Nếu biết trăm năm là hữu hạn
"nếu biết trăm năm là hữu hạn- cớ gì ta không sống thật lâu". ý tưởng tiêu đề này mình lấy từ cuốn sách "nếu biết trăm năm là hữu hạn" của phạm lữ ân.…
"nếu biết trăm năm là hữu hạn- cớ gì ta không sống thật lâu". ý tưởng tiêu đề này mình lấy từ cuốn sách "nếu biết trăm năm là hữu hạn" của phạm lữ ân.…
tản văn về những niềm hối tiếc, những ngây thơ, vụng dại của tuổi thanh xuân, để sau này nhìn lại sao lại có những năm tháng mình từng là con người như thế, và bây giờ mình đã thay đổi ra sao.…
Câu truyện nói về tình yêu của cặp đôi Minh Huyền và Duy Hà. Tình yêu đẹp nhưng cũng có trắc trở giữa hai người.…
Đơn giản chỉ là viết linh tinh về những điều nhỏ nhỏ to to mà tôi cảm thấy thích…
Chỉ là một số mẩu truyện vụn vặt xung quanh cuộc sống mình thôi.…
Tôi đặt bút, nghĩ gì viết đấy, không gò bó văn chương, ngòi bút tự do, con người phóng khoáng.…
Đây là những cảm xúc thường ngày, những gì xảy ra trong cuộc sống của Thu, nếu như ai có chuyện gì muốn chia sẻ thì comment bên dưới nhé :))…
Câu Chuyện tôi viết này giống như một lời tâm sự mà tôi mang , tôi muốn viết chúng ra để có thể lưu giữ ở nơi này…
Đây là một số câu chuyện mình đã đọc và copy trộm cho các bạn đọc mong đừng ai mang đi đâu và cũng đừng ném đá mình nha yêu mọi người nhiều…
Tiểu thi tập của ta! Một chút tình yêu và cuộc sống của ta! Mong mọi người đón nhận! _____Mặc Tịch_____…
"Em ơi, nếu mộng không thành thì sao?"…
Mình tập viết với chủ đề được lấy từ những câu văn, cảm xúc, tâm sự của bản thân là chính.Mình xin cảm ơn ạ.…
Những câu chuyện thường ngày của tôi…
Đây là nơi mình ghi lại tâm trạng, cảm xúc và những việc xảy ra xung quanh mình mỗi ngày Mình viết theo tâm trạng và văn mình viết khá lủng củng mọi người thông cảm nha…
Một dịch bệnh truyền nhiễm tự nhiên lao vào thành phố nó kiến người trong thành phố phát điên và chém giết lẫn nhau Các triệu chứng của căn bệnh : phát ban, da của người bệnh sẽ tróc ra, dưới lòng bàn chân có nhiều lỗ nhỏ, mắt to ra và đỏ dần, cơ thể bầm tím, ... nếu dính phải nước bọt của người bệnh thì sẽ bị lây nhiễm ( nhưng nguồn nước thì không sao vì loại virus đấy chết trong nước ) cách duy nhất để phản kháng lại những người mắc bệnh là dùng nước để phòng thủSemi là một cô gái nhỏ, trong lúc cùng em trai đi học về thì cô phát hiện cả gia đình mình đã bị nhiễm bệnh Và từ đấy cô bắt đầu cuộc sống 1 mình nuôi em mình và tìm cách sống sót để thoát qua dịch bệnh…
Việc che giấu một thứ gì đó chưa bao giờ là dễ cảLƯU Ý: - Đây là allvietnam- Nói không với Cp phụ nhé- Nếu bạn không thích truyện của tôi có thể tự động thoát ra và kiếm bộ khác- Truyện này tôi viết với mục đích giải trí nếu có dính bản quyền hay gì đó có thể nói với tôi chứ đừng có báo cáo, vì tâm huyết của tôi được dồn hết vào đứa con tinh thần này- Truyện có hơi thiên về yếu tố tình cảm nhiều chút- Đôi lúc tôi sẽ đẩy nhanh tình tiết đôi khi thì diễn ra chậm rãi. Chủ yếu là ý tưởng lúc có lúc không "Tôi viết ra bộ này chỉ với ý muốn thỏa mãn cơn thèm truyện của tôi, nên nhiều khi tôi đăng chap mới là do linh cảm còn khi không đăng là do tôi lười còn có thể là do tôi quên"-trích từ suy nghĩ của tác giả…
Mùa hè năm tôi học lớp bảy, gia đình tôi nhận nuôi một chú chó poodle màu đen sẫm. Tôi gọi nó là Đen.Ban đầu tôi không quan tâm đến Đen nhiều lắm. Tôi vẫn quen với việc ở một mình trong căn phòng yên tĩnh của mình.Nhưng một thời gian sau, Đen sinh ra một đàn chó con nhỏ xíu. Trong số đó có một bé đặc biệt hơn cả.Bộ lông của nó không chỉ có một màu. Dưới cổ và bốn chân là màu trắng, phần lông còn lại pha giữa đen, nâu và đôi khi ánh lên một chút vàng dưới nắng.Không hiểu vì sao, trong đầu tôi cứ hiện lên một cái tên - Khế.Có lẽ, đây sẽ là cột mốc đáng nhớ mà cuộc sống sau này của tôi sẽ thay đổi.…
Bạn cùng bàn chính là kỉ niệm tuyệt vời nhất trong quãng thời gian làm học sinh. Sau này mỗi khi nhớ lại quãng thời gian còn ngồi trên nghế nhà trường người bạn nhớ đến nhiều nhất không phải là mối tình đầu, mà là người bạn không thể nói rõ quan hệ mang tên "Bạn cùng bàn". Bất kể người từng hay đang ngồi cùng bạn bây giờ là nam hay nữ thì người ấy cũng chính là một mẩu trong kí ức thanh xuân này.Này "Bạn cùng bàn" cậu có còn nhớ tới tớ không?…