chạm đến, màn sương ấy chẳng chống cự, không lưu luyến. Nó chỉ khẽ lấp lánh, choàng mình lung linh trong khoảnh khắc trước khi lại biến tan vào hư không. Đất trời như ngưng lại giây lát, vạn vật dừng trôi một nhịp đắm chìm trong vẻ đẹp mơ hồ dịu dàng. Đến tận khi sương hoàn toàn khuất dạng, người ta mới giật mình thảng thốt: vẻ đẹp ấy, hóa ra, chưa bao giờ thực sự thuộc về thế gian.…
Tôi đã sống được chính xác là mười hai năm, hai tháng và tám ngày (tính đến cái lúc tôi chuẩn bị viết cái thứ bạn chuẩn bị đọc đây). Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi rằng tôi sống để làm gì cơ chứ? Đơn giản là chỉ để trải nghiệm mọi "cung bậc" và "mùi vị" của cuộc sống, xong rồi chết. Nhưng mà thôi, sao phải quan tâm tới những thứ xa vời mà người đời vẫn đang thắc mắc! Mệt não. Trời đã ban cho chúng ta cơ hội để sống, để cảm nhận thì sao ta không thử? Cơ mà sao mình viết cái này để làm gì nhỉ? Thôi lỡ gõ từng này chữ rồi thì cứ sáng tác vậy! Cố lên!…
Hắn không còn nhớ tiếng "Ba..mẹ" đầu tiên mình được nghe, được gọi. Nhưng điều mà hắn nhớ mãi luôn là cảm giác khao khát khi mơ mộng về hai chữ "gia đình"... ___________________________________________________________________ Văn áng: Giữa lòng Moscow xa hoa, người con trai lặng lẽ đứng. Ánh đèn phố phường rực rỡ chiếu lên khuôn mặt vốn "chai sạn" tự thuở nào. Một bông tuyết nhẹ nhàng đáp xuống hàng mi, tan ra như giọt lệ chợt lạc giữa đời thường. Cậu không chớp mắt, để mặc cái cay xè thoảng qua, mờ nhạt như những vết hằn cũ kỹ đã chìm sâu trong vô thức...…
truyện chữa lành bản thântâm hồn bạn đang bị cuốn theo 1 chiều gió mà bạn k biết bản thân mình có muốn hay không.... bạn sống với 1 lớp mặt nạ giả tạo mà không dám cởi nó ra, không dám sống thật với bản thân mình. Điều đó hiển nhiên đã trở thành 1 lớp vỏ bọc cho bạn, bạn cứ trốn chui trốn lủi trong đó mà không dám bước ra , đối mặt với mọi thứ xung quanh.... bạn đang dần biến bản thân mình trở thành 1 con người khác, 1 con người hoàn toàn xa lạ , đó không phải bạn!Nào ! hãy cùng tôi đi đến hành trình chữa lành tâm hồn bạn nhé .…