Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cô và anh trai sống trên một ngọn núi nhỏ, cuộc sống rất bình yên, cho đến ngày định mệnh ấy. Trong lúc cô chuẩn bị quà sinh nhật cho anh trai thì nghe tin anh bị tai nạn không qua khỏi. Vì vụ tai nạn của anh mà cô mắc trầm cảm quên gần hết mọi chuyện, cả cái chet của anh.Sau này khi nhớ hết mọi chuyện, cô gần như sụp đổ.…
Anh yêu cô mặc dù cô là một cô gái mù chẳng có điểm gì nổi bật nhưng vẫn yêu cô. Nhưng rồi anh sa vào cạm bẫy và..... - Kang Gary cậu có biết một người mù như Ji Hyo nó sống bằng gì không? Trực giác đó.... Anh nghe vậy như sét đánh ngang tai anh khuỵ xuống cảm nhận nước mắt ấm nóng chảy ra từ khoé mi - anh sai rồi, sai thật rồi Ji Hyo à! Xin em...xin em hãy tĩnh lại nhìn anh...anh không thể mất em....Anh yêu em JI HYO.....!!!! Kì tích có xảy ra? Có đưa họ về bên nhau hay lại chia cắt họ mãi mãi…
Evelynn Miller (Eve) một cô gái Phoenix chuyển sang New Haven để theo đuổi ước mơ là học đại học Yale. Trong quá trình đó, cô đã gặp vài người bạn và họ rủ cô đi khám phá nhà hoang phía sau đường mòn. Càng vào sâu trong nhà hoang thì Eve lại càng biết nhiều hơn về lịch sử ngôi nhà. Không biết điều gì sẽ chờ đón họ phía sau.Các bạn đón đọc truyện này nhé. Mình sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành cuốn truyện.Tớ mong các cậu bình luận nhận xét để có gì tớ có thể sửa và cố gắng hơn trong chap sau nhé❤…
Họ nói hắn đã chết. Hắn - kẻ tội đồ cuối cùng - đã bị thiêu thành tro bụi và rải xuống biển phía Bắc.Nhưng từ hôm đó, ký ức bắt đầu lặp lại. Những giấc mơ trùng khớp. Những chi tiết méo mó.Và một thế giới được tái sinh trong yên bình... bắt đầu rụng rã từng mảnh như trí nhớ của một kẻ đang hấp hối.Elias Calvaren - người anh hùng sống sót sau chiến tranh - bắt đầu nhận ra:Thế giới này không phải thật.Nó là di chúc cuối cùng của phản diện. Một vũ trụ ký ức sống - được lập trình như một lời nguyền.Và tất cả những gì Elias từng tin là đúng... đang tan chảy thành một sự thật không thể tha thứ. "Mặt trời đã mọc rồi. Nhưng ai bảo với ngươi đó là thật?"…
anh kuroka raycher là một người có cái tôi rất cao anh là con trai của ông chủ của 1 tập đoàn lớn tiền thì anh không thiếu nhưng anh lại ko có 1 thứ đó là "tình yêu" anh đã thử hẹn hò hay thậm chí là làm t.ì.n.h thì anh cx chả có cảm giác gì cả cho đến khi anh gặp em (momoshi renna) em là một cô tiểu thư nhưng vì kí kết hợp đồng với đối tác mà em đã phải kết hôn với anh khi gặp anh em đã trúng tiếng sét ái tình cx phải thôi bởi vì anh đẹp quá mức quy định rồi!! trong thời gian ở trung thì chỉ có em đơn phương anh, anh ko hề thích em coi em chỉ là một món đồ chơi t.ì.n.h d.ụ.c thôi anh chà đạp đánh đập em nên chỗ nào cx chi chít vết thương vậy em vẫn còn thích anh ko? tất nhiên là có rồi em thật là ngốc. rồi một hôm căng nhà mà em và anh đang sống bỗng nhiên bị ai đó phóng hỏa, nhưng vì cứu anh mà em chấp nhận hi sinh anh đã thoát còn em? em thì bị bỏng nặng do hít khi quá nhiều và bị ⁹mất oxi nên em đã ko qua khỏi......mấy năm trôi qua sau vụ đó anh đã dần bị suy sụp và cạn kiệt trong đầu anh chỉ nghĩ tới hình bóng em, anh biết yêu là như thế nào rồi! giờ nghĩ lại anh chỉ biết đặt câu hỏi là "giá như". anh quá mệt rồi anh đã trọn cách t.ự t.ử....…
Tui lần đầu viết fic íi nên có gì sai sót mong mọi người góp ý . Sự gặp gỡ không mong muốn và rồi định mệnh dẫn dắt hai người đi từ buồn vui đến hạnh phúc . Những lúc gặp sóng gió nhưng rồi lại cùng nhau vượt qua nhưng sự thật đằng sau mối tình này lại quá là éo le ...( Toàn bộ câu chuyện đều là do tgia nghĩ ra hoàn toàn không có thật chỉ mang tính chất vui vẻ , không áp dụng lên người thật )…
Thông báo trước là : Truyện này rất dở , dở xuyên lục địa , dở vượt vũ trụ , dở hông ai dở bằngVậy nên hông đọc thì out , nếu mà ở lại ném đá thì ném thoải mái , ném nhiều vào để Cua xây biệt thự ;3…
"Thời niên thiếu không nên gặp người quá xuất sắc, nếu không cả đời sẽ mãi vấn vương". Nhưng nếu lỡ một ngày lỡ gặp người xuất sắc rồi, và không thoát ra được thì phải làm sao? Có những bức thư viết mãi không dám gửi, thế nên nhờ gió gửi đến anh phương xa…
Văn án: Hoàng Bảo An sau khi đi ra ngoài dạo bị người ta lừa bắt đi mất, và rồi cô bị hành hạ rồi vứt vào rừng hoang hiu quạnh, ngày ngày hoang mang hoảng loạn, cứ như vậy mấy tháng liên tục không có tin tức con họ cho rằng con họ đã chết, nhưng họ có hôn ước với nhà họ Triệu, nhưng anh chưa từng gặp cô ấy và cũng không muốn lấy người đã mất tích, bèn mang đồ đi ở ẩn một thời gian, trùng hợp vô cùng bắt gặp cô gái máu bê bét như ma, lúc đầu anh bỏ đi không quan tâm nhưng nó cứ bám anh hoài, anh đành dùng cây doạ, cô thấy cây thì hơi sợ bèn chạy đi vì cô sợ mình lại bị đánh tiếp. Sau đó khi thấy anh ăn, cô núp sau thân cây nhìn mà chảy nước miếng, chảy lên vết máu đã tróc vẩy đã khô khi buổi xế chiều bị người đàn ông khác đ/ánh vô miệng. Sau đó khi anh đi, cô bám theo dùng tay chỉ chỉ như muốn xin theo, cuối cùng sau bao lần tha thiết dập đầu anh mới đồng ý cho cô theo, cô được ở nhà anh nhưng anh vẫn rất khinh bỉ và chê cô hôi, nhưng vẫn chỉ tận tình cách ăn cơm và dọn dẹp."cô nên nhớ tôi không thích cô mà tôi chỉ thấy tội nên mới đưa cô về, ở đây phải lo mà làm việc tôi không nuôi không cô đâu biết chưa?" Vì trải qua mấy tháng tiếp xúc cô cũng có thể hiểu được anh nói gì, bèn gật đầu rồi dập đầu như thể tôi cảm ơn đội ơn anh.Sau đó mấy tháng sau anh tự dưng cho cô đi ra ngoài mua đồ, vì nhìn thích mắt mà cô chạy lung tung, lạc đường và không thấy anh,... sau đó cô bị bắt đi, lúc này anh lo lắng tìm kiếm trong vô vọng.... Cảm giác trái tim anh đã mất đi một người…