Người nhà 'quê' [Momi, Wenrene]
Tĩnh Nam: "Này người nhà quê hay là chúng ta yêu nhau đi" Tỉnh Đào: "Thôi gái nhà lành không yêu đương đâu""..."Châu Hiền: "Em thích chị?"Thừa Hoan: "Ai nói? Em yêu chị mà"…
Tĩnh Nam: "Này người nhà quê hay là chúng ta yêu nhau đi" Tỉnh Đào: "Thôi gái nhà lành không yêu đương đâu""..."Châu Hiền: "Em thích chị?"Thừa Hoan: "Ai nói? Em yêu chị mà"…
Ai cũng nói chúng ta là một cặp nhưng sao nhiều năm như z tôi và cậu vẫn chỉ là bạn thân từ nhỏ z?Hai chúng ta đều có tình cảm với đối phương nhưng sao chẳng ai chịu nói?Một fic nhẹ nhàng của Momi cùng dàn nhân vật phụ chất lượng... Thích thì đọc không thích thì đọc :)))…
Ai cũng nói chúng ta là một cặp nhưng sao nhiều năm rồi tôi và cậu vẫn chỉ là bạn thân từ nhỏ vậy?Hai chúng ta đều có tình cảm với đối phương nhưng sao chẳng ai chịu nói?Cover có chỉnh sửa từ Shadow6437, cảm ưn đả bê nguyên bộ cho lị 🥹.…
《Toàn thế giới đều đang đẩy CP》| Vương Dịch x Châu Thi VũAuthor: kw646.lofterEditor: AkinaLeo*[ FIC DỊCH CHUI -FIC DỊCH LÁCH - FIC DỊCH LÙM] *Số chương: 4c + 1 phiên ngoại HM…
Hán Việt: Chế bá biên kịch giớiTác giả: Giang Nguyệt Niên NiênSố chương: 118 - Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Hệ thống , Song khiết , Giới giải trí , Cường cường , Sảng văn , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Nữ cường , 1v1 , Nữ chủLink đọc: https://wikidich.com/truyen/che-ba-bien-kich-gioi-W64vclS4CDbQwwlFBình luận: Truyện đọc được,rất dễ thương. Nam chính và Karan đều dễ thương (ahihi). Nữ chính là sự nghiệp hình cường nhân.…
Tình yêu là một bản tình ca đầy sắc màu, đầy cung bậc cảm xúc. Ở đó có những giây phút thăng hoa, hạnh phúc bên nhau, nhưng ở đó cũng có những đắng cay tủi hờn khi xa cách. Người ta thường có câu "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Khi kết thúc một mối tình không trọn vẹn, mỗi người tự tìm cách quên đi theo cách riêng của họ: Người thì ôm chặt nổi đau tự mình gặm nhấm từng ngày, họ chọn cách im lặng để ăn mòn nổi đau, người thì đi tìm nhanh một hạnh phúc mới để thế chổ cho những quá khứ đau buồn, người lại giải sầu qua những dòng nước mắt dàn dụa.…
Tuyệt mệnh pháp y (绝命法医) Tác giả: Thanh Vận Tiểu Thi (清韵小尸)Editor: MèoTình trạng bản gốc: 146 chương + Ngoại truyện + Phiên ngoạiTình trạng bản edit: Đang lết dầnNguồn raw + QT: https://khotangdammyfanfic.blogspot.com/search/label/ABO?updated-max=2021-08-11T08%3A19%3A00%2B07%3A00&max-results=6&start=12&by-date=false&m=1&fbclid=IwAR3HcIGJpsbD_ZXjFoW6oa5Bw4lKxTQ2fZG1DHr1C1hkl46TbVDsEYDlAKQQua Wordpress: https://nhacuatrangne.wordpress.com/tuyet-menh-phap-y-thanh-van-tieu-thi/ để đọc bản đầy đủ…
Gồm các đoạn văn nhỏ xoay quay nhà ChanBaek…
Hắn là 1 Ma thần bị phong ấn lâu năm, tàn ác, ranh ma và xảo quyệt, hắn có sức mạnh kinh khủng kèm theo 1 trí thông minh đến không ngờ. Chính Unknown God cũng đã từng nói rằng hắn là 1 mối nguy hại cho thế giớiTrên chuyến hành trình của nhà lữ hành Aether, anh đã vô tình bị hắn kí sinh trên người. Những trận chiến của anh với vô số kẻ thù đã giúp phong ấn của hắn đã bị nới lỏng. Khi phong ấn của hắn đã bị phá vỡ, hắn đã từ từ tước đoạt quyền kiểm soát cơ thể của anh và bước vào trận chiến giữa hắn và các vị thần…
Ta tuyển Family để đỡ cô đơn trên cái đất wat này…
Mọi người hãy đọc nó với một tâm thế thoải mái nhé.…
Scaramouche nuôi nấng một chú cáo nhỏ, nhưng không ngờ lại rước về thằng chồng nhỏ hơn mình mấy trăm tuổi. Warning: Chương mới ra siêu lâu, có thịt. …
Em đã trải qua vài mối tình...Em đã vài lần đơn phương ai đó...___Chỉ là, chỉ là...Đình ĐÌnh #21/7/2018…
Gã là côn đồ có tiếng nơi em ở, ai cũng biết danh gã. Gã biết em, biết rõ về em. Tại sao ư? Chỉ vì sáng sớm của 1 ngày nọ gã nhìn thấy em mặc một bộ pijama(đồ ngủ) ra ngoài ban công tưới cây. Gã thì đứng dưới, núp trong hẻm mà lén nhìn em. Vẻ đẹp ấy tựa thiên thần, làm gã si mê điên đảo. Gã bắt đầu tìm hiểu về em, dò la tin tức về em. Em thích cái gì, ghét gì, dị ứng gì gã đều biết cả. Có chút giống stalker nhỉ?…
[ARTBOOK] It's been such a long time since I last updated on wattpad. It used to be my super favourite social media. Honestly It means a lot cause It came to me as a precious part of my childhood, which I'll never forget. That was the time when I was really into drawing, I spent most of my freetime drawing and painting. I was so dumppp and weird that time, making a lot of mistakes, but I always grateful beacause I could be me, stroke up new relationships with so many friends who have a lot things in common. We have so many memories, can tell how beautiful they were. It just like a dream that I always wanted to come back at that time...…